Phải biết rằng cây hạnh này Quân thượng quý như báu vật, những quả rụng xuống đều vào miệng y, không ai trong số họ dám chạm vào, vậy mà hôm nay y lại đích thân hái cho người khác ăn!
Quan trọng nhất là, vậy mà Quân thượng còn đích thân lau khóe môi cho một cô nương!
Vị Ma Quân hay cáu bẳn khó tính sau khi "hồi phục", hoàn toàn không gần gũi nữ sắc, vậy mà lại chủ động lau khóe môi cho một cô nương!
Đúng là cây sắt nở hoa, đất khô hồi xuân!
Chuyện này xảy ra với ma tộc của bọn họ, đó chính là lời mời gọi trắng trợn, bước tiếp theo là có thể lăn lên giường rồi!
Sao cô nương kia không nhào tới? Tu vi của Quân thượng đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân, nếu có thể song tu một lần với y, vết thương và linh căn vỡ nát trên người nàng đều có thể hồi phục ngay lập tức.
Trong lòng Cổ Nhã nóng ruột thay cho đối phương, nhưng nữ tu kia thì lại không hề vội. Quân thượng đã đi rồi cũng chẳng biết đường giữ lại, chỉ ngốc nghếch tựa vào gốc cây hạnh ngây người.
"Nha đầu ngốc không biết hưởng phúc." Cổ Nhã nghiến răng chửi thầm.
Trong cung Trường An, Thẩm Kính Trần đang nghe Huyến Tinh kể về vở kịch khôi hài ở Thục Sơn.
"Nữ đệ tử của chưởng môn Thục Sơn là Kim Tiên Dao đã chết trong địa uyên hỏa, phụ thân nàng không hỏi han gì, còn nhận nữ nhi của nhánh phụ vào làm con nuôi, mời cả mẫu thân của nàng ta vào Kim gia, ngồi ngang hàng với chính thất chủ mẫu Kim gia."
"Chủ mẫu Kim gia trong cơn giận dữ đã đuổi mẫu thân của con nuôi kia ra ngoài, phong ấn tu vi của Kim gia chủ, đích thân lên Thục Sơn tìm Tạ Phù Tô đòi lời giải thích."
Huyến Tinh mặc y phục trắng, tay cầm trường kiếm, đôi mắt sắc lẹm đầy vẻ mỉa mai: "Tai mắt của thuộc hạ ở Thục Sơn tận mắt chứng kiến vở kịch đó, nói rằng là sư muội của Kim Tiên Dao đã tự tay giết nàng, chủ mẫu Kim gia đã sưu hồn nữ tu kia, Sở Thiên Độ còn ra tay bảo vệ."
"Trông hắn ta hình như có quan hệ mờ ám với nữ đệ tử đã giết Kim Tiên Dao. Nữ đệ tử đó lại trùng hợp là nữ nhi của nhánh phụ được Kim gia chủ nhận nuôi. Mối quan hệ trong Thục Sơn này thật sự bẩn thỉu hỗn loạn, nhìn chẳng giống một nơi tu tiên chút nào." Huyến Tinh lải nhải xong, tưởng Quân thượng sẽ như mọi khi, nghe xong rồi thôi, không đưa ra bất kỳ bình luận nào. Hắn ta đã định chuồn rồi, nhưng giây sau lại bị gọi lại.
"Khoan đã."
Thẩm Kính Trần gọi hắn ta dừng lại, hỏi: "Kim Tiên Dao, đúng không?"
"... Phải. Tên là Kim Tiên Dao. Chính là đệ tử thiên tài rất nổi tiếng của Thục Sơn trước đây, một nhân vật truyền kỳ với kiếm cốt trời sinh."
"Kiếm cốt." Thẩm Kính Trần nắm được trọng điểm.
"Đúng vậy."
"Ngoài nàng ra, còn có ai bị địa uyên hỏa làm bị thương nhưng sống sót không?" Thẩm Kính Trần nói: "Hẳn là một nữ tu."
Huyến Tinh suy nghĩ một lúc nói: "Còn một người, nàng ta còn đứng ra bảo vệ nữ đệ tử đã giết Kim Tiên Dao."
"Nàng ta tên gì?"
Huyến Tinh nhớ lại một chút nói: "Hình như tên là Đinh Nghiên."
Thẩm Kính Trần im lặng.
Đinh Nghiên.
Kim Tiên Dao.
Dao Dao.
À.
Hóa ra là nhầm rồi.
Y cũng không ngạc nhiên.
Hình như y đã dự liệu từ lâu là sẽ như vậy, khi thực sự xác nhận y lại không hề bất ngờ chút nào.
Thẩm Kính Trần lại hỏi: "Thương thế của Sở Thiên Độ thế nào?" Y nhướng mày: "Có nguy cơ khỏi hẳn không?"
Huyến Tinh cười đắc ý: "Không, Quân thượng cứ yên tâm, hắn ta tàn thật rồi!"
Thẩm Kính Trần phẩy tay, Huyến Tinh cúi mình rút lui, trong đại điện chỉ còn lại một mình y.
Y cẩn thận, nghiêm túc nhớ lại cốt truyện gốc. Nguyên nữ chính là sư tỷ của nữ chính xuyên sách, hai tỷ muội cùng phụ khác mẫu, điều này y vẫn nhớ.
Trước đây y đã thấy cái BUFF kiếm cốt trời sinh này rất quen thuộc, giờ đây đã được chứng thực, nó thuộc về nguyên nữ chính.
Nhưng nguyên nữ chính còn sống sao?