Nội dung thư rất đơn giản:
[Hôm nay, một công nhân tầm ba bốn mươi tuổi, cao khoảng một mét bảy, mắt tam giác, gò má cao, môi mỏng của quý nhà máy đã chặn đường một phụ nữ và trẻ em trong hẻm nhỏ với ý định cướp giật giữa ban ngày. Hành vi này đã bị một người dân chính nghĩa ngăn chặn và người công nhân này đã bị đánh tím bầm một bên mắt.
Với tư cách là người chứng kiến sự việc, tôi cảm thấy người công nhân này làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến bộ mặt của nhà máy. Kính mong quý nhà máy chấn chỉnh lại người có tư tưởng xấu, chú trọng đến vấn đề phẩm chất đạo đức của công nhân!]
Đối với Tô Hiểu Tĩnh, dù là Khương Thúy Hoa hay gã đàn ông vừa rồi, dù họ có nhận kết cục thế nào cũng không đáng được thương hại. Bởi vì nếu gặp phải chuyện này không phải là cô mà là nguyên chủ, thì đã sớm bị bọn họ ức hiếp đến mức chẳng còn mảnh giáp nào rồi.
Cô vốn chẳng phải hạng người bao dung độ lượng gì, cô là đại tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ, ai dám bắt nạt cô, trừ phi kẻ đó mạnh hơn khiến cô không thể phản kháng, nếu không cô nhất định sẽ bắt họ trả giá gấp bội!
Cuối cùng, hai mẹ con cũng đến được cửa hàng cung ứng.
Ở thời đại này, khách hàng phải đứng ngoài quầy giao tiếp với nhân viên bán hàng mới mua được đồ, chứ không phải như siêu thị bây giờ có thể tự do lựa chọn.
Tô Hiểu Tĩnh đứng bên cạnh dòng người đang xếp hàng quan sát một chút, sau khi hiểu rõ cách thức mua bán, cô lấy giấy bút ra, đối chiếu với số tem phiếu đang có trong tay để liệt kê danh sách mua sắm.
Thật may là hôm đám tang Triệu Bảo Căn, nhà có mua nhiều giấy trắng, số còn lại cô mang theo hết, nếu không thì "cô nàng câm" như cô bây giờ thật sự là bó tay.
Lát nữa phải xem có mua thêm được ít giấy không, cả bút cũng phải mua thêm hai chiếc để dự phòng.
Liệt kê xong danh sách, Tô Hiểu Tĩnh dắt Triệu Thiết Đản đi xếp hàng.
Đến lượt mình, cô đưa phiếu và danh sách cho nhân viên bán hàng.
Người bán hàng liếc nhìn danh sách mua sắm dài dằng dặc, rồi lại nhìn Tô Hiểu Tĩnh, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Nhiều đồ thế này, cô chắc chắn lấy hết chứ?”
Tô Hiểu Tĩnh kiên định gật đầu.
Người bán hàng bắt đầu lấy từng món đồ, miệng không quên lẩm bẩm:
“Đồng chí này, mua nhiều đồ thế này, nhà có hỷ sự à?”
Tô Hiểu Tĩnh mỉm cười gật đầu.
Đến phần cắt vải, người bán hàng hỏi:
“Đồng chí, chắc chắn dùng hết 9 thước phiếu vải chứ? Cô muốn lấy loại vải nào?”
Nghe vậy, Tô Hiểu Tĩnh lướt nhìn một lượt qua các kệ hàng đầy những màu đen, xanh, xám chủ đạo, cùng với loại vải thô đang cực kỳ thịnh hành thời bấy giờ, rồi chán ghét bĩu môi.
Không phải màu sắc quá tối tăm thì cũng là chất vải quá cứng, cô thật sự chẳng ưng nổi cái nào.
Đang lúc thất vọng, cô chợt nhìn thấy xấp vải lụa tơ tằm màu xanh bạc hà nhạt ở dưới đáy quầy, liền hào hứng chỉ tay vào đó.
Người bán hàng nhìn theo hướng tay cô chỉ, sau khi xác nhận đúng là xấp vải đó, liền nhìn cô với ánh mắt đầy phức tạp rồi mới lấy xấp vải ra hỏi lại lần nữa.
“Đồng chí, cô muốn lấy loại vải này à? Nói thật với cô, xấp vải này là loại bán chậm nhất ở cửa hàng cung ứng đấy, loại lụa tơ tằm này vừa đắt lại vừa không bền, dễ bẩn, lại còn là màu xanh nhạt. Nhà ai có hỷ sự muốn mua vải tốt may váy hay làm hoa cài đầu thì cũng phải mua màu đỏ chứ, ai lại đi mua màu xanh, bình thường chẳng có ai thèm hỏi đến luôn.”