Đầu Xuân Tươi Sáng

Chương 36

Trước Sau

break

Cô nằm xuống giường, bật máy tính tìm kiếm “Cấp trên của bạn ghét bạn thì bạn sẽ làm gì?” Kết quả tìm kiếm mỗi người mười ý, có người nói mời cấp trên ăn cơm, có người nói giúp cấp trên giải sầu, có người còn nói là phải bợ đỡ cấp trên.

Cái gì cơ? Bợ đỡ Loan Niệm? Anh ta lại chẳng không túm cổ áo cô, treo lên tường thành thị chúng? Nếu mời cơm thì cô còn chưa lĩnh lương đây này! Lumi nói một cái áo của Loan Niệm đã có giá bằng cả tháng lương của cô, vậy thì mời anh ta một bữa cơm chẳng phải đã ăn đứt nửa tháng lương của cô sao?

Cách nào cũng không được.

Bó tay.

Ấy? Không mời cơm được thì mời uống cà phê cũng được đấy nhỉ? Ngày nào anh ta cũng phải uống cà phê, người sáng tạo nội dung phải dựa vào cà phê để sống mà! Cứ làm thế đi!

Thượng Chi Đào đã quyết định phải tạo mối quan hệ tốt với Loan Niệm. Hôm sau cô đến công ty từ sớm, rẽ vào tiệm cà phê 24h dưới tòa nhà văn phòng. Cô đến sớm, tiệm cà phê còn chưa có nhiều người, nam nhân viên bán hàng hỏi cô: “Chị uống gì ạ?”

Thượng Chi Đào tiến lên hỏi cậu ta: “Sáng nào cũng có một người đàn ông đẹp trai, cao cao đến đây mua cà phê, anh ta uống gì thế?”

Nam sinh nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa, “Luke phải không?”

“Đúng đúng.” Thượng Chi Đào gật đầu.

“Ngày nào Luke cũng uống Iced Americano.”

“Vậy phiền cậu cho tôi một cốc Iced Americano.” Thượng Chi Đào thoáng dừng lại, không mua cho mình một cốc thì có vẻ mình đang cố tình, thế là cô nói: “Cho tôi thêm một cốc như vậy.”

Cà phê được pha xong, cô hai tay hai cốc ra khỏi tiệm cà phê, đúng lúc đụng phải Loan Niệm.

“Chào buổi sáng Luke!” Thượng Chi Đào tươi cười chào hỏi anh: “Sếp mua cà phê ạ?” Thấy Loan Niệm gật đầu rồi định đi qua cô, cô vội nói: “Vừa nãy tôi bất cẩn mua hai cốc, hay là tôi bán cho sếp một cốc nhé?”

Thượng Chi Đào suýt nữa đã cắn đứt lưỡi mình. Tặng cho sếp một cốc, bán cho sếp một cốc, chỉ sai một chữ mà đi ngàn dặm.

Mười tháng cô đã biết gọi mẹ, hơn một tuổi đã theo đuôi cãi nhau với anh trai nhỏ nhà hàng xóm, cũng tự nhận là một người mồm mép lanh lợi. Thế mà hôm nay, cô muốn mời cấp trên uống cà phê, mở miệng lại là hay là bán cho sếp một cốc?

Cô đúng là thiếu tiền mua cốc cà phê này.

Đợi Loan Niệm đuổi cô ra khỏi công ty là cô có thể uống gió Tây Bắc rồi, còn uống cà phê cái nỗi gì!

Loan Niệm nhìn vẻ mặt hối hận không thôi của cô, không thể đoán được Thượng Chi Đào làm mấy chuyện vòng vo này là vì cái gì, chỉ thầm nói với mình một câu: Thượng Chi Đào đầu óc có vấn đề.

“Hay là tôi mời sếp uống nhé?”

“Không uống hết cô có thể đổ đi.” Loan Niệm nhếch miệng cười với cô, đi được mấy bước, nhìn thấy bộ dạng ngu ngốc há miệng nhưng không nói được câu nào của Thượng Chi Đào phản chiếu trên mặt kính, anh lại quay lại chỗ cô, lấy đi cốc cà phê trong tay cô, “Mai trả cô nhé.”

Cuối cùng Thượng Chi Đào cũng nhìn thấy cơ hội sống sót, vội vàng đi theo sau anh, “Không cần, không cần, ngày mai tôi vẫn mời sếp.”

Loan Niệm rốt cuộc đã hiểu.

Thượng Chi Đào đang lấy lòng anh.

“Cho dù cô có mời tôi uống cà phê mỗi ngày, cũng không thể thay đổi được sự thật là cô không ổn. Nếu có thời gian suy nghĩ lung tung như này, chi bằng chăm chỉ trau dồi bản thân còn hơn.” Anh ngẩng đầu sải bước ở phía trước, bình thản nói ra những lời này, Thượng Chi Đào đi theo sau anh chẳng khác gì chó nhà có tang hoảng hốt chạy bừa.

Theo sau anh vào trong thang máy, lại nghe anh nói: “Tự hỏi bản thân mình xem, nửa tháng qua có thu hoạch được gì không? Ngày nào cũng bận bù đầu, có thời gian để ngẫm lại không? Không động não, sao có thể trưởng thành?”

Thôi thì, uống một cốc cà phê của cô ta thì cho cô ta mấy lời khuyên vậy.

“Vâng, Luke, tôi nhớ rồi. Hôm nay tôi sẽ nghiền ngẫm lại, tôi sẽ gửi kết quả cho sếp, nhờ sếp chỉ bảo ạ.”

“Cô gửi cho tôi làm gì? Tôi là cấp trên của cô à? Tôi có nghĩa vụ suốt ngày chỉ dạy cho cô ư?” Loan Niệm quạt cho cô một trận, tâm trạng vô cùng tốt, thấy cô nghiêng đầu không biết đang nghĩ cái gì, anh lại nói thêm một câu: “Nếu cô cảm thấy tôi nói những lời này cô không hiểu được, thế thì cô nhân lúc còn sớm viết đơn xin thôi việc đi. Nội dung đơn xin thôi việc dễ viết lắm, chỉ cần bốn chữ: ‘Tôi không làm được’ là được.”

“Vâng.” Thượng Chi Đào tự dưng bị mắng một trận, cúi đầu ra khỏi thang máy. Loan Niệm nói đúng, so với việc nghĩ ra mấy trò vớ vẩn, thà chăm chỉ làm việc còn hơn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương