Dùng Hàng Của Bạn Trai Bạn Thân Giải Nắng

Chương 2

Trước Sau

break

Cơ thể cô khẽ run rẩy. Cô biết, cơn khát tình của mình lại cồn cào trỗi dậy.

Nhiễm Nhiễm tắm dưới vòi sen nước ấm, xoa bọt sữa tắm lên cơ thể. Cô vuốt ve ngực mình, tưởng tượng Tiêu Quân đang chạm vào mà tự thoả mãn trong phòng tắm.

Qua một lúc, cô run rẩy đạt đến kɧoáı ©ảʍ, rồi bước ra khỏi phòng tắm, bất ngờ thấy một bóng người cao lớn đang đứng ngoài ban công.

Cô bước tới, kéo nhẹ lớp cửa lưới và tiến ra ngoài. Nghe thấy tiếng động, Tiêu Quân quay đầu lại. Làn khói thuốc lãng đãng làm nhòe đi gương mặt anh, che lấp những xúc cảm đang ẩn giấu trong đôi mắt thẳm sâu.

Vì từng chung phòng với Từ Dĩnh Dĩnh, Nhiễm Nhiễm đã quen biết Tiêu Quân từ rất lâu. Và dĩ nhiên, anh cũng biết chuyện cô đến đây xin tá túc.

"Cho em xin một điếu được không?" Cô khẽ giọng nói, ánh mắt dán chặt vào điếu thuốc đang hờ hững trên môi anh. Thấy vậy, anh rút từ bao ra một điếu khác, điềm nhiên châm lửa cho cô.

Nhiễm Nhiễm nhận lấy điếu thuốc, để hương vị Nicotine từ từ lắng đọng, vỗ về những xao động hoang dại nơi thân xác.

"Định ở đây bao lâu?" Có lẽ vì hút thuốc nhiều, chất giọng của Tiêu Quân trở nên trầm đục và khàn khàn đầy mị lực.

Cô phả ra một vòng khói mờ ảo, xuyên qua màn sương trắng, cô ngước nhìn gương mặt anh: "Nếu suôn sẻ thì một tháng," cô buông lời trêu đùa: "Tất nhiên, nếu hai người hoan nghênh, em cũng có thể ở lại chia sẻ tiền thuê nhà mãi mãi."

Tiêu Quân lặng thinh. Nhiễm Nhiễm cũng chẳng lấy làm hụt hẫng, quay mặt đi, tiếp tục nhả khói, đưa mắt ngắm nhìn hàng vạn ánh đèn lung linh dưới những tòa lầu.

Tình yêu của mỗi người trên thế gian này dường như đều tìm được một chốn dung thân, nhưng tình yêu của cô, du͙© vọиɠ của cô lại tựa như lớp tàn thuốc vừa rũ xuống, mỏng manh bay lả tả rồi tan biến vào màn đêm sâu thẳm.

Cho đến khi điếu thuốc trên tay cô lụi tàn, Tiêu Quân vẫn chẳng cất thêm nửa lời. Cô tiếc nuối dụi tàn thuốc vào gạt tàn, khẽ vỗ tay định quay bước rời đi.

Đúng lúc ấy, Tiêu Quân đột ngột quay người lại, cất tiếng gọi cô.

Dưới màn đêm, Tiêu Quân toát lên vẻ đầy áp bức, nguy hiểm hơn hẳn thường ngày. Mái tóc vốn được chải chuốt tỉ mỉ vào ban sáng giờ bị anh tiện tay vuốt ngược lên trán. Cả con người anh rũ bỏ hoàn toàn vẻ nho nhã thư sinh chốn học đường, thay vào đó là một sự cuồng dã, ngạo nghễ đến bức người.

Nhưng cô biết, đây mới chính là con người thật của Tiêu Quân, một góc khuất mà cô đã may mắn chiêm ngưỡng từ rất lâu về trước.

Anh từng bước áp sát, dồn cô sát vào mép cửa.

"Vừa nãy, tôi đều nghe thấy cả rồi." Anh cúi đầu, ghé sát tai cô thì thầm. Hơi thở nóng hổi phả vào vành tai khiến cả cơ thể cô rùng mình, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.

Nhiễm Nhiễm ngẩn người mất vài giây: "... Cái gì cơ?"

"Vừa nãy ở phòng tắm... nghe thấy có người không ngừng rêи ɾỉ gọi tên tôi." Tiêu Quân nhướng mày, đôi mắt hẹp dài ánh lên tia tà mị: "Người đó... là em sao?"

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương