Bên kia, diều hâu đuôi trắng sải cánh lao xuống, báo hoa mai bay vồ tới, con nhông hàng rào dùng một chiêu thần long bãi vĩ* phá cửa sổ lao ra ngoài!
*Rồng thần quẫy đuôi - Động tác xoay người, quét mạnh như đuôi rồng"
Kính vỡ tan, phản chiếu ánh sáng chói lòa.
Tạ Xuân Minh, người được gọi đến để xử lý vật thể từ thế giới khác, thấy tinh thần thể phá cửa sổ lao ra liền lập tức ném khẩu súng trong tay đi, theo sau vài tiếng "cạch cạch", khẩu súng lục biến đổi hình dạng, một sợi roi bạc vung ra ngoài tòa nhà, quấn chặt lấy đuôi con nhông hàng rào rồi kéo ngược trở lại!
Con nhông hàng rào bị đập mạnh vào tường, móng vuốt sắc nhọn cắm vào tường, tóe lửa và để lại một vệt cào sâu hoắm.
Con nhông hàng rào cúi đầu, cách tòa nhà văn phòng hai mươi mét đã giăng dây cảnh giới, ngày càng nhiều Lính gác đang đổ về phía này.
Tạ Xuân Minh đang thu roi lại chỉ cảm thấy sức nặng trong tay đột nhiên giảm đi, cầm roi lên xem thì thấy đầu roi chỉ còn lại một đoạn đuôi của con nhông hàng rào.
Dưới lầu, giáo viên đang khẩn cấp sơ tán học viên, đột nhiên lại có một tiếng "RẦM" cực lớn, cảm giác nguy hiểm mãnh liệt ập đến, Giải Ngâm đột ngột nghiêng người, một luồng gió mạnh lướt qua vai, trước mắt cậu hoa lên, giây tiếp theo trời đất quay cuồng, cả người bị nhấc lên dùng để phá cửa, rồi bị quật mạnh xuống đất.
Trong khoảnh khắc, nội tạng đau nhói.
Còn chưa kịp hoàn hồn, một cái đầu đầy bướu thịt cúi xuống lại gần, gầm lên một tiếng rồi há cái miệng đầy răng nanh, hơi thở của Giải Ngâm như nghẹn lại, đây là một con khủng long thời tiền sử.
Có một khoảnh khắc cậu tưởng mình đã vô tình bước vào Thế giới Trong kỳ lạ kia một lần nữa, nhưng cậu nhanh chóng phát hiện ra không phải, vì cậu không thể biến ra đồ vật từ hư không.
Một đôi giày da đầy bụi xuất hiện sau lưng con khủng long.
Giải Ngâm ngước mắt lên, đối diện ngay với ánh mắt âm hiểm của người đàn ông mặc vest.
Con "khủng long thời tiền sử" lại gầm lên một tiếng, giọng người đàn ông mặc vest khàn đặc: “Tinh thần thể, thả.”
Giải Ngâm đừng nói là không biết cách thả tinh thần thể, cho dù có biết, với cái điệu bộ này của đối phương, cậu cũng không thể nào thả ra được.
“Khụ...!”
Giải Ngâm bị bóp cổ nhấc bổng lên khỏi mặt đất, trọng lực khiến toàn bộ sức nặng cơ thể đều đè lên cổ.
Cổ họng phát ra tiếng khớp xương ma sát đáng sợ, tim đập chậm lại, trước mắt Giải Ngâm như bị phủ lên một lớp màn đen bán trong suốt, trên dưới trái phải đều lốm đốm những chấm sáng, chỉ còn duy nhất một khe hẹp ở chính giữa, thẳng tắp hướng về phía người đàn ông mặc vest.
Đồng tử của người đàn ông mặc vest bỗng chốc giãn rộng, rồi ngay sau đó lại nhanh chóng thu nhỏ, run loạn trong hốc mắt như một mũi kim rung bắn.
Lại nữa rồi.
Giải Ngâm nhắm mắt lại.
Lúc nào cũng vậy.
Một sợi tơ tinh thần phát ra ánh huỳnh quang màu xanh lục từ từ thò ra từ sau lưng Giải Ngâm, sau đó lao mạnh một cái, cắm thẳng vào não của người đàn ông mặc vest!
Người đàn ông mặc vest như bị điện giật, năm ngón tay buông lỏng.
Tạ Xuân Minh nhảy vào từ cửa sổ, chớp lấy cơ hội này, vung roi bạc quấn lấy chân của người đàn ông mặc vest và con nhông hàng rào, lực tay cực lớn lập tức kéo đối phương lại gần!
... Ngay lúc này, biến cố đột ngột xảy ra.
Con nhông hàng rào dùng một chiêu thần long bãi vĩ, cái đuôi vốn đã đứt lìa lập tức mọc lại, dùng sức mạnh ngàn cân quật tới, quấn lấy eo Giải Ngâm rồi kéo ngược về.
Tạ Xuân Minh giật nảy mình, vội vàng buông lỏng roi bạc. Cú kéo này nếu mà dính thật thì e là người cũng bị xé toạc làm đôi.
Bên kia, người đàn ông mặc vest bắt giữ người rồi lại phá cửa sổ lao ra — bên tai là một tiếng "RẦM" cực lớn, vô số mảnh vỡ lướt qua người, bay lơ lửng trong không trung, phản chiếu vẻ đẹp của ánh mặt trời từ nhiều góc độ khác nhau, những tòa nhà xung quanh tựa như măng xuân trồi lên từ đất, vươn mình hết sức lên bầu trời.
Giải Ngâm không khỏi cảm thán, chưa đầy 36 tiếng đồng hồ, cậu đã lại được trải nghiệm cảm giác rơi từ trên cao.
Có lẽ, lần này sẽ không có ai cứu được cậu nữa.
Nghĩ vậy, dưới bầu trời xanh bỗng xuất hiện một bóng người, toàn thân đều đang phát sáng, người đó thậm chí còn chưa rút súng ra, chỉ bằng một ánh mắt, Giải Ngâm đã cảm nhận được người đàn ông mặc vest đang bắt giữ mình đang run rẩy, đang sợ hãi.
Hai chân Giải Ngâm chạm đất, người đàn ông mặc vest bị các Lính gác xông lên bắt giữ, lần đãi ngộ này rõ ràng khác với lần trước, không chỉ bị trói gô lại, mà còn bị tiêm bốn liều thuốc an thần đặc chế, rất nhanh sau đó, người đàn ông mặc vest đã rơi vào hôn mê.
Điều bất ngờ là con "nhông hàng rào" lại không quay về thế giới tinh thần của chủ nhân. Thân hình to lớn của nó giãy giụa trong làn sương trắng bốc lên, và không ngừng dùng đầu, đuôi để tự làm mình bị thương.
Tình huống này chỉ có thể xảy ra khi chủ nhân bị rối loạn tinh thần, mất đi sự kiểm soát đối với tinh thần thể.
Năm Dẫn đường lập tức can thiệp trị liệu, con nhông hàng rào càng trở nên hung bạo hơn, Thẩm Nghiên chạy xuống thấy cảnh này, lập tức hiểu ra chuyện gì, không nói hai lời liền gia nhập đội ngũ trị liệu.
Một lát sau, con "nhông hàng rào" mới hóa thành sương khói tan biến vào cơ thể người đàn ông mặc vest, một nhóm người lại vội vàng khiêng cáng đưa người đến Khoa Y tế.
Ánh mắt của Bùi Hành Thù chuyển sang người mới.
Giải Ngâm ngửa cổ, trên cổ cậu bị rạch một vết thương, vết thương không lớn, nhưng lại chảy ra máu tươi, uốn lượn chảy vào trong cổ áo.
Nhân viên y tế cẩn thận khử trùng cho Giải Ngâm, băng bó lại, và dặn cậu đi chụp X-quang ngực.
Thẩm Nghiên dìu cậu đi về phía Khoa Y tế, vừa đi vừa lẩm bẩm tinh thần lực không thể dùng như vậy được, sẽ biến thành kẻ ngốc đấy.