Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 19

Trước Sau

break

Tống Ôn Nghênh lười đôi co với họ, vẩy khô tay rồi bước ra ngoài.

Khách sạn rất lớn, đường đi cũng lắt léo.

Tống Ôn Nghênh lần đầu đến đây, có chút không nhớ đường.

Đi loanh quanh vài phút, cuối cùng cô cũng thấy một nhân viên phục vụ bưng khay cách đó không xa.

Cô đi theo sau, định hỏi đường.

Nhưng lại thấy anh ta đẩy cửa bước vào một căn phòng.

Tống Ôn Nghênh đến gần, qua khe cửa chưa đóng chặt cô nhìn thấy Thẩm Tự Bạch đang ngồi bên trong.

Cô nhíu mày, sao lại trùng hợp như vậy?

Bên trong có tiếng nói chuyện râm ran, chắc hẳn có không ít người.

Nhưng không biết có phải là ảo giác không, Tống Ôn Nghênh cảm thấy mình nghe thấy… giọng của Tống Kỳ Niên?

Không thể nào.

Sao Tống Kỳ Niên có thể ở trong đó được.

Thẩm Tự Bạch trong phòng dường như cảm nhận được điều gì, đột nhiên quay đầu nhìn ra ngoài.

Khi nhìn thấy Tống Ôn Nghênh, vẻ mặt hắn sững lại.

“Anh Tự Bạch, anh đang nhìn gì vậy?”

Là giọng của Lộ Dao.

Không muốn gây ra rắc rối không cần thiết, Tống Ôn Nghênh vội vàng dời mắt, quay đầu rời khỏi.

Sau khi đi vòng vèo thêm mười phút nữa, Tống Ôn Nghênh cuối cùng cũng quay lại sảnh tiệc.

Vợ chồng Tống Chí Dũng đến muộn.

Chắc đã nghe Lăng Đình kể chuyện tối nay, nên thái độ với cô vô cùng hiền hòa.

Tống Ôn Nghênh nhìn ba người đứng cùng nhau, cảm thấy thật kỳ quặc.

Hòa thuận quá thì phải?

Vị mợ hai này thật sự không biết quan hệ giữa Lăng Đình và Tống Chí Dũng sao? Hay là căn bản không quan tâm?

Lận Vũ thấy Tống Ôn Nghênh nhìn mình, bà ta cười cười: “Mợ thấy con đi lại có vẻ không ổn, có phải không quen đi giày cao gót không?”

Bà ta thân mật kéo Tống Ôn Nghênh đến ghế sofa ngồi.

Trước đây thái độ của Lận Vũ với Tống Ôn Nghênh không tốt, hôm nay đột nhiên thay đổi, tuy Tống Ôn Nghênh thấy kỳ lạ, nhưng chân quả thật rất đau, có lẽ gót chân đã bị trầy xước hết rồi.

Cô cũng không từ chối.

Lăng Đình vốn thích náo nhiệt, bà ta không ngồi yên được, tự nhiên không đi cùng Tống Ôn Nghênh.

Tống Chí Dũng cũng vậy, ông ta đến đây nhằm tìm kiếm nhà đầu tư, vừa rồi chào hỏi Tống Ôn Nghênh đã đủ lãng phí thời gian của ông ta rồi.

Tống Ôn Nghênh vừa cùng Lận Vũ ngồi xuống, một nhân viên phục vụ vừa vặn đi qua.

Lận Vũ ra hiệu nhân viên đó đặt đồ uống xuống.

“Thoắt cái con đã lớn thế này rồi, chắc con ít khi đến những nơi như này phải không?”

Bà ta bưng một ly nước đưa cho Tống Ôn Nghênh: “Uống không con?”

Tống Ôn Nghênh nhướng mày, không để lộ cảm xúc rồi nhận lấy: “Cảm ơn mợ.”

“Không có gì.” Nụ cười của Lận Vũ có chút không tự nhiên.

Bà ta thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô, dường như đang đợi cô uống.

Tống Ôn Nghênh giả vờ không biết, nhấp một ngụm.

Lận Vũ ngập ngừng: “Cái này… nước này ngon lắm, có muốn uống thêm một ngụm nữa không?”

Tống Ôn Nghênh nghe vậy liền ngoan ngoãn uống thêm một ngụm lớn.

Đúng là rất ngon, vị vải.

Nếu có thể bỏ qua thuốc mê bỏ vào trong đó.

Có điều, thuốc của thế giới này không có tác dụng với cơ thể cô.

Hơi tò mò không biết rốt cuộc Lận Vũ muốn làm gì, Tống Ôn Nghênh uống một hơi cạn sạch.

Vài phút sau, cô giả vờ choáng váng, rồi ngã vào lòng Lận Vũ.

Tống Ôn Nghênh nhắm mắt, được Lận Vũ dìu ra khỏi sảnh tiệc.

Bên tai là tiếng Lận Vũ đang gọi điện thoại cho ai đó.

Người ở đầu dây bên kia bất ngờ lại là Trần Húc.

Lận Vũ hỏi hắn phòng ở đâu.

Dưới sự chỉ dẫn của Trần Húc, Tống Ôn Nghênh được Lận Vũ đưa đi rẽ trái rẽ phải, không hiểu sao, cô cảm thấy hơi chóng mặt.

Ban đầu còn tưởng do cúi đầu quá lâu, nhưng sau đó cơ thể bắt đầu nóng lên, tay chân cũng mềm nhũn.

Cô nhận ra có điều không ổn.

Mắt thấy sắp vào phòng, trước khi sự việc vượt khỏi tầm kiểm soát, Tống Ôn Nghênh giơ tay lên chém một nhát vào huyệt đạo sau gáy Lận Vũ.

Tống Ôn Nghênh cố gắng gượng nhìn vào trong phòng một cái, bên trong không có ai, chắc Trần Húc vẫn chưa đến.

Nhìn Lận Vũ đang ngã trên mặt đất, Tống Ôn Nghênh không còn hơi sức đâu mà để ý đến bà ta nữa, trước khi cảm giác choáng váng ngày càng nặng hơn, cô vịn tường bước nhanh rời đi.

[Hệ thống, không phải cậu nói tôi không bị ảnh hưởng bởi thuốc sao?]

[Hệ thống đang kiểm tra khẩn cấp…]

Giọng máy móc lạnh lùng, sau khi nói xong câu đó thì hoàn toàn im bặt.

Tống Ôn Nghênh có chút nóng nảy.

Hệ thống dựa vào sóng não của cô để duy trì đường truyền ổn định, lúc này suy nghĩ của cô dần tan rã nên cũng ảnh hưởng đến kết nối thần kinh giữa hệ thống và cô.

Tầm nhìn của Tống Ôn Nghênh bắt đầu méo mó, bức tượng thiên thần trên bức tranh tường ở hành lang đột nhiên nhe cái miệng máu ra, trông vô cùng đáng sợ.

Nghe thấy có tiếng bước chân đang đến gần, cô dùng móng tay cái bấm mạnh vào lòng ngón trỏ, cảm giác đau đớn khiến cô tỉnh táo hơn một chút.

Cô loạng choạng đi đến cầu thang bộ ở cuối hành lang, run rẩy lấy điện thoại ra, trong một khoảnh khắc lại không biết nên gọi cho ai.

Trong thế giới này, cô có thể dựa vào ai đây?

Lăng Đình ư?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương