Đầu Xuân Tươi Sáng

Chương 47

Trước Sau

break

“Tiền thưởng theo bậc thang doanh số, không chỉ để nhân viên hoàn thành nhiệm vụ mà còn để định hình thành tích của họ trong một khoảng thời gian. Ai làm tốt có thể nhận được nhiều hơn, còn ai không làm tốt sẽ bị giảm lương bằng nhiều cách. Công ty có thể dùng phương pháp này để xác định nhân tài, khích lệ và đào thải. Đây là một trong những câu trả lời.”

Loan Niệm nói: “Nếu cô quan tâm, hãy đến hỏi Tracy của cô, tôi đã nói chuyện này qua điện thoại với chị ấy vào chiều qua rồi.”

“Wow, là như thế sao, hay quá.” Thượng Chi Đào tiếp thu được kiến thức, cảm thấy hết sức vui vẻ. Cô tán dương một câu, sau lại cảm thấy cách nói của Loan Niệm có gì đó sai sai: “Tracy của tôi là sao ạ… Tại sao Tracy lại là của tôi…”

Loan Niệm từ chối thảo luận với cô, anh nhìn đồng hồ thấy đã là năm giờ chiều, bèn hỏi Thượng Chi Đào: “Cô vẫn đói chứ?”

“Đói.” Cô thành thực trả lời.

“Đi thôi, đi ăn chút gì đó.”

Đi ăn chút gì đó? Loan Niệm mời cô ư? Cô sắp được ăn cơm sếp mời rồi ư? Là vì cô tăng ca vào cuối tuần? Hay là vì cô quá dễ mến? Không đúng, sao cô lại dám bắt cấp trên mời cơm nhỉ? Không muốn làm việc nữa à?
 

Trong đầu Thượng Chi Đào có rất nhiều suy nghĩ, cô nghĩ về khoản tiền còn lại trong tháng này của mình, cuối cùng không kìm được nói với Loan Niệm: “Chúng ta cưa đôi sao?”

Loan Niệm đang cất máy tính thì khựng tay lại, ngẩng đầu nhìn Thượng Chi Đào bằng ánh mắt lạnh nhạt: “Cô muốn cưa đôi tiền với cấp trên của cô?”

“Nếu không thì...”

“Cô mời.”

Loan Niệm bỏ lại hai từ này rồi đi ra ngoài, vẻ mặt thật sự nghiêm túc, có thể thấy anh đang nói chuyện nghiêm túc. Thượng Chi Đào theo sau anh, thầm nghĩ: Mình không thể làm việc quá khả năng của mình, Lão Thượng đã nói rồi, người với người sống với nhau, hợp thì chơi mà không hợp thì giải tán. Dù anh có là cấp trên của tôi thì anh cũng không được “chặt chém” tôi quá đáng đâu.

Hai người lên đường, Thượng Chi Đào thấy Loan Niệm lái xe đến một nơi cô không hề biết. Nói chính xác hơn là ngoài công ty và khu vực gần nhà trọ ra thì cô không biết gì về Bắc Kinh.

“Có dị ứng với cái gì không?” Loan Niệm thấy Thượng Chi Đào im thin thít, nghĩ bụng cô gái ngốc nghếch này bị dọa thật rồi. Rốt cuộc đến lúc nào cô mới học được cách che giấu tâm sự và cảm xúc của mình nhỉ, cứ thế trưng cái vẻ thấp thỏm lo sợ và không phục lên trên mặt.

“Không có.”

“Vậy chúng ta đi ăn cá.”

“Dạ?”

Loan Niệm không nói thêm câu nào, tập trung lái xe lên trên núi. Anh thường xuyên lui tới một trang trại cá trên núi, bây giờ đến đó vớt một con cá hồi vân, hầm trong nồi gang, ngon hết sảy.

Đường lên núi tối om, không có đèn đường, Loan Niệm lái xe chầm chậm sau đó từ từ đỗ xe bên vệ đường. Nhìn thấy Thượng Chi Đào tròn xoe mắt, anh khẽ thì thầm hỏi cô: “Sợ tôi giết người vứt xác hả?”

.........

Thượng Chi Đào đứng hình, nghĩ đến tính cách lạnh lùng mọi khi của Loan Niệm đúng là rất giống sát thủ liên hoàn giết người vứt xác.

Thế là cô cố tỏ ra bình tĩnh, nói: “Trước khi ra khỏi nhà tôi đã nói với bạn cùng phòng là tôi tăng ca ở chỗ cấp trên. Tôi cũng gửi thông tin liên hệ của sếp cho bạn cùng phòng của tôi rồi.”

“Thật đó!” Thượng Chi Đào bổ sung thêm một câu, sau đó đưa điện thoại của mình cho Loan Niệm xem. Cô không nói dối, cô đã gửi số điện thoại của Loan Niệm cho một số điện thoại khác.

Một cô gái một thân một mình lăn lộn bên ngoài, ý thức tự bảo vệ cơ bản nhất là kỹ năng sinh tồn cơ bản. Thượng Chi Đào không hề ngốc như vẻ ngoài của cô.

“Vậy thì hôm nay cô thoát được một kiếp rồi.” Loan Niệm nhướng mày, không hù dọa cô nữa.

“Vậy chúng ta có đi tiếp không ạ?”

“Đợi một lát.” Mắt của Loan Niệm hơi khó chịu, anh lấy chai thuốc nhỏ mắt ở bên cạnh, nhỏ vào mắt rồi nhắm mắt một lúc.

“Mắt anh khó chịu sao?”

“Chứng khô mắt.”

“Ồ...” Thượng Chi Đào luôn cho rằng không có gì làm Loan Niệm gục ngã, nhưng người như anh cũng sẽ có những phiền não của người bình thường, chẳng hạn như chứng khô mắt.

“Bố của tôi cũng bị chứng khô mắt.”

“Rồi sao?”

“Rồi ông ấy không dùng máy tính nữa, đổi sang công việc khác.”

“Vậy cô nghĩ tôi đổi sang công việc gì thì phù hợp?”

...

Loan Niệm đúng là một người khó nói chuyện. Dùng lời của bà Đại Trạch thì chính là: “Có một số người mồm mép cay nghiệt thế đấy.”

Loan Niệm ngồi nghỉ mấy phút rồi tiếp tục lái xe, lúc họ lên trên núi thì trời đã tối, trang trại cá treo đèn lồng đỏ rực, trông vô cùng ấm cúng.

Chủ trang trại cá quen biết Loan Niệm, tiến đến đón hai người từ đằng xa, “Sếp Loan đến rồi à?”

“Đến ăn cá.” Loan Niệm nói với ông chủ: “Vẫn như cũ nhé?”

“Được.” Sau đó ông ta mỉm cười chào Thượng Chi Đào: “Chào cô.”

“Chào ông chủ.”

Thượng Chi Đào có vẻ hơi mất tự nhiên, ông chủ đánh mắt nhìn Loan Niệm như thể cô là gì của Loan Niệm vậy. Chờ ông chủ đi xa, Thượng Chi Đào nói với vẻ ngập ngừng: “Có cần phải giải thích với ông chủ không ạ?”

“Giải thích gì?”

“Giải thích tôi không phải bạn gái của sếp...”

“Trông cô giống bạn gái tôi à?” Loan Niệm bị Thượng Chi Đào chọc cười, trong đầu cô ta toàn là mấy chuyện nam nữ chim chuột gì thế, ăn bữa cơm thì chính là người yêu của nhau hả? Là do cô ta tự đánh giá mình quá cao hay là chưa hiểu hết con người anh?

“Tôi không giống ư?” Thượng Chi Đào không phục.

“Cô mà giống?”

...

Người gì thế không biết!

Đằng sau ao cá có một hành lang dài, trong lúc chờ vớt cá hai người đã đến đó, mỗi người ngồi một bên.

Thượng Chi Đào nhận được tin nhắn của Tôn Vũ: [Sao vẫn chưa về thế?]

[Ăn bữa cơm rồi về ngay ạ.]

[Anh ta không làm khó em chứ?]

[Không ạ.]

[Thế thì được rồi.]

Thượng Chi Đào cất điện thoại rồi quay sang nhìn Loan Niệm, nghĩ đến cảm giác lạ lùng nơi đầu ngón tay vào tối qua, mặt cô lại hơi đỏ lên.

Cô không thể phân biệt rõ mình nổi sắc tâm hay là phàm tâm, dù là gì đi chăng nữa thì khuôn mặt đẹp trai của Loan Niệm ở ngay bên cạnh cô, khiến cô có phần luống cuống.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương