Giải Ngâm đến lớp học, vừa đẩy cửa ra thì "ầm" một tiếng, một chồng sách bay lên, bàn học sát tường đổ rầm xuống, hai thiếu niên ngã nhào xuống chân Giải Ngâm, một trong hai người, đầu đinh, bị cánh cửa vừa mở va vào một cái, tiếng kêu khá lớn.
Hắn đột ngột ngẩng đầu, trừng mắt nhìn chủ nhân của đôi chân: “Mày —!”
Người còn lại nhân cơ hội túm lấy gáy của gã đầu đinh, xương bả vai dùng sức, gã đầu đinh vội vàng giơ tay đỡ đòn, phòng thủ, hai người ghì chặt lấy nhau.
Trong lớp học, một con chó Rottweiler nhảy lên nhảy xuống đuổi theo một con cáo đỏ có bộ lông màu nâu đỏ, con cáo đỏ thỉnh thoảng giương vuốt sắc, những quyển sách bay trên không, bị móng vuốt xé thành giấy vụn, rơi lả tả đầy đất.
Trong lớp có hơn chục người ngồi rải rác, có người nằm bò ra ngủ, có người cắn hạt dưa xem kịch vui, có người tụ tập cười cười nói nói, cũng có người mặt mày sầu não nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn qua đều trạc tuổi mười bảy, mười tám.
Tiếng động mở cửa đồng loạt thu hút sự chú ý của bọn họ.
... Chàng trai bước vào từ cửa mặc một bộ đồ tông màu ấm, dáng người cao ráo, khí chất sạch sẽ, dịu dàng, hàng mi dày rậm hé mở, đôi mắt như chứa đựng cả trời sao, tựa như biết nói.
“Người này là ai vậy, đẹp trai quá.”
“Không quen, không phải người mới thì là giáo viên.”
Giải Ngâm tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống.
“Là người mới.”
“Trông giống Dẫn đường.”
“Trông yếu ớt như sắp bị gió thổi bay, chắc chắn là... Á! Mày đánh tao làm gì, muốn gây sự à?”
Một thiếu niên tóc vàng ngồi xuống bên cạnh Giải Ngâm, miệng ngậm một cây kẹo mút, mở miệng ra toàn là mùi cam: “Anh bạn đẹp trai ghê, mới thức tỉnh à?”
Giải Ngâm: “Ừm.”
“Hê, cuối cùng cũng có người mới đến! Tôi thức tỉnh thành Lính gác, cấp C, tinh thần thể là linh miêu.” Thiếu niên vừa nói vừa thả tinh thần thể của mình ra.
Đó là một con vật giống mèo nhưng lớn hơn mèo rất nhiều, chỏm tai có một túm lông đen dựng đứng, móng vuốt rất dày, toàn thân run lên, bộ lông vừa xù vừa dày, trông vô cùng oai phong.
Linh miêu đi đi lại lại quanh Giải Ngâm, thỉnh thoảng thò đầu ra khụt khịt mũi, thấy Giải Ngâm nhìn nó, đôi tai linh miêu cụp về sau rồi lại vểnh về trước, trông có vẻ rất muốn thu hút sự chú ý của người khác.
Tóc vàng hỏi: “Còn cậu thì sao?”
Tối qua Giải Ngâm đã lật sách cả đêm, trong lịch sử Lính gác - Dẫn đường, chỉ từng có một Dẫn đường cấp S, hơn nữa còn qua đời khi tuổi còn rất trẻ. Ghi chép về vị Dẫn đường này chỉ có vài dòng ngắn ngủi. Thời gian trôi qua, đến mức giới Lính gác - Dẫn đường chỉ xem cấp S như một sự tồn tại mang tính huyền thoại, năng lực của Dẫn đường cấp S cũng dần bị thần thánh hóa.
Nhưng đối với Giải Ngâm thì đây lại là chuyện tốt, như vậy thì dù cậu có một vài năng lực khác thường cũng sẽ không dễ dàng bị phát hiện.
Thế là Giải Ngâm nói: “Dẫn đường, cấp S.”
“Xì!”
Giải Ngâm quay đầu lại, ở hàng cuối có một nam sinh đang ngồi, hai chân gác lên bàn, ra vẻ bất cần đời, không sợ trời không sợ đất. Thấy Giải Ngâm nhìn sang, hắn còn nhướng mày, giơ ngón giữa khiêu khích cậu.
Là thiếu niên đã bỏ trốn ngày hôm qua.
Cậu trai tóc vàng phồng má, cây kẹo mút trong miệng chuyển từ bên trái sang bên phải. Hắn bĩu môi: “Cậu có chém gió thì cũng chém cho đáng tin một chút, ai mà không biết cấp cao nhất của Dẫn đường chỉ là cấp A.”
Dẫn đường cấp S đã cả trăm năm không xuất hiện, không ai ngờ được sẽ đột nhiên lòi ra một người, mà còn là bạn cùng bàn của mình.
Tóc vàng chỉ nghĩ cậu đang khoác lác, đoán chừng cấp bậc của cậu là cấp E thấp nhất, phế vật cấp E, ngại không dám nói ra.
Hắn hiểu.
Tóc vàng tỏ ra thấu hiểu và chuyển chủ đề: “Cậu có biết Đội trưởng Bùi của Phòng Hành động không? Nghe nói anh ấy rất lợi hại, là một Lính gác cấp S hàng thật giá thật!”
Hắn vừa nói vừa cười gian "hê hê hê": “Tôi còn nghe nói Đội trưởng Bùi hôm qua không chỉ công khai come out, mà còn nhấn mạnh anh ấy chỉ thích người có hàng.” Hắn chỉ sang bên cạnh, “Đám con gái kia nghe xong đều phát cuồng cả lên, bàn tán từ hôm qua đến giờ, tôi nghe lỏm được một chút, trời má, nội dung đó tôi nghe mà cũng đỏ mặt tim đập, toàn là thảo luận xem Đội trưởng Bùi đè bạn trai nhỏ của mình xuống thì sẽ mãnh liệt đến mức nào.”
Bốn chữ cuối cùng, cậu trai tóc vàng gần như phải kìm nén cảm xúc để thốt ra.
Giải Ngâm né tránh đầu sóng ngọn gió: “Cậu thích Đội trưởng Bùi à?”
Tóc vàng trợn trừng đôi mắt quả vải: “Nói bậy! Ông đây là trai thẳng sắt thép! Thẳng tắp!”
Tóc vàng không chỉ dễ làm quen mà còn có thuộc tính lắm lời, lải nhải không ngừng bên tai Giải Ngâm.
Giải Ngâm nghiêm túc lắng nghe, đột nhiên, con cáo đỏ và con chó Rottweiler đang nhe nanh múa vuốt trên bàn cậu đồng loạt khựng lại, ngay sau đó, chúng há miệng ra bắt đầu nuốt giấy vụn ở khắp nơi. Chủ nhân của con cáo đỏ lập tức buông gã đầu đinh ra, lấy chổi tới quét nhà, còn gã đầu đinh thì vung tay quét dọn giấy vụn trên mặt bàn, lớp học trở nên yên tĩnh.
Một phút sau, một cô gái tóc đen ngang vai, có vẻ ngoài ngọt ngào xuất hiện ở cửa lớp.
Cô dịu dàng mỉm cười: “Biểu hiện tốt lắm!”
Giải Ngâm có thể cảm nhận rõ ràng tâm trạng trong lớp lập tức thả lỏng.
Đột nhiên, có thứ gì đó chọc chọc vào mặt cậu, như một tia sét nhỏ, chạm vào rồi rời đi ngay.
Giải Ngâm vô thức nhìn về phía bục giảng, cô giáo vẫn chắp tay sau lưng ra vẻ ông cụ non, nhưng biểu cảm trên mặt lại vô cùng sống động, cảm xúc vui mừng và phấn khích không ngừng truyền đến cậu:
[Trời đất ơi! Dẫn đường cấp S! Một Dẫn đường cấp S bằng xương bằng thịt!]
[Không được không được, mình phải kiềm chế, kiềm chế!]
Khóe miệng Giải Ngâm cong lên một nụ cười.
Cả lớp nhìn cô giáo vừa bước vào đã ôm ngực quay người đi ra, rồi đồng loạt nhìn về phía thiếu niên ở hàng cuối cùng.
Hoàng Phong, người vô cớ phải nhận lấy ánh mắt của mọi người, ngẩn ra, rồi cặp mày kiếm của hắn dựng đứng lên: “Muốn ăn đòn phải không?!”
Các bạn học rõ ràng có chút sợ hắn, cũng không cãi lại, một lát sau cô giáo bước vào, vẻ mặt cũng đã trở lại bình thường.
Cô nhìn Giải Ngâm, trên mặt nở một nụ cười ấm áp và dịu dàng: “Xem ra lớp chúng ta lại có thêm một bạn học mới. Tự giới thiệu một chút, cô họ Thẩm, tên một chữ là Nghiên, chủ yếu phụ trách lý thuyết và huấn luyện tinh thần lực. Nào, chúng ta hãy vỗ tay chào mừng bạn học mới!”
Tiếng vỗ tay lẹt đẹt, thưa thớt, Thẩm Nghiên cũng không để tâm, trong《Điều lệ quản lý các nhóm người đặc biệt》đã quy định rõ Dẫn đường không được tùy ý sử dụng tinh thần lực để dò xét sự riêng tư của người khác, nhưng đối với những người mới còn chưa biết cách xây dựng lá chắn tinh thần này, Thẩm Nghiên không cần dùng tinh thần lực cũng có thể dễ dàng nhận ra cảm xúc của họ, hiểu rằng họ không có hứng thú gì nhiều với học sinh mới.
Đáp án đã quá rõ ràng — họ không biết bạn học mới này là Dẫn đường cấp S đầu tiên trong một trăm năm qua.
Nếu không thì tuyệt đối không phải là phản ứng này.