Bạch Tuyết Tích nhập môn chưa lâu đã trải qua một lần sinh nhật ở Thục Sơn. Lần đó nội môn náo nhiệt vô cùng. Sư phụ và hai sư huynh đều tặng nàng ta lễ vật chúc mừng sinh thật, sau đó Sở Thiên Độ cũng tặng. Tiên Dao là sư tỷ, dĩ nhiên cũng không thể tay không, nhưng khi đó họ đang trong chiến tranh lạnh vì một lần bất đồng ý kiến, nàng không muốn tặng quà, cũng không nhận được lời mời tham dự tiệc sinh nhật.
Nàng cứ ở trong thiên điện gần đó, nghe bọn họ đàn sáo vui vẻ, vui sướng trò chuyện.
Rồi nàng nghĩ đến... Nàng nhập môn nhiều năm như vậy, chưa từng có một lần sinh nhật. Khi nàng biết tin sư phụ sẽ tổ chức tiệc sinh nhật cho Bạch Tuyết Tích, có lẽ vẻ mặt nàng đã có chút cô đơn, nên sư phụ đã lúng túng giải thích một câu, rằng tiểu sư muội mới nhập môn, còn chưa quen với cuộc sống của tu sĩ. Nữ tử nhân gian tuổi thọ ngắn, mỗi năm đều có sinh nhật, năm nay cứ tổ chức cho nàng ta một lần, sang năm thì thôi.
Nhưng Tiên Dao nhớ rất rõ nội dung cuốn thoại bản mà nàng đọc được... Sau khi nàng chết, Bạch Tuyết Tích không còn nàng cản trở, thuận buồm xuôi gió, sư môn mỗi năm đều tổ chức sinh nhật cho Bạch Tuyết Tích.
"Khóc gì vậy?" Người bên cạnh bỗng nhiên ngồi xổm xuống, nghiêm túc kiểm tra chiếc ghế: "Ghế chưa mài nhẵn sao, có chỗ nào châm vào làm ngươi đau à?"
Tiên Dao vội vàng hoàn hồn, vụng về giơ tay sờ mặt, sờ thấy lớp vải băng trên tay đã ướt đẫm.
Quả nhiên là đã khóc.
Trong lòng cảm thấy không đáng, nhưng cơ thể lại không thể khống chế, vẫn vô thức cảm thấy bi thương.
Tiên Dao kiềm chế một chút, còn chưa hoàn toàn phục hồi, đã thấy Thẩm Kính Trần đứng thẳng người dậy, bắt đầu tháo lớp băng trên mặt nàng.
"Thẩm tiên sinh..."
Nàng hoảng hốt, muốn ngăn lại nhưng đã muộn.
Thẩm Kính Trần thành thạo tháo hết lớp băng trên mặt nàng, nói với nàng: "Ướt rồi, không quấn nữa."
Lớp vải ướt được gỡ bỏ, làn da lộ ra ngoài, tóc cũng buông xõa, Tiên Dao vô thức nhìn vào gương đồng, thấy mình với khuôn mặt đầy vảy và mái tóc ngắn ngang vai.
Cảnh tượng đó thực sự hơi khiến người ta sợ hãi, tạo nên sự tương phản chói mắt với khuôn mặt tuấn tú, phong thái phi phàm phía sau.
Nàng khẽ nghiêng đầu, nhưng lại bị một bàn tay nhẹ nhàng giữ lấy cằm, từ từ đẩy trở lại.
"Khuôn mặt ngươi sẽ hồi phục." Thẩm Kính Trần ôn hòa nói: "Ta không biết dáng vẻ ngươi trước đây thế nào, nhưng chắc chắn sẽ không mãi như bây giờ."
"Ta sẽ chữa lành cho ngươi."
"Dù ngươi có mãi mãi là dáng vẻ này, ta cũng không nghĩ ngươi nên tự ti lẩn tránh, bởi vì ngươi bây giờ không hề xấu chút nào."
Thẩm Kính Trần nghiêm túc giao ánh mắt với nàng trong gương: "Ngươi đẹp hơn tất cả những người ta đã từng gặp trong thế giới này."
"Đôi mắt ngươi trong sạch hơn cả bọn họ."
Có lẽ đây chính là lý do rõ ràng y trăm công nghìn việc, bị thúc giục không biết bao nhiêu lần, vẫn ở lại đây bầu bạn với nàng.
Cứu người là vì bắt gặp đôi mắt ấy, ở lại đây cũng là vì đôi mắt ấy.
Nàng có một đôi mắt trong trẻo không ai trong thế giới này sánh bằng.
Không dục vọng, không vướng bận, không mong cầu.
Thực ra họ có chút giống nhau.
Tiên Dao không chớp mắt nhìn Thẩm Kính Trần trong gương, nhìn đôi mắt sâu thẳm như biển của y, nghe y khẳng định vạn phần: "Ta thấy dáng vẻ ngươi bây giờ rất đẹp."
Cách một bức tường, thuộc hạ lại đến thúc giục Thẩm Kính Trần trở về Ma giới: "... Nàng đẹp ư?"
Mới mấy ngày không gặp, công lực nói dối trắng trợn của Quân thượng dường như đã mạnh hơn rồi!
Lần này người ở Ma giới đến mời Thẩm Kính Trần về cung là Tả Hộ pháp Cổ Nhã, người rất được y trọng dụng.
Cổ Nhã mặc một bộ y phục bạc, phong cách ăn mặc hoàn toàn theo Quân thượng của bọn họ, nhìn từ xa khí chất lạnh nhạt, mặt lạnh như sương, còn chính phái hơn cả chính phái.
Nhìn lại ma tộc phía sau nàng ta, toàn bộ đều là áo trắng giáp bạc, hệt như những thiên binh thiên tướng trong tranh cổ xuất hiện, nhìn thế nào cũng chẳng dính dáng gì đến ma tộc.