Em Trai Bệnh Kiều Ngày Ngày Yêu Thương Chị Kế Ác Độc

Chương 6

Trước Sau

break

Sau khi nhận ra mình bị cô trêu chọc, Trần Húc tức giận đến đỏ mặt: “Con khốn! Dám giỡn mặt tao?”

Hắn cầm ly rượu lên định hất vào mặt Tống Ôn Nghênh.

Tống Ôn Nghênh vốn có thể né được, nhưng nghĩ đến việc sau này còn phải báo cáo, cô đành nén lại.

Tuy nhiên, ly rượu không hất tới như dự đoán, mà bị một người chặn lại giữa chừng.

Người đàn ông ở đại sảnh lúc nãy không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh bàn của họ, tay đang cầm ly rượu vang đỏ kia.

“Nơi công cộng, bắt nạt phụ nữ không hay lắm đâu.”

Rõ ràng giọng điệu ôn hòa, nhưng lại khiến người ta không rét mà run.

Lúc này Tống Ôn Nghênh mới phát hiện, người này chỉ trông có vẻ ôn hòa, thực ra trong cốt cách vẫn có khí thế và khí chất thuộc về tầng lớp của họ.

“Cậu là ai? Dựa vào đâu quản chuyện chúng tôi?”

Ánh mắt Trần Húc quét qua lại giữa hai người, đột nhiên nở một nụ cười ác ý, hàm răng vàng khè vì khói thuốc lộ ra: “Không lẽ cậu để mắt đến con đàn bà xấu xí này à?”

“Nhìn cậu ăn mặc ra dáng người, không ngờ gu thẩm mỹ lại tệ đến vậy.” Ánh mắt khinh bỉ của Trần Húc lướt trên người Tống Ôn Nghênh: “Nếu cậu thích nó thì cứ việc lên giường, chỉ cần có tiền thôi, dù sao mẹ nó cũng rất sẵn lòng… Á!”

Nhân viên phục vụ bên cạnh đi qua, Thẩm Tự Bạch cầm lấy ấm trà trên khay, giơ tay đổ lên đầu Trần Húc, trà nóng làm hắn la oai oái, những lời chửi rủa cũng im bặt.

“Miệng của ngài còn thối hơn cả cống rãnh, nên rửa cho sạch sẽ bớt đi.”

“Mày, mày dám hất nước nóng vào tao!” Chỉ trong chốc lát, mặt Trần Húc đã bị bỏng rộp: “Mày có biết tao là ai không hả!”

“Tôi không biết ngài là ai, nhưng…” Thẩm Tự Bạch chậm rãi lau tay, ánh mắt hờ hững lướt qua Trần Húc: “Đế Cảnh là sản nghiệp dưới tên tôi.”

Trần Húc nghe vậy thiì sững sờ, vẻ kiêu ngạo lập tức xìu xuống: “Ngài là người nhà họ Thẩm?”

Thẩm Tự Bạch mỉm cười: “Chưa tự giới thiệu, tôi tên là Thẩm Tự Bạch.”

“Thẩm… Thẩm Tự Bạch!”

Lần này sắc mặt Trần Húc hoàn toàn tái nhợt, hắn muốn nói gì đó, nhưng Thẩm Tự Bạch đã giơ tay ra hiệu cho bảo vệ.

Hai bảo vệ một trái một phải kẹp cánh tay Trần Húc lôi ra ngoài.

Hắn giãy giụa quay đầu lại, môi run rẩy: “Thẩm tổng, đây là hiểu lầm, Tống Ôn Nghênh… cô ta là vị hôn thê của tôi!”

Thấy Thẩm Tự Bạch đến mí mắt cũng không nhấc lên, hắn lại quay sang Tống Ôn Nghênh gầm lên với vẻ mặt hung tợn: “Tống Ôn Nghênh, mày mau giải thích rõ ràng với Thẩm tổng, mày có tin sau khi tao về tao sẽ nói với mẹ mày không…”

“Giải thích cái gì?” Tống Ôn Nghênh bày ra vẻ mờ mịt và vô tội.

Trần Húc tức đến mặt mày tái mét, nói cũng không nên lời: “Mày…”

Lời còn chưa nói hết đã bị người ta lôi thẳng ra khỏi nhà hàng.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Tống Ôn Nghênh thở phào một hơi, vừa quay người định cảm ơn Thẩm Tự Bạch thì đã nghe thấy giọng nói ôn hòa của hắn vang lên: “Lần sau gặp phải loại người này, không cần nể nang.”

Hắn hơi cúi đầu, ánh mắt chuyên chú và nghiêm túc: “Cô càng nhượng bộ, đối phương càng được đằng chân lân đằng đầu.”

Tống Ôn Nghênh sững sờ.

Hắn thật sự không nhìn ra, hay là cố tình phối hợp diễn kịch với cô?

Vừa rồi rõ ràng câu nào của cô cũng cố tình chọc tức Trần Húc.

“Cảm ơn.”

Khăn tay màu xanh đậm gấp gọn gàng đột nhiên được đưa đến trước mặt cô.

Tống Ôn Nghênh nhướng mày.

Nghe hắn nói một cách nghiêm túc: “Mặt cô dính chút rượu vang, lau đi.”

Ly rượu vang đỏ lúc nãy tuy bị hắn chặn lại, nhưng vẫn có vài giọt bắn qua.

Tống Ôn Nghênh nhận lấy khăn tay, ngón tay vô tình chạm vào lòng bàn tay ấm áp của hắn, cơ thể người đàn ông khẽ khựng lại.

Cô không nhận ra, nói thêm một câu “cảm ơn”, điện thoại trong túi đột nhiên rung lên, cô hơi mất kiên nhẫn.

Lại nữa rồi.

“Tôi còn có việc nên xin phép đi trước. Hôm nay cảm ơn anh giúp đỡ, hôm khác nhất định sẽ báo đáp.”

Tống Ôn Nghênh nói xong, không đợi hắn trả lời, nhanh chóng rời khỏi nhà hàng.

Hai lần đều bất ngờ như vậy, Thẩm Tự Bạch hoàn hồn quay đầu nhìn, bóng dáng cô gái vừa lúc biến mất ở cửa nhà hàng.

Hắn bật cười lắc đầu.

Thông thường, nói hôm khác đều là lời thoái thác.

Họ không có thông tin liên lạc, lấy đâu ra hôm khác báo đáp?

Nhưng hắn vốn cũng không định để cô báo đáp, chỉ tiện tay giúp đỡ mà thôi.

Trước giờ hắn không thích xuất hiện người có hành vi thiếu văn hóa như vậy trên địa bàn của mình.

“Tống Ôn Nghênh! Mày làm gì khiến cậu Trần tức giận như vậy?”

Giọng nói chói tai của Lăng Đình vang lên trong xe taxi đặc biệt khó chịu.

“Con chẳng làm gì cả, mẹ không tin thì tự nghe ghi âm đi. Con đã làm theo lời mẹ, khen hắn ta lên tận mây xanh đấy chứ. Ai biết tại sao hắn ta lại tức giận.”

Tống Ôn Nghênh gửi một đoạn ghi âm cho Lăng Đình xong, cô đặt điện thoại sang một bên, nhắm mắt day day thái dương đang căng nhức.

Cả buổi tối nay cô thật sự mệt chết luôn rồi.

Nhưng cô vẫn còn một việc chưa làm.

[Trần Húc này đúng là một kỳ nhân, vừa bị bỏng mà vẫn còn tâm trạng đi tìm gái.]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương