Đừng Chọc Thiên Kim Giả! Anh Chị Của Cô Ở Giới Thượng Lưu Đều Là Cuồng Em Gái!

Chương 18: Khởi đầu 18

Trước Sau

break

"Chiếp chiếp, chiu chiu."

Thẩm Tri Lạc nhọc nhằn ngẩng đầu lên từ giữa một chồng sách giáo khoa cao ngất.

Ủ dột... đã tan học rồi sao?

Đàn chim ríu rít bên ngoài cửa sổ như thể đang có ý nhắc nhở các bạn học sinh rằng: đã đến giờ ăn trưa rồi.

Tinh thần ăn uống mà không tích cực thì tư tưởng chắc chắn có vấn đề. Nghĩ đến đây, Thẩm Tri Lạc lập tức lấy lại tinh thần, phấn chấn hẳn lên. Cô reo lên.

"Anh ơi, đi ăn cơm thôi!"

Thẩm Tử Mộc cười mắng một câu: "Chỉ có cái việc này là em nhanh nhảu nhất thôi."

Thẩm Tri Lạc cười hì hì, lanh chanh nói: "Em đi tìm đám cái Ninh trước đây, anh với anh Ly cũng nhanh chân lên nhé."

Dứt lời, cô nàng liền tung tăng nhảy nhót chạy biến ra khỏi lớp học. Xem chừng sau một giấc ngủ ngon lành, cô đã quăng sạch sành sanh nhiệm vụ mà hệ thống giao phó ra sau đầu rồi. Haizz, những cô gái hay cười thì tâm trạng lúc nào cũng chẳng thể quá tồi tệ.

Chờ đến khi Thẩm Tri Lạc đi khuất, Giang Ly Sầu mới thong thả sánh bước cùng Thẩm Tử Mộc ra khỏi phòng học. Hắn khẽ huých vai bạn mình một cái, thấp giọng hỏi: "Tình hình thế nào rồi?"

Thẩm Tử Mộc vắt chiếc áo khoác đồng phục trên vai, sắc mặt lộ vẻ lạnh lùng hờ hững: "Còn tình hình gì nữa, thì chính là những gì cậu vừa tận mắt nhìn thấy đấy thôi."

Giang Ly Sầu nheo mắt hỏi.

"Không phải con ruột à?"

"Ừ."

Giang Ly Sầu tặc lưỡi một tiếng, tiếp lời: "Tôi đã sớm đoán ra từ lâu rồi."

Rồi hắn lại nửa đùa nửa thật nói thêm một câu.

"Nuôi không nổi đứa em gái hiểu chuyện thế này thì cứ gửi sang đây, tôi nuôi giùm cho."

Thẩm Tử Mộc nghe vậy thì tức cợt đến mức bật cười, cái tên nhóc này đúng là đang gảy bàn tính vang lên bôm bốp, tính toán đến mức muốn văng thẳng cả vào mặt anh rồi. Anh bực dọc mắng.

"Cút đi!"

Dứt lời, anh bực bội giơ chân đá một cú. Giang Ly Sầu lại ung dung nghiêng mình né tránh một cách vô cùng dễ dàng, động tác thành thục đến mức xem chừng đã luyện tập vô số lần. Giang Ly Sầu lại hỏi.

"Thế rốt cuộc các người tính toán chuyện này thế nào đây?"

Hắn nhướng mày nói tiếp.

"Công khai thân phận thật sự của cô ấy sao? Rồi đón Thẩm Từ Yên danh chính ngôn thuận trở về à?"

Thẩm Tử Mộc giữ khuôn mặt lạnh tanh không chút biểu cảm, trầm giọng đáp: "Tính với chẳng toán cái gì, cô ấy vĩnh viễn là người nhà họ Thẩm chúng tôi."

Khi thốt lên câu nói cuối cùng, ngữ điệu của anh rõ ràng đã nhuốm vẻ âm trầm và hung hãn hơn hẳn. Anh lại gằn giọng cảnh cáo.

"Còn nữa, cậu bớt bớt cái thói nhòm ngó em gái tôi lại đi."

Giang Ly Sầu khẽ nhún vai hờ hững, chẳng rõ có lọt tai chữ nào hay không.

Phía bên trong nhà ăn của trường.

Hôm nay là thứ Hai, thực đơn có món thịt viên kho tàu mà Thẩm Tri Lạc yêu thích nhất. Cố Nhiễm Nhiễm đã nhanh nhảu đi xếp hàng lấy cơm trước cho cô bạn từ sớm. Một phần cơm trắng nóng hổi, một phần thịt viên kho tàu đậm đà, một phần thịt sợi xào ớt cay nồng, cùng một đĩa cải thảo xào giấm chua ngọt dịu. Toàn bộ đều là những món khoái khẩu của cô nàng.

Tại một chiếc bàn dài kê sát góc tường phía bên trong, Cố Nhiễm Nhiễm, Tô Khả Hân cùng Phùng Thanh Ninh đã an tọa từ trước. Ba cô gái vốn sở hữu những nét tính cách hoàn toàn khác biệt, thậm chí có phần trái ngược, vậy mà nhờ có một người làm cầu nối, họ lại tụ họp với nhau một cách vô cùng kỳ diệu.

Ở tầng hai của nhà ăn, Thẩm Tri Lạc lúc này mới lững thững bước tới muộn mằn. Mấy người bọn họ đều học chung một lớp, thừa biết cô nàng lên lớp lại ngủ gật đến quên trời đất, nên chẳng có ai nỡ đến đánh thức cô dậy. Mà đừng có hỏi tại sao, bởi vì câu trả lời duy nhất chính là không ai dám.

Thẩm Tử Mộc vốn dĩ ghét bỏ đồng đều tất cả bọn họ không sót một ai. Có vị hung thần ác sát ấy chình ình ngồi canh chừng ở đó, ngoại trừ việc Thẩm Tri Lạc chủ động chạy đến bắt chuyện với bọn họ, bằng không thì đố ai có lá gan hùm dám bén mảng lại gần cô nàng. Dẫu sao thì Thẩm Tử Mộc chắc chắn cũng sẽ đích thân đảm nhận dịch vụ gọi em gái dậy mà thôi. Đối với một kẻ cuồng em gái đến mức mất hết lý trí như anh, thà để cả thiên hạ chịu đói chứ quyết không bao giờ để bảo bối của mình phải chịu đói nửa phút.

Tuy nhiên, bầu không khí ngày hôm nay lại có phần là lạ, cả ba người bọn họ đều lộ rõ vẻ tâm thần bất định, đứng ngồi không yên. Tô Khả Hân dù sao cũng được xem là một nửa người của giới thượng lưu Kinh thành, những chuyện khuất tất bẩn thỉu nơi hào môn thế gia cô đã chứng kiến nhiều đến mức nhìn mòn cả mắt, thế nên chỉ loáng một cái là cô đã lờ mờ đoán ra chân tướng sự việc.

Cố Nhiễm Nhiễm cầm đôi đũa khẽ chọc chọc vào phần cơm trong khay của mình, không kìm được nỗi hiếu kỳ mà nhỏ giọng hỏi: "Cái cô Thẩm Từ Yên kia rốt cuộc là có lai lịch thế nào vậy, nhìn cô ta với Thẩm Tử Mộc giống nhau như hai giọt nước ấy."

Vì khác biệt về tầng lớp xã hội, cô nàng trong chốc lát hoàn toàn chẳng thể nhìn thấu được mối quan hệ rắc rối giữa mấy người bọn họ. Tô Khả Hân khẽ lườm cô một cái sắc lẹm, tuyệt nhiên không hé môi nửa lời. Phùng Thanh Ninh lại ôm giữ thái độ khi chưa tường tận toàn bộ sự việc thì không tùy tiện đưa ra lời bình phẩm, thế nên cô cũng lựa chọn im lặng.

Bầu không khí bất chợt trở nên có chút ngột ngạt và nặng nề, vừa vặn lúc này Thẩm Tri Lạc lại hồn nhiên nhảy nhót lao tới, phía sau gót chân cô là Thẩm Tử Mộc và Giang Ly Sầu lững thững bám theo. Mấy người bọn họ đã chu đáo chừa sẵn một chỗ ngồi trống cho cô ngay bên cạnh Phùng Thanh Ninh. Cô nàng vừa nhìn thấy khay cơm liền reo vang đầy phấn khích.

"Oa! Toàn là những món em thích ăn nhất thôi!"

Cô nàng lại híp mắt cười toe toét, ngọt ngào nói tiếp.

"Hì hì, cảm ơn Nhiễm Nhiễm nhiều nha~ Nhiễm Nhiễm là tốt với mình nhất luôn đó."

Xem chừng tâm trạng của tiểu công chúa vẫn vô cùng vui vẻ, chẳng hề bị những chuyện vụn vặt ban sáng làm ảnh hưởng chút nào.

Cố Nhiễm Nhiễm lén lút liếc nhìn Thẩm Tử Mộc đang ở phía xa đứng xếp hàng lấy cơm, cô sợ hãi rụt cổ lại một cái đầy rụt rè, tấm thân khẽ rướn về phía trước, hạ thấp giọng thì thầm to nhỏ: "À này Lạc Lạc, cậu có biết cái cô Thẩm Từ Yên kia là ai không?"

Cô nàng tò mò nói thêm.

"Hồi sáng lúc mới nhìn thấy cô ta mà mình kinh ngạc rớt cả cằm luôn ấy, cô ta với anh trai cậu giống nhau dã man. Trên đời này lại có chuyện đụng hàng nhan sắc thần sầu đến mức này cơ à."

Thẩm Tri Lạc dùng đũa gắp một viên thịt viên kho tàu béo ngậy bỏ tọt vào khuôn miệng nhỏ, đôi mắt hạnh ngập tràn niềm hạnh phúc khẽ nheo lại đầy tận hưởng, cô nàng vô tư lự thốt ra một câu xanh rờn: "Bởi vì Thẩm Từ Yên chính là chị gái của mình mà, chị ấy mới là con ruột của ba mẹ."

Vừa nghe thấy câu trả lời thẳng tuột chẳng chút kiêng dè giấu diếm của thiếu nữ, tất cả những người đang có mặt tại bàn ăn đều đồng loạt chết lặng vì kinh hãi. Tô Khả Hân đang hớp một ngụm nước cam liền bị sặc đến mức suýt chút nữa tiễn đưa chính mình về nơi chín suối, cô ho rũ rượi, mặt mũi đỏ gay gắt. Không phải chứ, sao cái cô nàng ngốc nghếch này lại có thể huỵch toẹt một bí mật động trời như thế ra ngoài một cách thản nhiên đến vậy? Loại bí mật sâu kín, khuất tất nơi hào môn thế gia thế này, há lại là thứ mà những kẻ như tụi cô có tư cách được nghe sao...

Phùng Thanh Ninh nhờ đã có những suy đoán mường tượng từ trước, thế nên phong thái vẫn giữ được vài phần điềm tĩnh, tự chủ. Duy chỉ có Cố Nhiễm Nhiễm là hoàn toàn không tài nào ngờ nổi sự việc lại có thể rẽ sang một bước ngoặt chấn động tâm can đến nhường này, cô nàng trợn tròn đôi mắt phượng, hai bên má đang phúng phính ngậm đầy thức ăn cũng đờ đẫn ra mà quên cả việc nhai nuốt.

Chật vật hoàn hồn trở lại, cô vội vàng rút lấy một tờ khăn giấy đưa cho Tô Khả Hân lau miệng. Thẩm Tri Lạc ánh mắt tràn đầy vẻ lo lắng nhìn cô bạn thân, ân cần hỏi han: "Hân Hân, cậu có làm sao không đấy? Sao tự dưng lại kích động đến mức này cơ chứ?"

Tô Khả Hân ho khục khặc một hồi lâu mới khó khăn điều hòa lại được nhịp thở của mình. Cô đưa tay lên khẽ dụi dụi chóp mũi, ngượng ngùng đáp lời: "Không... Không có việc gì đâu."

Phùng Thanh Ninh lại cực kỳ nhạy bén bắt trọn lấy điểm cốt lõi trong câu nói vừa rồi, cô khẽ nhướng mắt dốc lòng dò xét: "Vậy còn Lạc Lạc, cậu..."

Thẩm Tri Lạc vẫn thản nhiên tiếp tục nhai nhồm nhoàm thức ăn trong miệng, đôi mắt nai tròn xoe ngập tràn vẻ ngây thơ vô tội, vừa ăn vừa lúng búng đáp lời: "Tớ đâu có phải con ruột đâu nè."

Mặc dù âm điệu phát ra có chút mơ hồ không mấy rõ ràng do vướng thức ăn, nhưng người bên cạnh vẫn dư sức nghe hiểu được đại ý câu nói của cô.

Ngay trong khoảnh khắc ấy, tất cả những người còn lại đều đồng loạt im bặt, bầu không khí rơi vào trạng thái lặng ngắt như tờ. Lý do là bởi vì Thẩm Tử Mộc đã sải bước đi tới. Anh lạnh lùng sa sầm nét mặt rồi ngồi phịch xuống ghế, dáng vẻ đăm đăm đằng đằng sát khí kia trông cứ như thể đang bị ai đó quỵt mất mười triệu tệ không bằng.

Cố Nhiễm Nhiễm vốn dĩ vẫn luôn vô cùng kiêng dè và khiếp sợ uy nghiêm của anh, cô chỉ biết cúi đầu lầm lũi gắp cơm ăn, chẳng dám ho he hé môi thêm nửa lời. Cô nàng dù sao cũng chỉ là một kẻ lêu lổng nửa mùa ngoài xã hội, đem so sánh với một gã đại ca thứ thiệt bạo ngược như Thẩm Tử Mộc thì... Thôi bỏ đi, nghĩ làm gì cho mệt xác, giữa hai người căn bản là chẳng có một chút khả năng so bì nào cả.

Thẩm Tử Mộc đích thị là một con ác quỷ hung tàn đời thực. Nếu là những công tử thế gia khác thì cô còn có gan tiến lại gần lả lơi bắt chuyện, chứ riêng cái gã này thì lại là kẻ thẳng tay đánh phụ nữ không gớm mặt. Đối với anh mà nói, đứng trước mặt anh thì chúng sinh đều bình đẳng như nhau, bởi vì trong mắt anh tất thảy chúng sinh đều là lũ chó má như nhau cả thôi. Bất kể là đàn ông hay đàn bà, một khi đã to gan lớn mật chọc giận đến Thẩm Tử Mộc, anh đều sẽ thẳng tay cho ăn đòn nhừ tử không chút nể tình. Có lẽ, thế gian này dưới lăng kính của anh, chỉ có duy nhất một mình cô em gái nhỏ là trường hợp ngoại lệ được chở che mà thôi.

Tô Khả Hân cùng Phùng Thanh Ninh cũng vô cùng biết điều mà lựa chọn ngậm chặt miệng lại. Bởi vì trong tiềm thức cay nghiệt của Thẩm Tử Mộc, hai cô nàng này chẳng có ai là loại tử tế cả: một kẻ thì rắp tâm mưu đồ lợi dụng quyền thế của em gái anh, kẻ còn lại thì dở trò lừa gạt tiền bạc của em gái anh. Tóm đi tính lại, cả hai đều chẳng phải hạng người tốt đẹp gì cho cam.

Thẩm Tri Lạc từ lâu đã quá quen thuộc với cái bầu không khí ngột ngạt đến đóng băng thế này rồi, cô cũng chẳng rõ lý do vì sao mà đám bạn bè chơi thân quanh mình lúc nào cũng tỏ vẻ không mấy mặn mà, thậm chí là có phần bài xích anh ba của cô, chẳng một ai thèm mảy may đoài hoài chuyện trò với anh cả. Nhiều lúc cô nàng còn có chút hoài nghi sâu sắc, không biết có phải anh ba Thẩm Tử Mộc nhà mình đã âm thầm bị hội con gái cô lập từ thuở nào rồi hay không.

Thực ra, trước đây cô cũng từng có đôi lần đem chuyện của anh ba ra bàn bạc, thảo luận cùng hội chị em bạn dì của mình, Thẩm Tri Lạc ngây thơ nghĩ rằng nhân duyên với người khác phái của anh ba cô có lẽ vẫn còn cơ hội để cứu vãn thêm chút ít. Thế nhưng, kết cục của những cuộc trò chuyện ấy đều rơi vào ngõ cụt không chút kết quả. Cô vẫn chẳng thể nào xoay chuyển nổi thái độ bài xích của đám bạn đối với anh ba mình, thế nên Thẩm Tri Lạc đành phải buông xuôi, lựa chọn bỏ cuộc.

Cứ duy trì trạng thái như hiện tại xem ra cũng không tệ. Ít nhất thì mọi người vẫn có thể ngồi chung một bàn, cùng nhau ăn một bữa cơm ấm cúng. Bạn bè thân thiết và anh trai yêu dấu đều ở ngay bên cạnh, bấy nhiêu thôi cũng đủ để khiến Thẩm Tri Lạc cảm thấy vô cùng mãn nguyện và vui vẻ rồi. Còn về phần những người khác có thấy vui vẻ hay không, điều đó quả thật rất khó để nói trước.

Thẩm Tri Lạc khi ăn cơm vốn dĩ có một thói quen vô cùng khó chiều, đó chính là cô cực kỳ ghét ăn rau mùi, hành hoa cùng hạt tiêu. Trớ trêu thay, các đầu bếp của nhà ăn trường học lại có niềm đam mê đặc biệt với việc nêm nếm những loại gia vị này vào các món ăn. Thành thử ra, cứ mỗi bữa cơm kéo dài nửa tiếng đồng hồ, cô lại phải mất đứt một nửa thời gian chỉ để cặm cụt dùng đũa gắp bỏ đống rau dưa gia vị đáng ghét ấy ra ngoài.

Ngay trong lúc này, hệ thống báo thù ẩn sâu trong tâm trí cô bỗng nhiên hoạt động như thể được gắn một chiếc thiết bị radar định vị tối tân, vừa quét trúng sự hiện diện của thật thiên kim liền lập tức ngân vang hồi chuông cảnh báo tự động. Tiếng còi hiệu "Tít tít tít" chói tai dồn dập vang lên. Hệ thống lạnh lùng tuyên bố nhiệm vụ mới.

"Yêu cầu ký chủ lập tức hoàn thành nhiệm vụ sỉ nhục thật thiên kim ngay tại khu vực nhà ăn."

Gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Thẩm Tri Lạc trong nháy mắt liền xụ xuống đầy vẻ đưa đám. Á á á, cái đồ hệ thống chết bầm kia! Ngươi có biết hành vi phá đám người khác đang thưởng thức mỹ vị là tội đáng muôn chết hay không hả!!! Đúng là biết khéo chọn thời điểm tai quái mà, cứ nhắm ngay lúc cô đang ăn cơm ngon lành để ban phát nhiệm vụ cho bằng được.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương