"Phải." Thanh niên cao ráo đi phía trước không ngoảnh lại: "Ngươi có thể hiểu là vô số trận pháp chồng chất và kết hợp với nhau, thông qua một mệnh lệnh chính xác, có thể bắt chước việc sử dụng pháp thuật ngoài cơ thể."
Hai người không hề ra khỏi cung Trường An. Nơi ở của Thẩm Kính Trần rất lớn, rẽ trái rẽ phải vẫn không thấy điểm dừng.
Tiên Dao theo y đi lên một cây cầu ngọc hàn trên mặt nước, đến một thủy tạ giữa hồ. Dù linh căn của nàng đã hỏng, thần thức tan vỡ, nàng vẫn cảm nhận được uy áp mạnh mẽ nơi đây.
Thẩm Kính Trần quay người lại, nhẹ nhàng chạm một chấm đỏ vào giữa trán nàng, như một nốt chu sa. Sau khi màu đỏ biến mất, nàng không còn bị những trận pháp xung quanh bài xích nữa.
Sự bao dung của vạn vật khiến Tiên Dao cảm thấy thoải mái khắp người, nàng thở phào một hơi, thấy Thẩm Kính Trần mở ra một cánh cửa đến thế giới mới cho nàng.
...
Đúng như lời y nói, nơi đây có vô số trận pháp chồng chất kết hợp, lại còn có đủ loại pháp khí phù hợp với trận pháp. Chỉ cần đưa ra những mệnh lệnh nhỏ chính xác, là có thể thử đủ loại pháp thuật mà bản thân bị tu vi và linh căn hạn chế.
Lấy ví dụ, dù Thẩm Kính Trần là ma tu, ở đây y vẫn có thể tùy ý sử dụng pháp thuật của tu sĩ.
Tiên Dao gần như ngay lập tức thấy được pháp thuật tâm kiếm của Thục Sơn đang được mô phỏng ở góc phòng.
Kiếm trận nhỏ bé quen thuộc đến vậy, là tầng thứ mười của tâm kiếm mà trước khi chết nàng vẫn chưa chạm tới.
Sư tôn của nàng cũng chỉ mới chạm đến ngưỡng cửa tầng thứ mười. Còn sư tổ Thục Sơn Sở Thiên Độ thì đã tu luyện đến tầng thứ mười, nhưng vì trong trận chiến với Ma quân mà bị trọng thương cho đến tận bây giờ, không thể dùng lại được tầng thứ mười nữa.
Còn Thẩm tiên sinh, trong "phòng thí nghiệm" của y, chỉ vài trận pháp và pháp khí phối hợp với nhau, đã có thể mô phỏng được trận pháp kiếm tầng thứ mười của tâm kiếm.
Tiên Dao sững sờ, đứng đơ ra đó không thể tin nổi.
Rất lâu sau, cuối cùng nàng cũng tìm lại được ý thức, nhìn Thẩm Kính Trần với ánh mắt đầy cảm xúc phức tạp, khó hiểu.
Đó là sự kiêng dè đối với thực lực thật sự của ma giới, là sự nghi ngờ liệu mình có thật sự chiến thắng được Ma quân, ngăn cản mẫu thân bị sát hại hay không.
Thẩm tiên sinh có tài năng như vậy, y là một ma tu, ở trong ma giới, dùng "phòng thí nghiệm" để nắm giữ tất cả tuyệt kỹ trong thiên hạ, vậy Ma quân thì sao?
Ma quân chẳng phải sẽ càng đáng sợ hơn sao?
Kết cục mà nàng đọc trong thoại bản là Sở Thiên Độ đã chiến thắng Ma quân, nhưng trong thực tế liệu có như vậy không?
Nếu thật sự như vậy, vị Ma quân có được thiên phú như thế này đã thua Sở Thiên Độ bằng cách nào?
"Thẩm tiên sinh tài cao."
Tiên Dao cố gắng giữ bình tĩnh, nắm chặt tay trong tay áo, khẽ nói: "Tài năng như huynh vạn năm khó gặp, là điều mà trước đây, hiện tại và tương lai ta đều sẽ không bao giờ được thấy nữa."
Dừng lại một chút, như thể nói thêm: "Thẩm tiên sinh ở ma giới chắc chắn có địa vị rất cao nhỉ?"
"Nghe nói nơi đây tên là cung Trường An. Ta nhớ Ma quân ở ma giới cũng lấy “cung” mà đặt tên, gọi là “cung Lục Tẫn”, thật sự khác nhau một trời một vực với nơi của Thẩm tiên sinh."
Nàng quanh co nhiều lời, cuối cùng cũng hỏi đến trọng tâm, do dự nói: "Tiên sinh và Ma quân có mối quan hệ thế nào vậy?"
Cung Lục Tẫn, ý nghĩa đúng như chữ mà nàng thấy, giết sạch tất cả.
Ma quân Thẩm Kính Trần là một kẻ điên cuồng hiếu chiến, cố chấp tàn nhẫn, không có nguyên tắc.
Đến cuối cùng hắn ta thất bại có lẽ là vì Thẩm tiên sinh và hắn ta không hợp nhau, vốn chưa từng cho hắn ta xem qua "phòng thí nghiệm"?
Không biết có phải ảo giác của Tiên Dao hay không, nàng dường như thấy vẻ mặt Thẩm tiên sinh có chút quái lạ.