Dấm Tinh Diêm Vương Cùng Tâm Cơ Phán Quan

Chương 10

Trước Sau

break

Edit: Dao Dao

Đúng lúc ấy, thời hạn lao dịch của A Mậu kết thúc. Hai người gặp lại nhau ở U Đô, tình cảm tưởng đã vỡ nát nay lại nối liền như cũ.

A Mậu không thích bầu trời vĩnh viễn u ám của Minh giới, một lòng muốn bước vào luân hồi chuyển thế. Nhưng chuyển thế đồng nghĩa với việc xóa sạch ký ức và tình cảm, quên luôn cả Tiểu Tuệ.

Sau nhiều lần đắn đo do dự, A Mậu cuối cùng quyết định nhập cư trái phép.

Tiểu Tuệ lại không muốn mạo hiểm. Hai người tranh cãi trong khách sạn, trong lúc mất kiểm soát đã ra tay quá mức, cuối cùng gây nên đại họa.

Phán Quan hỏi: “Vì sao A Mậu nói Tiểu Tuệ thay lòng đổi dạ?”

Hắc Vô Thường đáp: “Vì Tiểu Tuệ không chịu cùng hắn nhập cư trái phép. A Mậu cho rằng cô ấy có lẽ đã quen người khác ở U Đô.”

“Có chứng cứ không?”

“Không. Chỉ là suy đoán.”

Phán Quan gật đầu, tiếp tục đọc hồ sơ: “A Mậu dự định nhập cư trái phép bằng cách nào?”

“Ở bến đò ngoài khơi, lên thuyền rời đi.”

“Lên thuyền…” Phán Quan trầm ngâm lặp lại. “Là trốn trên tàu thường để lừa qua Quỷ Môn Quan, hay có một con thuyền khác, né tuyến chính thức, vượt thẳng Nghiệp Hải?”

“Để tránh lộ tin, khách nhập cư trái phép không biết trước lộ trình cụ thể. Đến lúc sẽ có đầu rắn dẫn lên thuyền.” Hắc Vô Thường nói. “Theo lẽ thường, trong Nghiệp Hải đầy hung thú ác linh, người bình thường sẽ không chọn vượt sông bằng chính sức mình… vì sao anh lại nghi ngờ?”

Phán Quan khẽ nhíu mày: “Đại Thống Lĩnh nói gần đây Nghiệp Hải không yên ổn.”

Hắc Vô Thường trầm giọng: “Xét theo những gì điều tra được đến lúc này, đây chỉ là một vụ tình sát thông thường. Hai bên đều là vong hồn bình thường, không có gì đặc biệt.”

“Tiểu Tuệ có vấn đề về thân phận.” Phán Quan nói.

Hắc Vô Thường kinh ngạc: “Ý anh là sao?”

Phán Quan gõ nhẹ lên tập hồ sơ: “Ở đây ghi Tiểu Tuệ khi sống không tạo ác nghiệp, được phóng thích vô tội. Nhưng sinh linh thế gian đều mang tam nghiệp. Trừ phi là người tu giới, định, tuệ*, thường nhân rất khó đạt tới cảnh giới “minh tâm kiến tính, nghiệp lực thanh tịnh”*.”

(*) Tu giới, định, tuệ: Tam học của Phật gia. Giới là giữ giới luật, thân tâm đoan chính. Định là tâm không tán loạn, an trú vững vàng. Tuệ là trí tuệ giác ngộ, nhìn thấu vô minh. Chỉ người tu hành chân chính, đạo tâm kiên định, trí tuệ sáng suốt.

(*) Minh tâm kiến tính, nghiệp lực thanh tịnh: Con người đã ngộ rõ bản tâm, thấy được bản tính chân thật, đồng thời nghiệp chướng tiêu tan, tâm hồn trở nên trong sáng, không còn bị nhân quả xấu ràng buộc

“Có thể là hồn phách bẩm sinh thuần khiết.” Hắc Vô Thường nói.

“Nếu thật sự có thiên phú ấy.” Phán Quan cười nhạt: “Tôi nghĩ cô ấy cũng không đến mức phải lăn lộn trong đống rác để tìm một người như vậy.”

“… Cũng có lý.”

“Không chỉ vậy.” Phán Quan nâng chén trà nhấp một ngụm, giọng hờ hững như tiện miệng nhắc tới. “Bạch Vô Thường còn nói, dạo này bệ hạ đặc biệt để tâm tới cô bé đó.”

Hắc Vô Thường lập tức nghiêm mặt: “Bệ hạ và cô ấy trong sạch.”

“…”

Phán Quan thầm nghĩ nghiêm túc làm gì chứ? Tôi đương nhiên biết là trong sạch. Bệ hạ nhà tôi, kiếp trước có thể ngông cuồng khó thuần, nhưng kiếp này là do chính tay tôi dạy dỗ. Trong lòng hắn nghĩ gì, tôi còn không rõ hay sao?

“Tôi chỉ muốn nói.” Phán Quan nói tiếp: “Tiểu Tuệ là do bệ hạ đích thân dẫn độ xuống Minh giới. Có lẽ bệ hạ đã phát hiện ra điều gì đó, nên mới để tâm đến cô ấy lâu như vậy.”

“Không sai.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ ngoài cửa.

Phán Quan ngẩng đầu, thấy Âm Thiên Tử thong thả bước vào văn phòng. Ánh mắt trẻ trung sắc bén, dáng đi như mang theo gió, vừa xuất hiện đã khiến không khí nhẹ đi hẳn. Phán Quan bật cười: “Sao ngài lại đến đây?”

“Đến kiểm tra công việc của anh.” Âm Thiên Tử đáp.

Phán Quan cười nhạt: “Tôi nghĩ mình vẫn làm việc ổn thỏa.”

“Không phải ổn, mà là quá ổn.” Âm Thiên Tử hừ nhẹ. “Hôm nay là minh thọ của anh, theo lệ có thể nghỉ một ngày, sao còn ngồi đây làm việc?”

“Rảnh rỗi cũng chẳng biết làm gì.” Phán Quan hỏi, “Bệ hạ có khát nước không?”

Hắc Vô Thường lập tức đứng dậy, định đi pha trà.

“Không cần.” Âm Thiên Tử giơ tay chặn lại.

Hắn hiểu rất rõ câu kia không phải hỏi nước, mà là đang nhắc khéo. Mà đã nhắc tới trà, thì tiện thể nhớ luôn sáng nay ai là người pha cho anh. Chẳng lẽ đến giờ mới phát hiện tôi cũng đang làm việc?

Đôi mắt nhìn thấu mọi chuyện ấy, sao lại khiến người ta thấy dễ chịu đến vậy?

Hắc Vô Thường dừng tay, nghi hoặc hỏi: “Bệ hạ không khát sao?”

“Không.” Âm Thiên Tử đáp, tiện tay bưng chén trà của Phán Quan, uống cạn một ngụm, rồi đặt chiếc chén rỗng trở lại trước mặt Hắc Vô Thường.

Hắc Vô Thường: “…”

Âm Thiên Tử nhấc cằm ra hiệu: “Tiếp tục đi.”

“Về thân phận của Tiểu Tuệ.” Phán Quan như thể chưa có chuyện gì xảy ra, bình tĩnh hỏi: “Bệ hạ chú ý cô ấy lâu như vậy, có phát hiện manh mối gì không?”

“Hồ sơ của cỏ tinh này là giả.” Âm Thiên Tử đáp.

“Ồ?”

“Cô ấy chưa hết dương thọ.”

“Nếu là chết oan, xuống Minh giới hẳn sẽ kêu oan, nhưng cô ấy không làm vậy.” Phán Quan trầm ngâm. “Chẳng lẽ là tự sát?”

Âm Thiên Tử nhìn anh: “Xem ra anh đã đoán ra nguyên nhân.”

Phán Quan chậm rãi nói: “A Mậu bệnh chết một năm trước, Tiểu Tuệ chắc chắn rất nhớ hắn, nên mới muốn tự sát để theo hắn. Nhưng vong hồn chưa hết dương thọ sẽ phải vào Uổng Tử Thành, cách ly với các vong hồn khác, đó là quy củ Minh Phủ.

Tiểu Tuệ muốn xuống Minh giới nhưng không muốn vào Uổng Tử Thành, nên mới bóp méo hồ sơ. Còn chuyện vì sao cô ấy được ghi là hồn thể thuần trắng… e rằng cũng là kết quả của thao tác ngầm, nhằm tránh nghiệp phạt khi còn sống.”

Âm Thiên Tử gật đầu.

“Nếu vậy.” Phán Quan lật báo cáo: “Thành Hoàng phụ trách ghi chép nhân sinh dương gian e rằng đã xuất hiện lỗ hổng không nhỏ. Tiểu Tuệ và A Mậu đều quê ở Bạch Nghiệp thị. Hắc Vô Thường, cậu cầm thủ lệnh của tôi đến Hình Ngục Ty, rà soát toàn bộ hồ sơ vong hồn nguyên quán Bạch Nghiệp thị trong nửa năm qua. Tôi nghi ngờ chuyện này không phải cá biệt.”

“Rõ.” Hắc Vô Thường lĩnh mệnh, xoay người rời đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương