Edit: Dao Dao
Quỷ Môn Đề Đốc là âm binh đại tướng trấn giữ Quỷ Môn Quan, phụ trách việc vong hồn xuất nhập, trực thuộc quân bộ. Theo lẽ thường, hai bên chẳng nên có ân oán gì với Bạch Vô Thường.
Phán Quan thong thả giải thích: “Quỷ Môn Đề Đốc là sư đệ của Phương Đông Hữu Tuyết.”
Âm Thiên Tử lập tức hiểu ra.
Hắc Vô Thường gật đầu: “Nghe thôi là biết cậu đáng đời.”
“Câm miệng, không liên quan tới cậu.” Bạch Vô Thường gắt lên.
Ánh mắt Hắc Vô Thường trầm xuống, không đáp lại. Bạch Vô Thường cũng nhận ra mình hơi quá lời, liền hạ giọng, kéo y sang nói chuyện công việc của Vô Thường Ty dạo gần đây, dáng vẻ rõ ràng là muốn đánh trống lảng. Nhưng ánh mắt Hắc Vô Thường lại càng lúc càng tối.
Âm Thiên Tử không buồn để ý hai người họ nữa. Hắn đã quen với cảnh này, đến mức gần như chẳng còn cảm giác gì. Quay sang Phán Quan, hắn định mời aanh đi dương gian cùng mình, nhưng vừa liếc thấy cả bàn văn kiện chờ phê duyệt, lại chần chừ.
Phán Quan đúng là cuồng công việc. So với đống văn kiện kia, yêu cầu vô lễ của hắn hoàn toàn không thể so sánh được.
“Ý kiến của Bạch chưởng tư cũng có vài phần hợp lý.” Phán Quan lên tiếng.
Âm Thiên Tử nhìn anh.
Phán Quan cười khổ: “Phương Đông Hữu Tuyết là Thành Hoàng Bạch Nghiệp thị do tôi trực tiếp bổ nhiệm. Nay hắn xảy ra vấn đề trong công tác, tôi không thể không chịu trách nhiệm.”
“Không phải lỗi của anh.” Âm Thiên Tử trầm giọng nói.
“Tôi muốn tự mình đi điều tra.” Phán Quan trầm ngâm hồi lâu. “Nhưng công việc trên tay giao cho người khác thì tôi không yên tâm. Hiện tại Đại Thống Lĩnh đang huấn luyện ở Nghiệp Hải, Tổng đốc chủ thì ở Yêu giới làm nhiệm vụ đặc biệt. Người rảnh rỗi, đủ năng lực gánh vác chỉ còn…”
Ánh mắt của Âm Thiên Tử và Hắc Vô Thường đồng loạt chuyển sang Bạch Vô Thường.
“?” Bạch Vô Thường kêu lên. “Nhìn tôi làm gì? Đừng có đẩy thêm việc cho tôi! Tôi đã rất khổ rồi, nhìn quầng thâm mắt của tôi đi!”
Phán Quan thương cảm nhìn quầng thâm ấy, gật đầu liên tục: “Ừ ừ, vất vả thật. Vậy thế này đi, tôi ở lại phê văn kiện, cậu đến miếu Thành Hoàng điều tra. Gặp Phương Đông Hữu Tuyết thì tiện thể giúp tôi hỏi thăm…”
“Anh đi!” Bạch Vô Thường gào lên.
“Thế còn đống công việc này…”
“Tôi làm!”
“Thật không?” Phán Quan vô tội nói. “Tôi không muốn ép cậu.”
Bạch Vô Thường nghiến răng ken két: “Anh không ép, tôi tự nguyện!”
Phán Quan thong thả đưa ấn tỉ cho hắn ta, bình thản dặn dò hơn tám mươi điều cần lưu ý. Bạch Vô Thường vừa nghe vừa ghi nhớ, trong lòng càng lúc càng thấy có gì đó sai sai. Mọi việc trôi chảy đến mức này, sao có thể là hành động bộc phát nhất thời cho được?
Đúng lúc ấy, có người gõ cửa hai tiếng. Đầu Trâu bước vào, bưng theo một xấp hồ sơ: “Phán Quan, thủ tục nhập cảnh dương giới của ngài và bệ hạ đã làm xong.”
“Được, đưa đây cho tôi.”
“Khoan đã!” Bạch Vô Thường chợt bừng tỉnh, giật lấy hồ sơ, lật tới lật lui.
“Ngay từ đầu anh đã định tự mình đi rồi, đúng không? Cố ý đùa tôi chứ gì!”
“Ê, nói thế nghe nặng lời quá.” Phán Quan cười. “Vừa nãy chúng ta đã thống nhất rồi, phái ai đi nhỉ?”
“Anh.”
“Vậy thì có gì sai đâu.” Phán Quan rút lại hồ sơ, cúi đầu rà soát từng trang.
Bạch Vô Thường ngây người: “Anh đúng là…”
“Điều 23, chương 17 của Quy phạm hành vi nhân viên Diêm La Điện là gì?” Phán Quan thong thả hỏi.
Đầu Trâu đáp ngay: “Ngôn ngữ phải lễ phép, văn minh. Nói một câu thô tục thì bị phạt nghe Địa Tạng Vương Bồ Tát tụng kinh một tháng.”
“Nghe rõ chưa?” Phán Quan mỉm cười hiền hòa.
Bạch Vô Thường: “A a a a a!”
Vô Thường Ty kiểu này sớm muộn gì cũng bị đuổi khỏi Diêm La Điện!
Ngày hôm sau, Hắc Vô Thường bưng một chén trà bước vào văn phòng Phán Quan. Nhìn một vòng, y không thấy Bạch Vô Thường đâu chỉ thấy một “ngọn núi” văn kiện cao ngất.
“Tôi bị Thôi Tuyệt hố thảm rồi…”
Bạch Vô Thường bị lôi ra khỏi đống giấy tờ, hai tay ôm chén trà, thổi hơi nóng yếu ớt, giọng đầy oán niệm.
Hắc Vô Thường liếc hắn ta một cái: “Nhớ cho kỹ, có người là tự nguyện nhận nhiệm vụ.”
“Tôi còn đường sống nào khác sao?” Bạch Vô Thường than thở không ra hơi.
“Bắt tôi ở nhà phê văn kiện cho hắn, còn hắn thì theo bệ hạ đi công tác kiêm… ngắm cảnh, lại còn bày ra vẻ như bị ép buộc.”
Hắc Vô Thường thản nhiên nói: “Cậu vốn cũng có thể đi du lịch công vụ.”
Nghĩ tới điểm đến của chuyến đi đó, Bạch Vô Thường rùng mình một cái, tinh thần lập tức xì hơi: “Thôi, bỏ đi.”
Cảnh lần trước bị đánh bật khỏi miếu Thành Hoàng thê thảm thế nào, đến giờ hắn ta vẫn còn nhớ như in.
Hắc Vô Thường cười khẩy: “Hừ, tra nam.”
“Cậu biết cái gì!” Bạch Vô Thường thẹn quá hóa giận. “Toàn là hiểu lầm thôi, hiểu lầm!”
“Vậy kể xem.”
“Không kể.”
“À.”
Bị châm chọc, Bạch Vô Thường phẩy tay, bực bội nói: “Tai bay vạ gió, nghĩ lại vẫn còn rợn người.”
Hắc Vô Thường nhíu mày.
“Cậu đã nhất định muốn nghe thì được thôi.” Bạch Vô Thường uống một ngụm trà nóng, nheo mắt nhớ lại chuyện cũ, chậm rãi cất giọng.
“Năm đó tôi vẫn chỉ là một tiểu quỷ sai sơ cấp, chức vị thấp bé, nhưng tài hoa hơn người, phong độ ngút trời, giơ tay nhấc chân đều toát ra khí chất minh tinh của Minh Phủ…”
“Không cần nói nữa.” Hắc Vô Thường lạnh lùng cắt ngang.
“…” Bạch Vô Thường bĩu môi. “Bắt tôi nói cũng là cậu, không cho nói cũng là cậu. Đại ca, cậu tới kỳ mãn kinh à?”