Đoàn Trưởng Lạnh Lùng Khó Tán, Ai Ngờ Gặp Tôi Lại Hóa Lụy Tình

Chương 23: Không thể bỏ trứng vào cùng một giỏ

Trước Sau

break

Thế nên Thiết Đản đã tự hiểu được mẹ định dẫn mình đi ngồi tàu hỏa, nhưng cậu không tài nào hình dung nổi tàu hỏa trông như thế nào.

Xe lừa là do lừa kéo, xe đạp là do chân đạp, xe đẩy là dùng tay đẩy, vậy tàu hỏa chắc là toàn lửa, ngồi trên đó chắc nóng lắm nhỉ?

Câu hỏi này đã làm khó Thiết Đản cả buổi sáng nay rồi, cái đầu nhỏ của cậu thật sự nghĩ không thông nên mới đành phải hỏi mẹ.

Tô Hiểu Tĩnh ngẩn người ra một lát, rồi cô ngồi thụp xuống, nhìn thẳng vào mắt Thiết Đản, mỉm cười dùng khẩu hình giải thích cho cậu:

“Trên tàu hỏa không phải toàn là lửa đâu con. Sở dĩ gọi là tàu hỏa vì đầu tàu cần dùng lửa đốt than tạo ra hơi nước để lấy động lực. Tàu hỏa dài lắm, lát nữa con nhìn thấy là hiểu ngay thôi!”

Lần này Thiết Đản nhìn mẹ nói mà cũng không hiểu lắm, câu nói vừa dài, mẹ cậu dùng khẩu hình, mà cậu lại không nhận ra nhiều từ vì khẩu hình lạ lẫm, nhưng cậu không hỏi thêm nữa, vì sợ mẹ sẽ buồn nếu không giải thích rõ được cho cậu.

Thế là cậu bé gật gật đầu như đã hiểu. Giá mà có một ngày mẹ nói chuyện được thì tốt quá, khi đó mẹ có thể kể trực tiếp cho cậu nghe rồi.

Ngay lúc này, từ đường ray phía xa vang lên tiếng còi tàu vào ga "u u", những người ở nhà ga bắt đầu xôn xao náo nhiệt.

Tô Hiểu Tĩnh nghe thấy tiếng động cũng lập tức dắt Thiết Đản đi về phía sân ga.

Bất chợt, trong đám đông có người va mạnh vào cô một cái, khiến cô suýt thì ngã nhào.

Theo bản năng, Tô Hiểu Tĩnh siết chặt tay Thiết Đản hơn.

Sau khi đứng vững lại, cô quay đầu nhìn thì thấy một gã đàn ông trung niên ăn mặc rách rưới, vẻ mặt đầy lo lắng. Gã đàn ông đó va vào người cô xong cũng chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà cứ thế lao thẳng lên tàu hỏa.

Tô Hiểu Tĩnh nhíu mày, trong lòng có chút khó chịu nhưng cũng không chấp nhặt, tiếp tục dắt Thiết Đản tiến về sân ga.

Nhưng vừa mới bước chân đi, Thiết Đản đã giật mạnh gấu áo cô, chỉ vào túi áo của Tô Hiểu Tĩnh, mặt mũi đầy vẻ lo lắng:

“Mẹ ơi, tiền trong túi này... mất rồi!”

Tim Tô Hiểu Tĩnh "thót" một cái, cô thò tay vào túi áo, số tiền bên trong đã không cánh mà bay!

Cô lập tức phản ứng lại, gã đàn ông lúc nãy cố tình va vào cô để thừa cơ trộm tiền.

Tô Hiểu Tĩnh vừa cuống vừa giận, cô đã nghe nói thời đại này ngoài bọn bắt cóc ra thì trộm cắp rất lộng hành, nhưng không ngờ mình vừa mới xuyên đến ngày thứ hai đã đụng phải. Cô nhìn về hướng gã đàn ông đó chạy đi, vì dòng người quá đông nên gã cũng chưa chạy được xa lắm.

Tô Hiểu Tĩnh suy tính một lát, cuối cùng quyết định dắt Triệu Thiết Đản lên tàu trước chứ không đuổi theo!

Dẫu sao tiền mất rồi còn có thể nghĩ cách kiếm lại, nhưng cô tuyệt đối không được buông tay Triệu Thiết Đản ra!

May mắn là lúc nãy khi ăn cơm cô đã nhượng lại một tấm vé cho Lục Vân Hạc, hiện giờ hai mươi lăm đồng đó cùng tấm vé còn lại đang nằm ở túi áo bên kia nên không bị mất.

Cũng may cô vốn là người đa nghi, từ nhỏ đã được cha mẹ nhồi nhét tư duy quản lý tài chính, cô hiểu rất rõ đạo lý "không thể bỏ trứng vào cùng một giỏ", nên đã sớm chia tiền ra làm nhiều phần.

Ngoại trừ tiền mua vé và mua đồ ở cửa hàng cung ứng hôm nay, hơn ba trăm đồng còn lại cô đã lần lượt nhét vào đế giày bên trái và bên phải của mình và Thiết Đản, túi áo trái phải và cả trong hai bọc đồ lớn nhỏ, mỗi nơi khoảng ba bốn mươi đồng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương