Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 22

Trước Sau

break

Trong lúc đưa mắt nhìn quanh, khi lướt qua chiếc camera trên đầu, ánh mắt cô khựng lại.

Khi trở về biệt thự nhà họ Tống, đã là giữa trưa.

Hôm nay là thứ tư, giờ này chắc Tống Kỳ Niên đang ở trường học.

Tống Ôn Nghênh khẽ thở phào nhẹ nhõm, không có ở nhà là tốt rồi, cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý gặp cậu…

Nhanh chóng thu dọn hành lý, ngay trong ngày cô đã dọn ra ngoài.

Tối hôm đó, cô gửi tin nhắn cho Tống Kỳ Niên: [Tôi có việc, gần đây không về nhà, cậu không cần nấu cơm cho tôi đâu.]

Một tiếng sau khi tin nhắn gửi đi, Tống Kỳ Niên mới trả lời: [Được.]

Ngắn gọn đến không thể ngắn gọn hơn.

Chắc cậu cũng chẳng quan tâm cô có về hay không, thậm chí, cô không về, cậu lại càng vui.

Suy nghĩ của Tống Ôn Nghênh có chút rối bời, liên tiếp mấy ngày, cô đều ở trong phòng khách sạn suy ngẫm về cuộc đời.

Lăng Đình rất kỳ lạ, kể từ đêm tiệc từ thiện đó, bà ta không hề gọi điện đến như thường lệ.

Nếu là bình thường, bà ta và Tống Chí Dũng chắc chắn ngày nào cũng gọi mấy cuộc điện thoại thúc giục cô đi gặp Thẩm Tự Bạch, nhưng mấy ngày nay, họ im lặng như đã chết rồi vậy.

Và cũng không biết tại sao, ngày nào cũng có người kết bạn WeChat với cô, vừa vào đã tự giới thiệu gia thế.

Nào là cô Minh nhà mở công ty dược phẩm, cô Tô con gái độc nhất của ông trùm bất động sản, người thừa kế nhà họ Lâm - một thế lực mới nổi trong ngành Internet, rồi cả nhà họ Thành phất lên nhờ mỏ đất hiếm, cô Nghiêm du học sinh về nước có ba là phó thống đốc ngân hàng trung ương…

Thậm chí cả Lộ Dao, tiểu thư của tập đoàn vận tải đường biển Lộ thị cũng kết bạn WeChat với cô.

Tất cả đều là những người có thân phận không tầm thường.

Lý do kết bạn của họ cũng gần như giống nhau: tối đó ở bữa tiệc nhìn thấy Tống Ôn Nghênh, cảm thấy rất hợp duyên, kết bạn để sau này cùng đi chơi.

Tống Ôn Nghênh không tin những người này thật sự muốn đi chơi cùng mình.

Chắc hẳn có liên quan đến Thẩm Tự Bạch.

[Ký chủ, cô là người sợ xã hội, chắc chắn sẽ từ chối hết đúng không?]

Tống Ôn Nghênh cảm thấy hệ thống đang khiêu khích.

Nhưng cô vậy mà lại thực sự bị khích tướng, cô lần lượt nhấn đồng ý tất cả.

[Ai sợ chứ, chẳng qua trong danh sách bạn bè chỉ có thêm vài cái xác không hồn thôi mà.]

Khi chuẩn bị thoát khỏi WeChat, Tống Ôn Nghênh vô tình nhấn vào mục “Khám phá”, thấy mục bảng tin hiển thị “99+”, cô hơi sững sờ.

Mang theo sự khó hiểu, cô nhấn vào những tin nhắn chưa đọc:

[Cứ tưởng hoa khôi Tống không dùng tài khoản này nữa, không ngờ vậy mà lại đăng bài trên bảng tin!]

[Hiếm khi thấy đại tiểu thư nhà họ Tống không chặn chúng tôi mà đăng bài nha!]

[Vãi chưởng, chuyện gì vậy, người bí ẩn biến mất bấy lâu nay lại xuất hiện rồi?]

[Hóa ra người giàu cũng ăn hoành thánh à?]

[Đây là bạn của đàn chị sao? Quả nhiên mỹ nữ chỉ chơi với trai xinh gái đẹp thôi.]

Đủ loại bình luận linh tinh, tất cả đều là của bạn bè kết bạn từ thời đại học, vì đều quen biết nhau nên có người thậm chí còn trò chuyện ngay trong phần bình luận.

Tống Ôn Nghênh hơi ngạc nhiên, bài đăng tùy tay mấy ngày trước… không ngờ lại có người chú ý đến?

Tống Ôn Nghênh kéo xuống xem thông tin, đột nhiên thấy một avatar quen thuộc.

Tống Kỳ Niên.

Cậu cũng thích bài đăng?

Nhưng Tống Ôn Nghênh nhấn vào bài đăng đó, trong gần một trăm lượt thích, lại không thấy avatar của cậu đâu.

Vậy cậu đã nhấn thích rồi lại hủy?

Hay là vô tình nhấn nhầm?

Không ngờ một người như Tống Kỳ Niên mà cũng lướt bảng tin.

Tống Ôn Nghênh cảm thấy mới lạ, cô thoát khỏi bảng tin, tìm tài khoản của Tống Kỳ Niên, nhấn vào trang cá nhân của cậu.

Không có gì ngạc nhiên, bên trong trống không, chẳng có gì cả.

Chắc đã chặn cô rồi.

Tống Ôn Nghênh nghĩ.

Trong lúc đang thất thần, một cuộc gọi WeChat đột nhiên hiện lên.

Là Lộ Dao vừa mới kết bạn.

“Chúng ta có thể gặp nhau một lát không?”

Tống Ôn Nghênh nghĩ lý do cô ta muốn gặp mặt chỉ có một, đó là Thẩm Tự Bạch.

Suy nghĩ một lát, cô đồng ý.

“Được.”

Lộ Dao hẹn cô ba giờ chiều mai gặp mặt.

Tống Ôn Nghênh mấy ngày không rời khỏi phòng khách sạn, người sắp mốc meo cả rồi.

Ngày hôm sau, cô mất hai tiếng đồng hồ sửa soạn, cuối cùng cũng chuẩn bị xong.

Khi chuẩn bị ra ngoài, giáo viên của Tống Kỳ Niên gọi điện cho cô.

Nói Tống Kỳ Niên lại đánh nhau ở trường, bảo cô đến đó một chuyến.

Trong vòng nửa tháng, đánh nhau hai lần, Tống Ôn Nghênh có chút kinh ngạc.

Không nhận ra Tống Kỳ Niên thế mà lại thích đánh nhau như vậy.

Trước đây cậu bị cô hành hạ, tuy mặt mày lúc nào cũng cau có, nhưng cũng không gây chuyện.

Gần đây cô không gây sự với cậu, cậu không chăm chỉ học hành thì thôi, sao lại còn gây chuyện thế này?

[Cô đã buông thả mấy ngày rồi, đến lúc làm nhiệm vụ rồi đấy.] Hệ thống nhắc nhở.

Tống Ôn Nghênh hít một hơi thật sâu, đè nén những cảm xúc phức tạp trong lòng suốt thời gian qua.

[Bây giờ mình là chị kế độc ác, đúng vậy…]

Tống Ôn Nghênh đứng ở cửa khách sạn đợi tài xế nhà họ Tống lái xe đến.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương