Đoàn Trưởng Lạnh Lùng Khó Tán, Ai Ngờ Gặp Tôi Lại Hóa Lụy Tình

Chương 17

Trước Sau

break

Tô Hiểu Tĩnh rút tiền từ túi ra, đếm kỹ rồi đưa cho người bán hàng. Cô ta còn tốt bụng giúp cô gói ghém tất cả đồ đạc vào bọc vải một cách gọn gàng.

Hai mẹ con hớn hở bước ra khỏi cửa hàng cung ứng.

Mua được bao nhiêu đồ mà mới hết có hơn ba mươi đồng, Tô Hiểu Tĩnh cảm thấy tiền ở thời này thật sự rất có giá trị. Nếu không phải vì mua thêm xấp lụa tơ tằm kia, thì hôm nay họ chỉ cần chi tiêu khoảng mười đồng là đủ.

“Mẹ ơi, nặng... nặng không ạ? Để con... con xách hộ cho!”

Triệu Thiết Đản thấy Tô Hiểu Tĩnh tay xách nách mang một bọc đồ lớn cộng thêm bọc đồ nhỏ mang từ nhà đi, liền ân cần muốn giúp mẹ san sẻ.

Tô Hiểu Tĩnh mỉm cười xoa đầu cậu bé, đưa bọc đồ nhỏ chỉ đựng hai bộ quần áo thay giặt của hai mẹ con cho Thiết Đản đeo.

Đống đồ vừa mua trông thì nhiều loại nhưng thực ra đều là vật dụng nhỏ, cũng không nặng lắm. Nghĩ lại kiếp trước mỗi lần cô đi đóng phim, lần nào mà chẳng mang theo cả núi đồ đạc, chỉ riêng cái túi đựng đồ vệ sinh cá nhân thôi cũng đã nhiều hơn chỗ này rồi.

Còn xấp lụa tơ tằm kia tuy nói là hai mươi tám thước nhưng khổ vải cũng chỉ rộng khoảng một mét, tính ra cũng chỉ tương đương với hai chiếc ga giường đôi bình thường, nên bọc đồ không quá to, cũng chẳng nặng nề gì.

Cô thò tay vào bọc đồ mới mua, móc ra hai viên kẹo sữa Thỏ Trắng, một viên đưa cho Thiết Đản, một viên mình tự bóc ra ăn.

Giây phút viên kẹo sữa ngọt ngào tan trong miệng, đồng tử của Triệu Thiết Đản bỗng chốc giãn ra, cậu cảm thấy như mình vừa rơi vào một đám mây thơm ngọt. Trên đời này sao lại có thứ đồ ăn ngon đến thế chứ!

Nhìn dáng vẻ "chưa thấy sự đời" của Thiết Đản, Tô Hiểu Tĩnh không nhịn được mà vỗ vỗ lên đầu cậu bé, rồi lại móc thêm hai viên nữa đưa cho cậu.

Chẳng phải chỉ là kẹo sữa Thỏ Trắng thôi sao? Đã làm con trai của đại tiểu thư họ Tô này thì sau này lo gì không có đồ ngon mà ăn, những ngày tháng tốt đẹp còn ở phía sau kia kìa!

“Mẹ ơi, qu... qu... quá là ngon luôn ạ!”

Tô Hiểu Tĩnh cũng không biết là do cậu bé bị nói lắp hay là vì muốn nhấn mạnh viên kẹo quá ngon nên mới nói mấy từ "quá" như vậy, nhưng không thể phủ nhận rằng, lúc này tâm trạng của cô đã bị đứa trẻ bên cạnh làm cho lay động.

Viên kẹo sữa Thỏ Trắng mà trước đây cô vốn thấy quá ngọt, giờ ăn vào lại thấy vừa vặn làm sao, thậm chí còn khiến cô cảm nhận được một sự hạnh phúc và thỏa mãn kỳ lạ.

Hai mẹ con vừa ăn kẹo, mỗi người đeo một bọc đồ, tay nắm tay bước những bước chân nhẹ tênh trên đường phố.

Nếu là trước kia, Tô Hiểu Tĩnh chắc chắn sẽ thấy quãng đường hai mươi phút đi bộ này thật xa, nhưng lúc này cô chẳng thấy mệt chút nào.

Chẳng mấy chốc, hai người đã đến quầy bán vé tàu hỏa.

Trước cửa sổ bán vé đã có một hàng dài người đứng xếp hàng, Tô Hiểu Tĩnh kéo Thiết Đản ra phía trước, giữ chặt lấy cậu bé. Thời đại này quân bắt cóc, buôn người lộng hành lắm, cô tuyệt đối không dám lơ là dù chỉ một giây.

Đang lúc xếp hàng, Tô Hiểu Tĩnh nghe thấy một ông cụ tóc bạc trắng, chống gậy nhưng dáng người vẫn rất thẳng tắp nói với nhân viên bán vé:

“Đồng chí ơi, làm phiền cho tôi mua một vé giường nằm đi Kinh Thành.”

“Thưa ông, chỉ còn vé ghế cứng thôi, ông có mua không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương