Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 36

Trước Sau

break

Bên phía lão Vương phi cũng đang sầu lo khôn xiết. Nhà mẹ đẻ của bà không ở kinh thành, căn bản không thể kịp thời đến tiếp tế quần áo hay bạc vụn cho họ. Ngay cả ba cô con dâu, những nhà mà bà chọn để kết thông gia ngày trước cũng đều không phải người ở kinh thành.

Bà vốn hiểu rõ những tiểu thư quan gia ở kinh đô này vốn mắt cao hơn đỉnh đầu, trong khi mấy người con trai của bà lại văn không thành võ chẳng thạo, chẳng có chút gì nổi bật, lại không có tước vị để kế thừa. Những người như vậy, dù có danh nghĩa phủ Cẩn Vương thì cũng chẳng ai thèm đoái hoài mà dạm hỏi.

Vì thế, năm xưa bà không tìm dâu ở kinh thành mà về tận quê cũ của lão Vương gia để tuyển chọn vài người nết na về làm dâu. Chính vì lẽ đó, lần lưu đày này, nhà ngoại của ba cô con dâu cũng không cách nào tới kịp.

Điều này đồng nghĩa với việc họ sẽ phải lên đường với hai bàn tay trắng. Ăn uống dọc đường, tiền bạc để đút lót sai nha… e là hoàn toàn không có hy vọng gì rồi.

Lão Vương phi nhìn ba đứa trẻ, vành mắt lại đỏ hoe. Bà và các con chịu khổ, chịu mệt một chút cũng không sao nhưng còn đám nhỏ thì phải tính thế nào đây?

Mùa này, nếu chỉ đi bằng đôi chân trần, khi đến được vùng đất không người ở Bắc Cảnh thì vừa vặn vào lúc đại hàn. Trên người không có áo bông, túi không có lấy một đồng bạc, chẳng có bất cứ thứ gì phòng thân, đến đó rồi chỉ còn duy nhất một con đường chết.

Bà một nắm xương già này có chết cũng chẳng sao nhưng bà còn có các cháu mà. Đám trẻ đâu có tội tình gì mà phải gánh chịu những điều này.

Lão Vương phi càng nghĩ càng thấy tuyệt vọng, chỉ muốn quyên sinh cho xong chuyện. Bà muốn xuống dưới suối vàng để hỏi lão Vương gia cho ra lẽ, rằng một đời tận trung ái quốc như vậy liệu có đáng không? Có đáng không? Để rồi cuối cùng nhận lấy kết cục cả nhà chết rũ nơi xứ người, tuyệt tử tuyệt tôn.

Mấy cô con dâu hiển nhiên cũng đã nghĩ đến điểm này. Họ khẽ khàng tiến lại gần bên cạnh lão Vương phi đang chìm trong đau khổ, nhỏ giọng thầm thì: “Mẫu thân, thực ra lần này khi bị đưa về kinh thành, chúng con đã cảm thấy có điều gì đó không ổn. Thế nên trước khi đi, con đã lén khâu một ít ngân phiếu vào bên trong lớp áo lót.”

“Mẫu thân, con cũng làm vậy ạ. Con cũng giấu một ít ngân phiếu trong áo.”

Mấy cô con dâu lần lượt tiếp lời. Chỉ là lúc đó họ làm vậy theo bản năng, cũng chẳng ngờ sẽ có đại họa ập đến. Mỗi người cũng chỉ khâu được vài trăm lượng mà thôi. Biết trước sẽ bị lưu đày thế này, dù có nói gì họ cũng phải nhét thêm thật nhiều ngân phiếu mới phải. Giờ thì hay rồi, tất cả đều đã làm giàu cho kẻ khác.

Kỷ Như Ca nghe thấy những lời này, tai nàng khẽ giật một cái. Phải rồi, lão trạch của nhà họ Phượng nằm ngay ngoại ô kinh thành, e là phía Hoàng đế sẽ sớm hạ lệnh niêm phong rồi tiện tay tịch thu luôn.

Thế thì không được! Một khi Kỷ Như Ca nàng đã gả vào đây, thì đồ của nhà họ Phượng chính là đồ của Kỷ Như Ca nàng, tuyệt đối không thể để kẻ khác hưởng lợi. Ừm, quyết định vậy đi, đêm nay nàng sẽ lại đi một chuyến để “thu dọn” sạch sẽ nơi đó.

“Đúng rồi mẫu thân, còn Uyển nhi thì sao ạ?” Con dâu thứ ba là Tống thị chợt nhớ đến Ninh Uyển Nhi, khẽ tiếng hỏi một câu.

Ninh Uyển Nhi vốn luôn tá túc tại phủ Cẩn Vương, ai nấy đều biết tâm ý của nàng ta dành cho lão Tứ Phượng Tư Cẩn. Lão Vương phi cũng rất mực vun vén, mong muốn thấy hai đứa thành đôi. Mọi người đều ngầm thừa nhận rằng Ninh Uyển Nhi sẽ kết hôn với lão Tứ.

Thế nhưng chẳng ai ngờ được, hôn sự của lão Tứ họ lại không có quyền tự quyết. Cuối cùng lại bị ban hôn, chọn đúng tiểu thư của phủ Thượng thư. Hơn nữa hôn lễ diễn ra vô cùng vội vã, ngay lúc họ đều không có mặt ở vương phủ, hai người đã trực tiếp bái đường thành thân. Lão Vương phi là mẫu thân của lão Tứ mà còn chẳng được thông báo một lời.

Nếu nói trong chuyện này không có uẩn khúc gì, họ thực sự không tài nào tin nổi.

Khi Tống thị vừa thốt ra lời đó, La thị và Đinh thị đã vội vàng kéo kéo tay áo nàng ấy, ra hiệu bảo đừng nói nữa. Ánh mắt họ lộ rõ vẻ e dè: vị phu nhân của lão Tứ này không phải dạng vừa đâu. Chẳng phải mới thấy đó sao, chỉ vì một lời không hợp mà nàng sẵn sàng tẩn luôn tỷ muội ruột của mình. Những cú đấm, cú đá đó, thân xác phàm trần của họ sao chịu cho thấu.

Tống thị vốn tính thẳng ruột ngựa, lúc nói hoàn toàn là “miệng nhanh hơn não”. Nói xong nàng ấy cũng thấy hối hận, muốn giải thích nhưng lại sợ càng tô càng đen nên đành im lặng. Vả lại, nàng ấy nghĩ mình cũng đâu nói gì quá đáng, chỉ là hỏi Uyển Nhi đang ở đâu thôi mà.

Phủ Cẩn Vương bị niêm phong, Ninh Uyển Nhi vốn sống ở đó, lý nào lại không bị bắt vào đây? Trừ phi…

Nghĩ đến một khả năng nào đó, lòng mọi người chùng xuống nhưng rồi lại tự nhủ không nên nghĩ xấu cho người ta. Ninh Uyển Nhi dù sao cũng là cháu gái bên nhà ngoại của lão Vương phi, xưa nay vốn nổi tiếng là người hiểu lễ nghĩa, tri thư đạt lý.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương