Đoàn Trưởng Lạnh Lùng Khó Tán, Ai Ngờ Gặp Tôi Lại Hóa Lụy Tình

Chương 25

Trước Sau

break

Tô Hiểu Tĩnh lắc đầu, viết vào sổ: [Con không nhớ rõ nữa.]

Lục Vân Hạc không nói gì thêm, lấy từ trong túi ra một bao đựng ngân châm.

“Con bé, ngồi xích qua đây, ông châm cho mấy mũi thử xem cổ họng của con còn khả năng phục hồi không.”

Nghe vậy, Tô Hiểu Tĩnh lập tức ngồi ngay ngắn lại. Đây là vị danh y mà có cầu cũng chẳng được, nếu ngay cả ông cũng không chữa nổi cái họng này thì kiếp này cô đành phải làm người câm mãi mãi thôi!

Những cây kim trong bao có độ dài ngắn khác nhau, ánh kim loại lóe lên dưới ánh đèn mờ ảo của toa tàu.

“Đừng sợ, châm vào chỉ như muỗi đốt thôi, không đau lắm đâu.” Lục Vân Hạc tốt bụng an ủi.

Tô Hiểu Tĩnh gật đầu, nhưng ngón tay vẫn không tự chủ được mà siết chặt gấu áo. Đây là lần đầu tiên cô được châm cứu, nói không căng thẳng là nói dối.

Để đề phòng tàu hỏa xóc nảy khiến Tô Hiểu Tĩnh ngồi không vững, Lục Vân Hạc không hề khách sáo mà gọi ngay người đàn ông mặc vest xám bên cạnh:

“Đồng chí, phiền cậu cũng ngồi qua đây giúp tôi đỡ con bé một tay, kẻo lát nữa tàu xóc, nó ngồi không vững thì phiền lắm!”

Đôi mắt người đàn ông thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, nhưng anh ta vẫn ngoan ngoãn làm theo. Anh ta ngồi xuống cạnh Tô Hiểu Tĩnh, một bàn tay to đưa ra che chắn hờ phía sau cô, nhưng rất có chừng mực, không hề chạm vào người cô dù chỉ một chút.

Lục Vân Hạc gật đầu, ngón tay vê nhẹ đuôi kim, mũi kim đầu tiên đâm chuẩn xác vào huyệt Liêm Tuyền ở phía trên cổ Tô Hiểu Tĩnh. Mũi kim đâm chéo vào nửa thốn, đuôi kim xoay nhẹ trên da.

Tô Hiểu Tĩnh không nhịn được mà phát ra một tiếng "hơ" vì căng thẳng.

Lục Vân Hạc tiếp tục lấy ra một cây kim khác, nắm lấy bàn tay đang siết gấu áo của cô, châm vào huyệt Thông Lý ở phía trong cổ tay. Dù đang trên chiếc tàu hỏa hơi rung lắc nhưng thủ pháp của Lục Vân Hạc vô cùng ổn định, việc kiểm soát các huyệt đạo không hề có một chút sai lệch nào.

Kim đâm sâu vào ba phân, Lục Vân Hạc từ từ nhấc nhẹ đuôi kim lên. Tô Hiểu Tĩnh không kìm được mà rùng mình một cái, nơi cổ họng giống như có một bong bóng khí bị kẹt từ lâu bỗng dưng bị đâm vỡ, cô bật ra tiếng "A!" khe khẽ.

Tô Hiểu Tĩnh kích động nhìn Lục Vân Hạc, định mở miệng thử nói lần nữa nhưng bị ông dùng ánh mắt ngăn lại.

Lục Vân Hạc tiếp tục vê cây kim thứ ba, chậm rãi xoay người Tô Hiểu Tĩnh lại, lần này châm vào huyệt Phong Phủ ngay chính giữa chân tóc sau gáy.

Trên trán Tô Hiểu Tĩnh lập tức rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, cảm giác nghẹn như có cục bông chặn trong cổ họng bấy lâu nay dường như đang tan chảy từng chút một, vô cùng dễ chịu.

“Thử ho một tiếng xem nào!” Giọng Lục Vân Hạc bình thản nhưng đầy uy nghiêm.

Tô Hiểu Tĩnh thử lần đầu, chỉ phát ra vài âm thanh như tiếng gió. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, cố hết sức ho mạnh một tiếng.

Lần này, từ cổ họng cô phát ra một tiếng ho khàn đặc, giống như cánh cổng sắt hoen gỉ bị khóa chặt cuối cùng cũng được dùng sức đẩy ra. Âm thanh tuy rất khó nghe, thô kệch như tiếng vịt đực, nhưng đó lại là lần đầu tiên cơ thể này thực sự phát ra được âm thanh sau hai kiếp người!

Đôi mắt Tô Hiểu Tĩnh ngập tràn niềm vui sướng tột độ!

Cứ ngỡ nguyên chủ bẩm sinh đã câm là không thể chữa khỏi, không ngờ lại có thể xoay chuyển tình thế, đón nhận bất ngờ lớn đến thế này!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương