Kỷ Như Ca vốn không phải hạng người hiền lành, tính tình nàng xưa nay cực kỳ nóng nảy, chưa kể còn là một đặc công cấp cao. Kiếp trước, ngay cả những chủ thuê đứng trước mặt cũng phải nói chuyện với nàng bằng giọng khách khí, chưa một ai dám trưng ra bộ mặt thối tha hay nói bóng nói gió nhắm vào nàng.
Kỷ Như Ca mặt không cảm xúc bước đến trước mặt kẻ đang chửi rủa hăng nhất, sau đó túm lấy tóc đối phương, hung hãn quật mạnh xuống đất.
Một tiếng nổ lớn vang lên, phiến đá lát đường bị một lực bạo liệt đánh nát vụn. Kẻ bị Kỷ Như Ca ấn xuống có nửa thân người lún sâu vào lòng đất, cắm đầu xuống như trồng hành, hai cái chân quẫy đạp loạn xạ giữa không trung.
Đòn này trực tiếp trấn áp toàn bộ hiện trường.
Mọi người đờ đẫn nhìn cảnh tượng trước mắt, chỉ bằng một bàn tay mà có thể cắm thẳng một người xuống đất sao? Nhưng mà, bên trên còn có một lớp gạch đá dày cộp cơ mà!
Kỷ Như Ca chẳng nói chẳng rằng, chỉ dùng ánh mắt âm u, sắc lạnh quét qua một vòng. Ánh mắt nàng đi đến đâu, những kẻ ở đó đều co vòi như chim cút, rụt cổ lại không dám hé răng nửa lời.
Nhìn bộ dạng hèn nhát của bọn chúng, Kỷ Như Ca hừ lạnh một tiếng khinh miệt, sau đó thu tay lại, thản nhiên bước về chỗ cũ.
Nghĩ bụng, chiêu này hẳn là sẽ giúp tai mình được yên tĩnh trong một thời gian dài.
“Mau, mau cứu người!” Mấy tên sai nha nhìn thấy cảnh này thì nuốt nước bọt đánh ực một cái thật mạnh.
Bọn chúng thầm may mắn vì đôi mắt chó của mình lần này nhìn người không lầm, biết vị kia chẳng phải hạng vừa nên không dám đắc tội. Nếu không, chưa biết chừng kẻ đang cắm đầu xuống đất lúc này chính là bọn chúng.
Đám sai nha hò hét lôi kẻ đó ra, sau đó cảnh cáo tất cả phải giữ im lặng. Ai không muốn chết thì tự quản lý cái miệng cho tốt, bằng không có chuyện gì xảy ra thì đừng trách bọn chúng không nhắc trước.
Nghe thấy lời này, sắc mặt những người có mặt ở đó đều vô cùng khó coi. Nhưng cuối cùng, tuyệt nhiên chẳng ai dám hé răng nửa lời.
Cái kẻ bị “trồng hành” kia, lúc được nhổ ra khỏi đất thì máu trên đầu phun ra tung tóe, cả người đã hôn mê bất tỉnh. Dù vậy, hắn ta cũng chỉ được băng bó qua loa rồi lại bị thúc giục phải tiếp tục lên đường.
Tự mình đâm đầu vào chỗ chết, miệng tiện lại còn ngu xuẩn, trách được ai đây? Cứ tưởng mình vẫn còn là nhân vật lớn lắm, dám đứng trước mặt chính chủ mà nhục mạ khó nghe đến thế. Huống hồ họa chẳng lây đến thê nhi, mấy đứa trẻ nhà họ Phượng còn nhỏ như vậy, đứa lớn nhất cũng chỉ năm sáu tuổi, vậy mà hắn ta cũng không buông tha, vừa rủa sả vừa chửi bới. Vị “nữ sát thần” kia không ra tay mới là lạ.
“Đại ca, dọc đường này huynh đệ mình đừng có dại mà động vào vị nữ sát thần đó nhé.” Một tên đàn em nhỏ giọng thầm thì.
Tên cầm đầu lườm hắn một cái cháy mặt. Hắn mù hay là chán sống rồi mà lại đi trêu vào nàng?
Mẹ kiếp, ngay ngày đầu tiên ở thiên lao, hắn đã bị biến thành “con gà” để nàng diễn màn kịch giết gà dọa khỉ cho huynh đệ xem rồi. Còn cần bọn chúng nhắc nhở chắc? Hắn từ sớm đã liệt vị nữ sát thần này vào vị trí số một trong danh sách những nhân vật tuyệt đối không thể đắc tội.
Đây chính là nhân vật nguy hiểm hàng đầu, không thể dây vào. Chẳng thế mà nãy giờ có không ít kẻ lén lút đưa tiền cho hắn, muốn hắn ra tay dạy dỗ nàng một chút nhưng hắn đều từ chối sạch.
Đúng là tiền thì quan trọng thật nhưng mạng sống còn quan trọng hơn. Người khác có muốn lấy mạng hắn hay không thì không biết, chứ vị nữ sát thần này là nàng dám lấy thật đấy!
Đám sai nha nhanh chóng đè nén nỗi hoảng sợ đối với Kỷ Như Ca vào lòng, quay sang bảo với huynh đệ: “Được rồi, được rồi, giờ chẳng còn sớm nữa, chúng ta phải khẩn trương lên thôi, đừng để chậm trễ hành trình.”
Nghe vậy, mọi người mới dừng chuyện phiếm, bắt đầu lên đường.
Dù những kẻ kia không muốn thừa nhận thì cũng buộc phải nhìn rõ một thực tế phũ phàng: Thật sự chẳng có ai đến tiếp tế hay đưa tiễn bọn họ cả. Chỉ có vài gia đình bên ngoại lén đưa đồ cho con gái là còn quyến luyến, nước mắt ngắn nước mắt dài tiễn đưa. Nhưng cũng có những kẻ chỉ đứng từ xa, lạnh lùng quan sát.
Khi bước chân ra khỏi cổng lớn kinh thành, sống mũi ai nấy đều cay xè, tâm trạng vô cùng phức tạp, nhất thời không biết nói gì cho phải. Nhìn lại nơi mình đã sinh sống bao nhiêu năm lần cuối, ánh mắt ai cũng đầy vẻ luyến tiếc. Chỉ sợ đời này, một đi không trở lại.
“Đi mau, đi mau lên!” Thỉnh thoảng lại có tiếng sai nha thúc giục.
Người nhà họ Phượng đi ở phía trên, bên cạnh có chiếc xe bò cũ kỹ chở Phượng Tư Cẩn dẫn đầu cả đoàn. Lão Vương phi cùng các con dâu khó nhọc lê từng bước chân theo tiếng xiềng xích loảng xoảng.
Ánh mắt Kỷ Như Ca rơi trên những bộ xiềng xích tay chân ấy. Nàng chợt nhớ trong siêu thị không gian của mình có một khu trò chơi thoát hiểm, trong đó có một căn phòng mô phỏng lao tù cổ đại với những bộ xiềng xích trông y hệt như thứ họ đang mang nhưng chất liệu lại cực kỳ nhẹ.
Nếu đổi cho mọi người, gánh nặng sẽ được giảm đi đáng kể. Xem ra nàng phải tìm cơ hội tráo đổi toàn bộ cho họ thôi, bằng không cứ mang vật nặng thế này, tay chân họ chưa tới được Bắc Cảnh đã phế bỏ hoàn toàn rồi.