Khóe miệng Tống Ôn Nghênh giật giật.
Thật sự phục Lăng Đình rồi.
Bản lĩnh, câu được, mối quan hệ đó.
Bà ta dùng những từ này hình dung con gái mình, chẳng lẽ bà ta thấy những từ hay ho lắm sao?
"Mẹ, hai người nghĩ…" Tống Ôn Nghênh vừa định nói họ nghĩ nhiều rồi, khóe mắt nhìn thấy Tống Kỳ Niên đang đứng trên cầu thang tầng hai, cô kinh ngạc đến mức ngụm cháo vừa nuốt xuống đã bị sặc: "Khụ khụ!"
Cô luống cuống tay chân vớ lấy khăn ăn che miệng rồi mới nói: "Cậu không đi học à?"
"Hôm nay là Chủ nhật."
Dưới mắt thiếu niên vẫn còn quầng thâm nhàn nhạt, giọng cậu rất nhẹ.
Cậu bước từng bước xuống cầu thang, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào chiếc điện thoại vẫn đang trong cuộc gọi của cô.
Đầu dây bên kia Lăng Đình vẫn đang lải nhải không ngừng: "Nghênh Nghênh à, thứ Ba tuần sau đúng lúc có một buổi tiệc tối từ thiện, con đi cùng chú Hai của con, Thẩm tổng chắc chắn sẽ có mặt, đến lúc đó phải nắm bắt cơ hội cho tốt!"
Tống Ôn Nghênh cau mày, toàn gây thêm phiền phức cho cô.
Cô muốn đôi co vài câu với Lăng Đình, nhưng lại sợ bà ta "kể tội" cô trước mặt Tống Kỳ Niên, như vậy cô còn "ra oai" trước mặt cậu thế nào được nữa?
Cô tắt loa ngoài, đi vòng qua Tống Kỳ Niên trở về phòng.
Mãi đến khi đóng cửa lại, cô mới nói:
"Con và Thẩm Tự Bạch thật sự không thân, người ta cũng chẳng coi trọng con, cho dù con có đến tiệc tối từ thiện, trong bữa tiệc có bao nhiêu người, sao con có cơ hội đến gần hắn được?"
"Không có cơ hội thì con không biết tìm cách à? Sao mẹ lại sinh ra một đứa con gái ngu ngốc như vậy chứ?"
Giọng Lăng Đình đột nhiên cao vút, đâm vào màng nhĩ cô đau nhói.
Tống Ôn Nghênh bật loa ngoài điện thoại, đặt sang một bên, còn mình thì đi làm việc khác.
Cô nhớ tối qua tắm xong, vì quá muộn và quá buồn ngủ, cô vẫn chưa giặt đồ lót.
"Hôm qua Thẩm tổng vì con đắc tội với nhà họ Trần, đây không phải rõ ràng có ý với con sao? Sau khi tiệc tối từ thiện kết thúc, con tìm cách hỏi số phòng khách sạn của hắn, đến lúc đó cứ mặc chiếc váy ngủ lụa mẹ tặng con đến gõ cửa phòng hắn…"
"Mẹ." Tống Ôn Nghênh tìm trong phòng tắm nửa ngày không thấy đồ lót, đang bực bội, nghe Lăng Đình cứ lải nhải không ngừng, cô bực mình ngắt lời: "Năm đó mẹ cũng leo lên giường của ba Tống Kỳ Niên như vậy sao?"
Đầu dây bên kia lập tức tĩnh lặng như tờ.
Giây tiếp theo.
"Tống Ôn Nghênh! Bây giờ mày đủ lông đủ cánh rồi phải không? Mày không cần tiền sinh hoạt tháng này nữa à?"
Lần nào cũng là chiêu này.
Tống Ôn Nghênh vừa định đáp lại "Thích cho thì cho", Lăng Đình dường như đã đoán trước được, bà ta cắt lời trước:
"Thằng nhóc Tống Kỳ Niên đó, bao năm nay mày vì bảo vệ nó chống đối tao cả trăm lần, chắc mày thích nó lắm, mày cũng không muốn nhìn thấy nó bị đuổi học vào thời điểm lớp 12 quan trọng này đâu nhỉ?"
"…"
"Mày biết rồi đấy, tao và chú Hai nó có khả năng đưa nó trở lại, không tin mày cứ thử xem."
Rất tốt, uy hiếp trúng ngay điểm yếu.
Tống Ôn Nghênh cầm điện thoại lên, nghiến răng nghiến lợi: "Con đi là được chứ gì."
Dù sao cũng chỉ đồng ý đi, chứ không có hứa mọi chuyện nhất định sẽ thành.
Ngoài việc lãng phí chút thời gian và sức lực của cô, cô cứ coi như đi ăn chực một bữa tối vậy.
"Ngoan ngoãn nghe lời từ sớm có phải tốt hơn không?"
Lăng Đình hài lòng cúp điện thoại.
Tống Ôn Nghênh ném điện thoại xuống, đang chuẩn bị ra ban công xem có phải tối qua mình giặt rồi mà quên không.
Vừa mở cửa định đi ra, bất ngờ đối diện thẳng với ánh mắt sâu thẳm của Tống Kỳ Niên.
Không biết thiếu niên đã đứng ngoài cửa bao lâu, trên khuôn mặt trắng bệch không có bất kỳ biểu cảm nào.
"Cậu bị bệnh gì vậy, đứng ngoài cửa phòng tôi làm gì?"
"… Em đang định về phòng."
Cậu lúng túng.
Nhưng lại không đi.
Tống Ôn Nghênh không kiên nhẫn: "Cậu còn có việc gì à?"
"Chị…"
Cậu ngập ngừng, Tống Ôn Nghênh đẩy cậu ra đi xuống lầu: "Không có gì nói thì cút về phòng đi, nhìn thấy cậu tôi đã thấy phiền rồi."
Tống Ôn Nghênh ra ban công đi một vòng, ngoài việc thấy những bộ quần áo Tống Kỳ Niên giặt cho cô tối qua, trên đó không hề có đồ lót của cô.
"Đi đâu mất rồi?"
"Chị đang tìm gì vậy?"
Tống Kỳ Niên cũng đi xuống theo, thấy Tống Ôn Nghênh lẩm bẩm, cậu khẽ hỏi, ánh mắt nhìn cô vẫn chứa đựng cảm giác sền sệt kỳ quái.
Không hiểu sao Tống Ôn Nghênh cảm thấy không thoải mái.
Vốn không muốn để ý đến cậu, nhưng đột nhiên nhớ ra tối qua cậu đã vào phòng cô, tự tay thu dọn quần áo, liệu có phải lúc đó cậu vô tình mang cả đồ lót của cô đi không?
"Cậu…" Tống Ôn Nghênh do dự một chút, hơi không biết mở lời thế nào.
Tuy là em trai, nhưng chuyện này cũng quá khó xử.
Bao năm nay mỗi lần Tống Ôn Nghênh bắt cậu giặt quần áo, đều chỉ cho cậu giặt đồ mặc ngoài, đồ lót thân mật đều không cho cậu động vào.
"Chị có lời muốn nói ạ?"
"Tối qua cậu giặt đồ giúp tôi, có lấy thêm thứ không nên lấy không?"
"Thứ không nên lấy là thứ gì ạ?"