Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 42

Trước Sau

break

Tên nha sai cúi xuống nhìn thỏi bạc, cũng không làm khó dễ. Hắn ta hắng giọng nói: “Được rồi, chỉ cho các người đúng một nén nhang thôi đấy. Bề trên hối thúc dữ lắm, không được chậm trễ quá lâu đâu, bằng không bọn ta cũng khó ăn khó nói.”

“Vâng vâng, thảo dân hiểu, thảo dân hiểu mà!” Mấy cụ già nghe vậy liền rối rít đáp lời.

Khi quan sai vừa lùi ra xa một chút, những người dân phía sau mừng rỡ khôn xiết.

“Mọi người, chỉ có đúng một nén nhang thôi, nhanh chân lên nào!”

Nghe thấy thời gian ngắn ngủi, đám đông bắt đầu cuống quýt.

“Tránh ra, tránh ra cho tôi nhờ!” Từ trong đám đông, một nam nhân lao ra, tay dắt theo một chiếc xe bò cũ kỹ, kéo bởi một con trâu già.

“Mọi người có đồ gì muốn tặng cho nhà họ Phượng thì cứ đặt hết lên xe này!”

Theo tiếng hô của hắn ta, mọi người như bừng tỉnh, lập tức hiểu ra ý đồ. Ai nấy đều giơ ngón tay cái tán thưởng người kéo xe bò.

Có được chiếc xe này, gánh nặng trên vai nhà họ Phượng đã được giảm bớt đi quá nửa.

“Lão Vương phi, chúng thảo dân tuyệt đối không tin Cẩn Vương là hạng người thông địch phản quốc, chuyện này nhất định là do đám gian thần hãm hại. Chỉ hận chúng ta thấp cổ bé họng, không cách nào minh oan cho Vương gia, chỉ có thể chuẩn bị chút đồ dùng dọc đường để tiễn đưa mọi người.”

Đứng đầu là một lão tú tài, ông thay mặt mọi người bày tỏ lòng thành, truyền đạt ý nguyện của bá tánh đến gia quyến họ Phượng.

“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta chẳng giúp được gì nhiều, chỉ biết gom góp mỗi người một ít, gửi tới lão Vương phi, Cẩn Vương và các vị ít đồ ăn thức uống dùng dọc đường.”

Hốc mắt ai nấy đều đỏ hoe, ánh mắt tràn đầy vẻ luyến tiếc và xót xa khi nhìn những vị anh hùng lâm vào cảnh khốn cùng.

Lão Vương phi cùng mọi người trong phủ đều bàng hoàng sửng sốt. Ban đầu, họ cứ ngỡ đám đông tụ tập là để ném lá cải, trứng thối sỉ nhục kẻ “phản quốc”. Nào ngờ, tất cả lại đến đây để tặng than trong tuyết, sưởi ấm lòng người giữa lúc hoạn nạn nhất.

Nước mắt lão Vương phi trào ra. Những ngày nằm trong ngục tối, bà đã không ít lần hối hận vì nhà họ Phượng đã bảo vệ nhầm một vị quân vương bạc bẽo. Nhưng khi chứng kiến tình cảm sâu nặng mà bá tánh dành cho gia đình mình, bà chợt bừng tỉnh. Bà hiểu ra rằng, điều mà bao đời nhà họ Phượng dốc lòng canh giữ thực chất không phải là ngai vàng của quân chủ, mà chính là sự bình yên của muôn dân.

“Cảm ơn… cảm ơn mọi người nhiều lắm.”

Lão Vương phi rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào cảm tạ tấm chân tình của bà con.

Thời gian gấp rút, mọi người cũng chỉ kịp nói vài lời an ủi ngắn ngủi rồi tất tả khuân đồ đạc chất lên xe bò. Đó đều là những món đồ thiết yếu nhất: từ lương khô, bánh bao cho đến nồi niêu xoong chảo, quần áo cũ và chăn đệm. Họ nghe tin phủ Cẩn Vương bị tịch thu tài sản ngay sau khi cả nhà bị tống giam nên hiểu rõ trên con đường lưu đày diệu vợi này, gia đình Chiến thần sẽ chẳng có gì trong tay để chống chọi với sương gió.

Vì vậy, bá tánh đang dốc hết sức bình sinh để giúp họ vượt qua cửa ải khó khăn này. Họ thừa hiểu nếu tặng đồ quá sang trọng, đám quan sai áp giải chắc chắn sẽ không cho phép mang theo hoặc sẽ chiếm làm của riêng. Thế nên, mọi người đều tinh ý “ngụy trang”  bên ngoài: quần áo nhìn thì vá víu, đồ đạc nhìn thì cũ kỹ rách nát nhưng thực chất bên trong đều là đồ mới, bền và giữ ấm tốt.

Họ làm vậy là từ tận đáy lòng biết ơn sự hy sinh của Phượng gia. Sự hy sinh ấy, dân chúng sao có thể quên?

Hơn hai mươi năm trước, mười một nam nhi của Phượng gia ra trận, chẳng một ai trở về. Khi ấy, họ đều là những thiếu niên đang độ tuổi hoa niên rực rỡ nhất. Trong khi con em các thế gia khác còn đang mải mê phong hoa tuyết nguyệt, ngâm thơ đối chữ, chén thù chén tạc thì những nam tử nhà họ Phượng đã dùng máu đào tưới lên biên cương Đại Chu để đổi lấy bình yên cho muôn dân.

Cũng chính trận chiến năm đó đã khiến nhị phòng của phủ Cẩn Vương hoàn toàn tuyệt diệt. Sau khi mười một người con hy sinh, những người còn lại của nhị phòng vì không chịu nổi cú sốc quá lớn mà lần lượt qua đời. Ngày đó, cả phủ Cẩn Vương tràn ngập quan tài trắng xóa, một cảnh tượng bi thương mà những người già ở kinh thành đến nay vẫn còn ám ảnh mỗi khi nhắc lại.

Dẫu đau thương là thế nhưng chỉ cần Phượng gia vẫn còn nam tử, họ vẫn sẽ không ngần ngại xông pha trận mạc khi tổ quốc cần. Bởi vậy, giờ đây bảo phủ Cẩn Vương mưu nghịch, bảo Cẩn Vương thông địch phản quốc, bá tánh tuyệt đối không bao giờ tin!

Dân chúng có mắt để nhìn, có tâm để cảm, họ tự biết phân biệt trắng đen rõ ràng.

Nhìn những người dân chất phác đang đứng trước mặt mình, lão Vương phi lệ nhòa khóe mắt. Phượng Thanh Sơn cùng các huynh đệ cũng đỏ hoe đôi mắt, lòng nặng trĩu tâm tư. La thị và các nàng dâu khác cũng cảm thấy mũi cay xè trước tấm chân tình này.

Một nén nhang trôi qua rất nhanh, mọi người hối hả xếp đồ đạc lên xe bò rồi dặn dò kỹ lưỡng. Họ nói khẽ rằng vì có người của “phía trên” đang giám sát, đồ đạc này không được phô trương. Thế nên, họ sẽ lén dắt xe bò ra khỏi thành trước, đến một địa điểm thích hợp và an toàn mới bàn giao lại cho nhà họ Phượng. Phượng Thanh Sơn và mọi người đương nhiên không có ý kiến gì, gật đầu cảm tạ.

Sau khi xe bò được dắt đi, đám sai nha lập tức tiến lên, lớn tiếng thúc giục mọi người khẩn trương lên đường.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương