Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 50

Trước Sau

break

Cuối cùng Tiên Dao cũng có thể thở, nhanh chóng giấu bàn tay vừa bị y nắm rất lâu ra sau lưng. Lòng bàn tay nàng đầy mồ hôi, không còn chút lạnh lẽo nào.

"Công trình làm bằng xi măng rất cứng cáp khó bị phá hủy, ta chỉ hy vọng trái tim ngươi cũng có thể như vậy."

Thẩm Kính Trần trong ánh sáng không mấy rõ ràng từ từ nói: "Ta hỏi ngươi một câu."

Tiên Dao khẽ khựng lại, một lần nữa nhìn về phía y.

Thẩm Kính Trần nhìn thẳng lại, từng chữ từng chữ nói: "Tình trạng hiện tại của ngươi đã khá hơn, đi hay ở đều có thể tự lo liệu được."

"Ta hỏi ngươi lần cuối, muốn đi hay ở lại."

Y đã nghĩ rất nhiều, lòng đầy rẫy băn khoăn, nhưng cuối cùng lại giao quyết định đi hay ở cho nàng.

Tiên Dao chết đi một lần rồi sống lại, đến bên y, Thẩm Kính Trần càng có khuynh hướng cho rằng đây là một chuyện tốt.

Sống lại mà còn có thể xảy ra, vậy y về nhà chẳng phải chỉ là chuyện sớm muộn sao?

Nói không chừng đây chính là sự dẫn đường của thiên đạo, trời cũng không thể chịu đựng nổi cốt truyện máu chó trong sách, cho y một cơ hội để giúp đỡ, đợi khi công đức viên mãn là có thể trở về nhà.

Càng nghĩ càng thấy đúng, ánh mắt Thẩm Kính Trần bình tĩnh khóa chặt Tiên Dao. Nếu nàng gật đầu, đương nhiên y sẽ dốc toàn lực giúp đỡ. Nếu nàng lắc đầu, y cũng sẽ đưa nàng trân bảo và pháp khí, trải đường cho nàng. 

Tóm lại là làm người tốt thì làm cho trót, tiễn Phật thì tiễn đến Tây Thiên, chẳng phải chỉ là xuyên thành đại phản diện thôi sao? Trở thành phản diện rồi làm sao để sống yên ổn đến cuối truyện để về nhà? 

Đề bài này y đã giải được hoàn toàn, đó chính là đi con đường của chính phái, khiến chính phái không còn đường để đi.

Từ hôm nay trở đi y chính là đại thiện nhân số một thiên hạ! 

Không, là đại thiện ma.

Bốn mắt nhìn nhau, Tiên Dao không rõ vì sao Thẩm Kính Trần đột nhiên hỏi câu này. Tối nay y rất lạ, lúc thì mặt lạnh lùng lúc thì lại tươi tỉnh, sự thất thường của y khiến nàng thực sự bắt đầu cân nhắc việc rời đi. 

Bình tĩnh lại nàng lại thấy mình không thể rời đi được. Chưa kể chưa gặp Ma Quân, chưa triệt để giải quyết rắc rối mẫu thân có thể bị sát hại trong tương lai, chỉ riêng phòng thí nghiệm của Thẩm tiên sinh thôi cũng đã khiến nàng hé thấy một thế giới khác, nàng không thể dứt bỏ được.

Nàng không thể đi, nên dứt khoát lắc đầu nói: "Ta không đi, ta muốn ở lại."

Thẩm Kính Trần đợi rất lâu, đợi đến khi nàng đưa ra câu trả lời khẳng định, biểu cảm trên mặt y thoáng chốc biến hóa khôn lường. 

Tiên Dao chưa từng thấy một nam nhân có nhiều biểu cảm như vậy, vừa ngạc nhiên lại vừa không thể hiểu thấu suy nghĩ của y.

Lòng nàng vô cớ dâng lên một sự chua xót, khẽ cắn môi nói: "Thẩm tiên sinh đột nhiên hỏi ta những điều này, là muốn ta đi sao?"

"Nếu huynh muốn ta đi có thể nói thẳng, ta không phải kẻ không biết điều, chỉ là có thể đã hiểu sai ý, ta sẽ không làm huynh khó xử..."

Một ngón tay quen thuộc đặt lên môi nàng, từ từ tách răng và môi nàng ra.

Môi Tiên Dao dính chút nước rơi lên đầu ngón tay y. Nàng bất ngờ nhìn khuôn mặt y, Thẩm Kính Trần không nhanh không chậm thu tay lại, khẽ vê đầu ngón tay rồi nhẹ giọng nói: "Đừng cắn."

Cả người Tiên Dao cứng đờ vì hai chữ đó. 

"Vết thương trên môi còn chưa lành, đừng cắn rách thêm nữa."

Hành động mím môi của Tiên Dao vì câu nói này mà dừng lại. Sau khi hiểu ý y nàng vẫn cảm thấy hồn bay phách lạc. 

Dù vì lý do gì, hành động này vẫn có chút vượt qua mối quan hệ nam nữ bình thường. 

Dù nàng chưa từng thích ai, cũng chưa từng chứng kiến nhiều chuyện tình cảm, vẫn hiểu rõ điều gì nên làm, điều gì không.

Sự thân mật quá mức này không nên xảy ra, nhịp tim loạn xạ của nàng cũng không nên, tất cả đều không nên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương