Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 44

Trước Sau

break

Nhìn thấy thảm cảnh của Bình Viễn Hầu, Bá gia và Binh bộ Thượng thư Kỷ Viễn Sơn, bọn họ đã hoàn toàn tỉnh ngộ. Kế hoạch kéo Cẩn Vương xuống đài, hủy hoại thanh danh của Phượng gia trong lòng dân chúng đã hoàn toàn phá sản. Không những thế, bọn họ còn phải trả giá bằng cả mạng sống và tương lai của gia tộc mình. Nghĩ đến đây, mặt ai nấy đều xám ngoét như tro tàn.

“Tất cả tập trung, khẩn trương lên đường! Mục tiêu hôm nay là phải đi hết bốn mươi dặm đường. Kẻ nào dám kéo chân lão tử, đừng trách cây roi trong tay này không nể tình!”

Tên sai nha đầu lĩnh quất mạnh cây roi vào không trung, phát ra tiếng nổ “chát” chói tai, cắt đứt bầu không khí bi thảm.

Tiếng roi của đám sai nha vung lên vun vút, xé toạc không khí bằng những tiếng “chát, chát” khô khốc khiến ai nấy đều tê dại cả da đầu. Từng người một sợ hãi rụt cổ, cố gắng dồn sức bước nhanh hơn, kéo theo những tiếng xiềng xích “loảng xoảng” nặng nề trên mặt đất.

Vốn dĩ đoàn người đang di chuyển trong sự im lặng nặng nề thì bỗng nhiên từ trong đám đông đang đứng xem, không biết ai đã thét lên một tiếng đầy phẫn uất: “Chính là chúng! Chính lũ người này đã vu khống phủ Cẩn Vương thông địch phản quốc! Đánh chết chúng đi! Đánh chúng cho ta!”

Bá tánh đang vây xem, vừa nghe thấy Phượng gia mà họ hằng kính trọng, vị Chiến thần Cẩn Vương mà họ sùng bái lại bị chính những kẻ này hãm hại, ngọn lửa giận dữ lập tức bùng phát. Đám đông như vỡ òa, từng người một giơ cao những thứ có sẵn trong tay, điên cuồng ném về phía nhóm người phủ Thượng thư và phủ Bình Viễn Hầu.

Lá rau nát, trứng thối, thậm chí là những vật cứng không tên cứ thế bay tới tấp. Đáng sợ hơn, có kẻ còn xách cả thùng nước vo gạo, nước rửa bát bẩn thỉu hôi thối dội thẳng vào người họ.

“Dừng tay! Dừng tay ngay! Lũ tiện dân kia, mau dừng tay lại!”

Chứng kiến cảnh mình bị dội đầy những thứ nhơ nhớp lên người, đám quan lại phủ Thượng thư, Bình Viễn Hầu và Bá phủ không thể chịu đựng nổi nữa. Nhất là những nữ quyến, mới đêm qua họ còn nằm trên giường chạm trổ xa hoa, ngủ một giấc nồng ấm, vậy mà tỉnh dậy đã bị tống giam rồi bị phán lưu đày ngay trong sáng sớm.

Họ vẫn còn đang trong trạng thái bàng hoàng, cứ ngỡ ai đó đang bày trò đùa ác ý, đầu óc vẫn còn trên mây trên gió. Vậy mà bây giờ, thực tại phũ phàng đã tát thẳng vào mặt họ bằng những nắm lá rau và mùi hôi thối nồng nặc. Những vị phu nhân, tiểu thư vốn được cưng chiều như lá ngọc cành vàng làm sao chịu nổi nhục nhã này?

Từng người một sụp đổ, gào thét thảm thiết trong tuyệt vọng nhưng tiếng la hét của họ chẳng những không ngăn được đám đông mà còn khiến cơn giận của người dân thêm sục sôi.

Bọn họ chật vật né tránh, trông nhếch nhác đến cực điểm. Ngược lại hoàn toàn, người nhà phủ Cẩn Vương lại chẳng hề mảy may sứt mẻ. Bá tánh thậm chí còn tự giác đứng giãn ra, che chắn cho họ để tránh bị “vạ lây” từ những vật thể bay lạc.

Sự phân biệt đối xử rõ rệt này khiến đám quan lại thất thế chỉ biết khóc không ra nước mắt. Cuối cùng, khi tình hình gần như không thể kiểm soát, mới có thêm quan binh tới can thiệp để ổn định lại trật tự.

Vừa thấy bóng dáng quan binh thấp thoáng, lập tức có kẻ trong đám đông hét lớn: “Quan binh bắt người kìa, bà con ơi chạy mau!”

Rào rào! Mới một giây trước phố xá còn đông như trẩy hội, cảnh tượng náo loạn đến mức mất kiểm soát, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã chẳng còn bóng người, cứ như chim muông tan tác khi gặp biến. Đến khi đám quan binh thực sự chạy tới nơi, ngoại trừ con phố trống huếch trống hoác thì chỉ còn lại đoàn người lưu đày và đám sai nha áp giải.

Nếu không phải vì bầu không khí không phù hợp, Kỷ Như Ca đã sớm cười thành tiếng rồi.

Bá tánh Đại Chu quả thực quá đỗi đáng yêu, không chỉ tay chân ném đồ nhanh thoăn thoắt mà tốc độ chạy trốn cũng khiến người ta không kịp nhìn theo. Giờ đây, giữa con phố tiêu điều không còn một bóng dân, chỉ còn lại tiếng nguyền rủa của đám phu nhân, thiếu gia, tiểu thư từ các thế gia. Bọn họ vừa chửi bới vừa nguyền rủa, những lời lẽ tuôn ra khỏi miệng chẳng thể nào nghe lọt tai.

“Đi! Mau bắt hết lũ tiện dân đó lại cho ta!”

Mấy kẻ này vẫn còn ảo tưởng mình là những vị thiếu gia, tiểu thư cao quý, hùng hổ ra lệnh cho các quan binh vừa mới chạy tới. Thế nhưng, đáp lại họ chỉ là sự phớt lờ hoàn toàn. Đám quan binh đảo mắt quét qua một lượt theo đúng thủ tục, không thấy kẻ nào khả nghi liền dứt khoát xoay người rời đi.

“Đứng lại! Các ngươi đứng lại đó cho tiểu gia!”

Thấy quan binh định bỏ đi, mấy tên thiếu gia bắt đầu ngồi không yên. Mới hôm qua, chúng vẫn còn là những tên đại thiếu gia ăn chơi trác táng nức tiếng kinh thành, ngay cả đám quan binh trước mặt này cũng phải nịnh nọt, xun xoe. Rõ ràng hôm qua còn đối xử với chúng như tổ tiên, mà nay lại trưng ra bộ mặt lạnh nhạt, coi như không thấy.

Mẹ kiếp, cái vẻ cung kính, vẫy đuôi nịnh nọt như chó hồi trước, tụi mày quên sạch rồi hả?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương