Dấm Tinh Diêm Vương Cùng Tâm Cơ Phán Quan

Chương 6

Trước Sau

break

Edit: Dao Dao

“Nhìn tôi làm gì?” Bạch Vô Thường lầm bầm, ánh mắt lảng tránh. “Sớm trả tiền cho tôi là được.”

Rồi hắn ta quay sang bình luận vụ án: “Thù hằn kiểu gì mà đều đã thành hồn rồi còn ra tay ác thế? Bóp một cái là hồn phi phách tán, ngay cả chuyển sinh cũng không có. Vui lắm à?”

“Ừ.” Hắc Vô Thường đáp.

“Ừ cái gì mà ừ!” Bạch Vô Thường nổi điên. “Đường đường là phó lãnh đạo Vô Thường Ty, từ điển của anh chỉ còn mỗi chữ “ừ” thôi à?”

Hắc Vô Thường ngạc nhiên: “Cậu tức giận à?”

“Không hề.” Bạch Vô Thường nặn ra một nụ cười hiền lành. “Tôi đang vui lắm. Vui chết đi được.”

Hắc Vô Thường: “…”

Thang máy chậm rãi đi lên. Phán Quan đứng yên lặng, mắt rũ xuống, nhìn bó hoa trong tay.

“Đinh.” Cửa thang máy mở ra, hương hoa ập tới.

Trước mắt là một hành lang ánh sáng mờ ảo, cuối hành lang thông ra sân thượng. Hai bên bày kín cát cánh trắng.

Phán Quan bước đi giữa mùi hoa, trong lòng bỗng trống trải lạ thường. Gió đêm xuyên qua lồng ngực, như có một sợi dây mảnh vô hình bị chạm khẽ, rung lên đúng khoảnh khắc bàn chân chạm đất.

Vừa bước ra sân thượng, bên tai đã vang lên tiếng đồng hồ nước tí tách.

Giờ Tý.

Quỷ hỏa bùng lên. Tử khí dày đặc cuộn trào trên sân thượng cao nhất, trong đêm tối hóa thành một hồ nước đen. Vô số đèn sen trắng đồng loạt sáng lên, soi rõ bàn tiệc xương trắng đặt giữa biển tử khí.

Trên bàn là một chiếc bánh kem cao ngất.

Âm Thiên Tử ngồi bên cạnh. Thân hình thiếu niên mới lớn trông có phần gầy mảnh, đôi chân dài thong thả bắt chéo. Hắn lần lượt châm sáng từng ngọn nến trên bánh, rồi ngẩng đầu nhìn Phán Quan:

“Nghe thấy tiếng đồng hồ nước không?”

“Ừ.”

“Giờ Tý đã qua.” Âm Thiên Tử nói khẽ: “Là sang ngày mới rồi.”

Phán Quan bước tới, đứng giữa ánh nến.

Giọng Âm Thiên Tử trầm thấp, dịu dàng, theo gió đêm vang lên:

“Chúc minh thọ an khang, Phán Quan đại nhân.”

 “Vậy ra…” Phán Quan đứng bên bàn, nhìn quỷ hỏa nhấp nháy trên những ngọn nến: “Tất cả đều là lừa tôi.”

Hàng mi cong cong, gương mặt trắng nhạt dưới ánh lửa u tĩnh càng thêm dịu dàng, tựa như mang theo ý cười.

Âm Thiên Tử nhìn anh, cười nhẹ: “Thật sự lừa được anh sao?”

Phán Quan mím môi: “Bạch Vô Thường nói, trước khi ra cửa ngài soi gương hơn nửa tiếng, thay tám bộ đồ, cạo râu xong còn xịt nước hoa…”

Sắc mặt Âm Thiên Tử lập tức trầm xuống.

“Bệ hạ, nghe tôi giải thích!” Bạch Vô Thường vội vàng. “Đó là biện pháp tu từ cần thiết…”

Hắn ta nói được nửa câu thì khựng lại, quay sang Phán Quan: “Khoan đã. Anh từ lúc đó đã không tin tôi rồi à?”

Hắc Vô Thường bình thản bổ sung: “Cậu không quản nội vụ của bệ hạ, sao biết được ngài làm gì trước khi ra ngoài.”

“Tôi có thể đoán mà!” Bạch Vô Thường yếu ớt phản bác. “Hoặc là Mặt Ngựa nương nương nói cho tôi…”

Phán Quan bật cười: “Không thể đâu. Bệ hạ long chương phượng tư, thiên phú trời sinh, đâu cần làm mấy chuyện cậu nói.”

“?”

Bạch Vô Thường chỉ cảm thấy góc độ nịnh nọt này có gì đó… quỷ dị.

“Thôi.” Phán Quan kéo ghế ngồi xuống, đặt bó hoa lên bàn, nhẹ tay khảy mấy cánh hoa, mỉm cười hỏi: “Chuẩn bị từ khi nào?”

Âm Thiên Tử cúi nhìn anh: “Tuần trước. Quỷ Chính Ty đề nghị tổ chức minh thọ yến cho anh, nhưng bị anh từ chối.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương