Thế là cậu bé ngoan ngoãn tiến lên: “Ông Lục, cháu tên... tên là Triệu Thiết Đản ạ.”
Lục Vân Hạc nghe vậy liền nửa đùa nửa thật lên tiếng:
“Triệu Thiết Đản? Cái tên này nghe chừng dễ nuôi đấy. Nhưng trước khi đi học, gia đình nên cân nhắc đặt cho cháu một cái tên khai sinh nghe hay hơn một chút, còn Thiết Đản thì để làm tên gọi ở nhà thôi.”
Tô Hiểu Tĩnh gật đầu, vốn dĩ cô cũng muốn đổi tên cho Thiết Đản, chỉ là chưa nghĩ ra tên nào phù hợp. Cô nhìn Lục Vân Hạc trước mắt, người này sau này sẽ là Quốc Y Đại sư danh tiếng lẫy lừng! Là một người có nền tảng văn hóa thâm hậu, chi bằng nhờ ông đặt cho Thiết Đản một cái tên khai sinh.
Thế là cô cầm giấy bút bắt đầu viết:
[Hay là phiền ông Lục giúp Thiết Đản đặt một cái tên khai sinh thật hay đi ạ!]
Lục Vân Hạc cảm thấy thực sự rất thích đứa trẻ Thiết Đản này, cũng thấy có duyên với hai mẹ con cô, nên bắt đầu nghiêm túc suy ngẫm.
Một lát sau, ông chậm rãi ngâm:
“Cảnh nhàn tăng tọa cửu, an đắc thử vong quy. Chi bằng cứ gọi là Cảnh An đi!”
Tô Hiểu Tĩnh nhẩm đi nhẩm lại trong lòng vài lần: [Triệu Cảnh An, Triệu Cảnh An...]
Cái tên mang lại cảm giác tốt đẹp, thuận lợi, quả thực hay hơn Triệu Thiết Đản rất nhiều.
Thế là cô xoa đầu Thiết Đản, à không, là đầu của Triệu Cảnh An, mỉm cười gật đầu. Cô dùng khẩu hình hỏi cậu bé:
“Triệu Cảnh An, cái tên này con có thích không?”
Nhóc con lập tức gật đầu lia lịa. Cậu rất thích cái tên ông Lục đặt cho mình, tuy không biết ý nghĩa của nó là gì nhưng cậu thấy nó hay hơn tên của đám trẻ trong thôn nhiều.
“Cháu... cảm ơn ông Lục ạ.”
“Ha ha ha ha...”
Lục Vân Hạc cười sảng khoái. Con trai cả Lục Yến Trì của ông chỉ có hai cô con gái, giờ đây được một đứa trẻ giống Yến Khanh như đúc gọi là ông, ông thực sự cảm thấy như mình có thêm một đứa cháu nội đích tôn vậy.
“Được, tốt lắm. Cảnh An à, đưa tay đây, để ông Lục bắt mạch cho cháu xem cơ thể có khỏe mạnh không nào!”
Thiết Đản ngoan ngoãn đưa tay ra. Lục Vân Hạc khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn Tô Hiểu Tĩnh mang theo chút trách móc. Ông buông bàn tay khỏi cánh tay gầy gò của Thiết Đản.
“Ban đầu nhìn đứa trẻ này sắc mặt vàng vọt, ông cứ ngỡ cháu chỉ bị tỳ vị thất hòa, nhưng sau khi bắt mạch mới phát hiện không chỉ tỳ vị bị tổn thương, khí dịch hao tổn, mà còn thận tinh bất túc, cốt tủy thất sung.
Cơ thể này suy nhược đến mức chỉ cần một trận cảm mạo phong hàn thông thường cũng có thể lấy đi mạng sống của cháu đấy!”
Vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt Tô Hiểu Tĩnh. Cô hoàn toàn không nghi ngờ lời của Lục Vân Hạc, bởi kiếp trước Thiết Đản đã qua đời sau một trận cảm cúm biến chứng viêm não chỉ một tháng sau đó.
Cô vốn tưởng là do bệnh viêm não ở thời đại này khó chữa nên Thiết Đản mới yểu mệnh. Giờ xem ra, không phải vì bệnh quá nặng mà là vì đứa trẻ này đã phải chịu quá nhiều khổ cực ở nhà họ Triệu, sức đề kháng đã vô cùng mỏng manh, dù chỉ là một trận cảm mạo bình thường cũng đủ để đoạt mạng cậu bé!
Khương Thúy Hoa thật đáng chết, chuyện cô trả thù bà ta vẫn còn quá nhẹ nhàng!
Cô vội vã viết xuống một dòng chữ:
[Ông Lục, vậy phải điều dưỡng cho thằng bé thế nào ạ?]
Lục Vân Hạc thở dài: “Đứa nhỏ này chắc là bình thường chẳng mấy khi được ăn no. Ông kê cho cháu một đơn thuốc, cứ theo đó mà bốc, nếu có vị thuốc nào không tìm được thì cứ đánh điện tín cho ông, ông sẽ gửi bưu điện tới cho!”