Người đàn ông ở tầng trên trả lời với giọng điệu chân chất:
“Dạ chào ông, tôi họ Trương, là cán bộ, lần này được cử đi học tập ở Kinh Thành ạ.”
Lục Vân Hạc mỉm cười gật đầu: “Trông đồng chí Trương đây khí độ thật bất phàm.”
“Ông quá khen rồi! Tôi chỉ là một người bình thường như bao người thôi ạ.”
“Đồng chí Trương này, tôi là một thầy thuốc đông y, thấy tinh thần cậu không được tốt lắm, gần đây áp lực công việc lớn quá phải không? Hay cậu xuống đây để tôi bắt mạch cho một chút!”
Cán bộ Trương sững người một lát, rồi cười đáp: “Dạ thôi không dám làm phiền ông đâu, sức khỏe tôi tốt lắm ạ.”
“Không phiền, không phiền gì cả. Đằng nào tôi cũng đang rảnh rỗi, trên tàu chẳng có việc gì làm, tôi chỉ thích bắt mạch xem bệnh cho người ta thôi. Không có bệnh thì càng tốt, lỡ có vấn đề gì tôi nhìn ra được thì điều dưỡng sớm, chẳng có hại gì cho cậu cả!” Lục Vân Hạc tiếp tục thuyết phục.
Cán bộ Trương do dự một lát, nhét chiếc cặp công văn xuống dưới gối rồi leo thang bước xuống. Anh ta ngồi trên giường của Lục Vân Hạc, đưa tay trái ra.
Lục Vân Hạc đặt tay lên mạch của anh ta, sắc mặt dần trở nên nghiêm nghị.
“Đồng chí Trương, đưa tay phải tôi xem nữa!”
Cán bộ Trương chần chừ một lúc rồi mới đưa tay phải ra. Lục Vân Hạc chỉ liếc qua một cái rồi tiếp tục bắt mạch.
Còn Tô Hiểu Tĩnh ở bên cạnh thì quan sát cán bộ Trương vô cùng tỉ mỉ. Cô nhạy bén phát hiện ở kẽ tay (hổ khẩu) tay phải của anh ta có một lớp chai mỏng, bàn tay còn lại thì vô thức siết lấy gấu áo. Dù anh ta đang cúi mày cụp mắt nhưng trong ánh mắt lại lộ rõ vẻ phòng bị.
Một lúc sau, Lục Vân Hạc buông tay ra, vẻ mặt có chút nặng nề:
“Đồng chí Trương này, mạch của cậu quá nhanh, một nhịp thở mà hơn năm lần đập, mạch tượng hỗn loạn, tâm không ổn định, lo âu quá độ. E là cậu đang có tâm sự phải không?”
Sắc mặt cán bộ Trương hơi biến đổi, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Ông ơi, tôi thì có tâm sự gì đâu chứ, chẳng qua là vừa leo từ trên thang xuống nên hơi hụt hơi thôi. Tôi lên nằm nghỉ một lát là khỏe ngay!”
Nói xong, cán bộ Trương nhìn quanh một lượt, cầm lấy tờ báo trên bàn rồi leo lên giường nằm xem.
Tô Hiểu Tĩnh và Lục Vân Hạc liếc nhìn nhau, trong mắt hai người đều có ý nhắc nhở đối phương phải cẩn thận với người này.
...
Đến đêm, đèn trong toa tàu mờ dần rồi tắt hẳn.
Chu Tri Diễn cất xấp tài liệu đã dịch xong vào cặp công văn, kéo khóa cẩn thận rồi mới quay về giường của mình. Anh ta đặt cặp công văn ngay sát đầu giường rồi chuẩn bị chợp mắt.
Trong toa tàu dần trở nên yên tĩnh, thi thoảng vang lên vài tiếng ngáy.
Tô Hiểu Tĩnh nằm nghiêng trên giường, tai luôn lắng nghe động tĩnh từ tầng trên.
Nếu cô đoán không lầm, người ở tầng trên sắp hành động rồi. Lục Vân Hạc bên cạnh cũng đang "ngủ gật", còn Chu Tri Diễn nhìn có vẻ đang nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng thực chất đầu óc vẫn đang suy nghĩ về nội dung dịch thuật.
Đoàn tàu vẫn xình xịch tiến về phía trước.
Cán bộ Trương nằm ở giường tầng hai khẽ lật mình, lấy chiếc cặp công văn dưới gối ra, mượn lớp chăn che chắn mà kéo lớp vải bọc bên ngoài, lộ ra lớp lót bên trong giống hệt cặp công văn của Chu Tri Diễn.
Anh ta lấy ra một chiếc kẹp sắt co giãn đã chuẩn bị từ trước, trong bóng tối của ngăn nhỏ, anh ta lặng lẽ dùng kẹp móc lấy chiếc cặp công văn ngay sát đầu Chu Tri Diễn.