Lưng Tạ Phù Tô cứng đờ lại vì từng lời từng chữ của Thanh Chấp Tố. Hắn ta một lần nữa nhận ra nguyên nhân sâu xa nhất của vở kịch khôi hài trước mắt là gì.
Là vì Tiên Dao đã chết.
Chết rồi thì chẳng còn gì, sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Mấy ngày nay hắn ta cứ như trong mơ, không thực sự cảm nhận được cái chết của Tiên Dao. Cũng như các đệ tử của hắn ta chưa từng thấy dáng vẻ Tiên Dao khi chết, chưa thấy thi thể của nàng, nên không có cảm nhận chân thực đối với cái chết của nàng. Khi thấy Bạch Tuyết Tích chịu khổ, hắn ta vẫn bảo vệ.
Tạ Phù Tô câm như hến, bỗng nhiên hiểu ra nửa năm nay rốt cuộc mình đã làm những gì, và những hành động của Bạch Tuyết Tích đối với Tiên Dao rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Bạch Tuyết Tích thấy vẻ mặt mọi người khó lường, tình thế bất lợi cho mình, cũng chẳng màng đến việc bản thân có để lại di chứng hay không, lớn tiếng nói: "Một người làm một người chịu, con vẫn luôn nói không ngại đền mạng cho tam sư tỷ. Những lựa chọn trước đây đều là bất đắc dĩ. Tu sĩ kiêng kỵ nhất là gây ra sát nghiệp mà sinh ra tâm ma, đương nhiên con cũng sợ, nhưng con không còn lựa chọn nào khác. Xin cô cô đừng trách sư tôn và các sư huynh, bọn họ không làm sai bất cứ điều gì, cái chết của Tam sư tỷ không liên quan đến bọn họ, tất cả đều là do một mình con làm!"
Lời Bạch Tuyết Tích vừa dứt, nàng ta không chút do dự gọi kiếm tự vẫn. Diệp Thanh Trừng sao có thể cho phép. Hắn ta ở gần nhất, lập tức ngăn cản, nhưng Bạch Tuyết Tích đã quyết tâm, lưỡi kiếm vẫn đâm vào tim nàng ta, chỉ thiếu một tấc là nàng ta sẽ mất mạng.
Cảnh tượng mạo hiểm này lọt vào mắt mọi người, lời chất vấn của Thanh Chấp Tố ban nãy lập tức mất đi lập trường.
Mọi người vây quanh Bạch Tuyết Tích an ủi, từ xa có rất nhiều đệ tử chạy đến, đều là những người đã thoát chết từ bí cảnh, bọn họ đến để bảo vệ Bạch Tuyết Tích. Bọn họ tự giác đứng sát lại với nhau, tạo thành một tuyến phòng thủ đối đầu với Thanh Chấp Tố, Thanh Chấp Tố nhìn cảnh này chỉ thấy vô cùng nực cười.
"Kim phu nhân, làm loạn đủ rồi." Diệp Thanh Trừng phẫn nộ nói: "Tiểu sư muội đã thành ra thế này, nàng ấy đã suýt chết! Nguyên do sự việc đã giải thích với người rồi, lẽ nào lỗi lầm của A Dao còn phải trách lên đầu tiểu sư muội? Ngày thường nàng đã hay cản trở rồi, đây đâu phải lần đầu làm những chuyện này! Lần này nàng phải nhận quả đắng, là do nàng cố chấp không chịu hối cải! Kim phu nhân làm ầm ĩ ở Thục Sơn, chỉ khiến mọi người càng thêm ghét nàng!"
Lời Diệp Thanh Trừng vừa dứt, Thanh Chấp Tố còn chưa kịp phản ứng, Lệ Vi Lan đã rút kiếm kề vào cổ hắn ta.
"Sư đệ cẩn trọng lời nói." Lệ Vi Lan nhìn chằm chằm hắn ta nói: "Đệ đang nói gì về A Dao vậy?"
Diệp Thanh Trừng cũng nhận ra mình vừa nói gì, nhất thời cứng đờ tại chỗ, không thể nói tiếp.
Sở Thiên Độ vẫn luôn không thể hiện rõ thái độ, từ từ bước ra, gạt kiếm của Lệ Vi Lan, đến trước mặt Diệp Thanh Trừng.
Diệp Thanh Trừng căng thẳng một chốc, vừa kêu lên một tiếng "Sư tổ" thì đã bị một chưởng đánh văng.
Diệp Thanh Trừng hộc máu ngã xuống đất, cúi đầu không nói lời nào. Bạch Tuyết Tích nhào tới bảo vệ hắn ta, chắn trước mặt hắn ta, nhìn Sở Thiên Độ đầy quật cường.
Khoảnh khắc đó, hai tỷ muội vốn đã có chút giống nhau về ngoại hình, ở trong mắt Sở Thiên Độ lại có sự trùng lặp vi diệu.
Hắn ta dường như lại thấy Tiên Dao.
Điều này khiến hắn ta ngẩn người.
Thanh Chấp Tố cười khẩy một tiếng, nhìn chằm chằm vào lưng hắn ta nói: "Thật khiến ta ghê tởm."
Bà ấy nhìn quanh một lượt, chửi rủa: "Toàn bộ Thục Sơn Kiếm Phái đều khiến ta cảm thấy vô cùng ghê tởm!"
"Bạch Tuyết Tích làm ra dáng vẻ này cho các ngươi xem, còn các ngươi bày cái tư thế này cho ai xem đây?"