Trường trung học Ngang Lập là ngôi trường tốt nhất tại thành phố B, không chỉ có chất lượng giảng dạy xuất sắc mà môi trường khuôn viên trường cũng thuộc hàng nhất nhì. Nếu muốn đi dạo hết cả khuôn viên, e rằng phải mất đến vài giờ đồng hồ.
Hiệu trưởng Uông vừa nhìn thấy Ngôn Chinh đã hớn hở ra mặt, nhiệt tình kéo hắn đi dạo trong sân trường, vừa đi vừa giới thiệu: "ŧıểυ Ngôn này, lớp 12-1 mà cậu sắp dạy là lớp giỏi nhất khối chúng ta đấy! Tôi tin rằng dưới sự dẫn dắt của cậu, thành tích của lớp sẽ còn rực rỡ hơn nữa!"
"Vâng."
Thái độ thản nhiên của Ngôn Chinh hình thành nên sự đối lập rõ rệt với sự nhiệt tình của Hiệu trưởng Uông.
Hiệu trưởng Uông cũng chẳng bận tâm, vì dẫu sao Ngôn Chinh cũng là giáo sư của đại học Q cơ mà! Chỉ mới ba mươi hai tuổi đã trở thành giáo sư khoa Vật lý của đại học Q hàng đầu trong nước, chỉ số thông minh phải cao đến mức nào chứ!
Vậy tại sao vị giáo sư này lại đến trường trung học Ngang Lập dạy thay? Chuyện này phải kể từ giáo viên chủ nhiệm cũ của lớp 12-1…
Giáo viên ưu tú cấp quốc gia Ngôn Hoa vốn là giáo viên Vật lý kiêm chủ nhiệm lớp 12-1, do làm việc lao lực nhiều năm nên sức khỏe ngày càng giảm sút, cuối cùng ngã quỵ trong tiết học. Khi được đưa đến bệnh viện cấp cứu, cô ấy được chẩn đoán mắc bệnh ung thư dạ dày giai đoạn giữa. Trách nhiệm của Ngôn Hoa quá lớn, cô ấy thậm chí còn định bất chấp an nguy tính mạng dạy nốt hai tháng cuối cùng cho lớp 12-1, đưa học sinh của mình đến tận trường thi đại học.
Ngôn Chinh là em trai ruột của Ngôn Hoa, vì khuyên chị gái yên tâm trị bệnh nên hắn chủ động đồng ý đến dạy thay môn Vật lý cho lớp 12-1. Sau một hồi suy nghĩ kỹ lưỡng, Ngôn Hoa cuối cùng cũng đồng ý vào bệnh viện điều trị, để em trai thay mình đứng lớp.
Vì thế… Giáo sư đại học Q Ngôn Chinh hôm nay có mặt tại trường Ngang Lập.
Hiệu trưởng Uông vui mừng đến mức không khép miệng lại được.
Vẫn chưa đến mùa hè oi ả, ánh nắng dìu dịu nhưng không hề nóng rát. Đây chính là mùa mà Ngôn Chinh yêu thích nhất - đầu tháng Tư.
Trong sân trường, những hàng cây xanh mướt đứng thành hàng hai bên đường, làn gió mang theo hương thơm thanh khiết của cỏ cây phả vào mặt. Hình như đã lâu lắm rồi hắn không đi dạo trong khuôn viên trường cấp ba thế này. Khác biệt giữa trường cấp ba và trường đại học vẫn khá lớn, ít nhất học sinh cấp ba đều mặc đồng phục chỉnh tề, các cặp đôi nhỏ cũng không dám công khai đi cùng nhau.
Thỉnh thoảng có học sinh đi ngang qua sẽ chào hỏi Hiệu trưởng Uông đang cười hớn hở, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông bên cạnh hiệu trưởng, họ không nhịn được liếc nhìn thêm vài lần.
Ngôn Chinh và Hiệu trưởng Uông đi song song, hắn nghe ông giới thiệu về tình hình lớp 12-1, bỗng nhiên sắc mặt hiệu trưởng thay đổi, ông trừng mắt nhìn theo bóng lưng của cô gái vừa lướt qua, tức giận đến mức nắm chặt nắm đấm.
"Đứng lại đó!" Hiệu trưởng Uông vốn đang tươi cười, vừa nhìn thấy "nữ ma đầu" của trường Ngang Lập bèn lập tức biến sắc.
Cô gái bị ra lệnh "đứng lại" thong dong dừng bước, quay đầu, thần sắc lạnh nhạt: "Chuyện gì nữa đây thầy?"
Cô thốt ra từ "nữa", xem chừng việc cô bị hiệu trưởng tóm đã là chuyện cơm bữa.
Ngôn Chinh đứng bên cạnh quan sát cô gái, thầm đoán cô phạm phải lỗi lầm gì.
Cô không mặc trọn bộ đồng phục, chỉ khoác hờ áo khoác đồng phục mỏng, bên dưới mặc quần jeans bó sát, tôn lên sự mảnh mai đặc trưng của thiếu nữ. Tầm vóc không cao, tầm khoảng mét sáu, thuộc kiểu người hơi gầy. Mái tóc đuôi ngựa buộc lỏng lẻo màu hạt dẻ, không biết nhuộm hay là tự nhiên. Màu tóc hạt dẻ khiến làn da cô trông trắng trẻo hơn, kiểu trắng như sắp phản quang dưới ánh mặt trời.
"Nguyễn Nghị Hòa, sao không mặc đồng phục?" Giọng Hiệu trưởng Uông lộ vẻ không hài lòng.
Hóa ra con bé này chính là Nguyễn Nghị Hòa - học sinh mà chị gái dặn dò hắn phải quan tâm.
"Đây không phải đồng phục sao?" Nguyễn Nghị Hòa tùy tiện kéo kéo áo khoác đồng phục quá khổ trên người, lười biếng trả lời hiệu trưởng, dường như hoàn toàn không sợ hãi uy quyền của ông.
Ngôn Chinh khẽ nhếch môi, để giữ thể diện cho Hiệu trưởng Uông, hắn không cười thành tiếng, nhưng biểu cảm khinh khỉnh "có giỏi thì ông lại đây mà đánh tôi" của cô gái thực sự có chút buồn cười.
Đúng chất thiếu niên nổi loạn.
Hiệu trưởng Uông nén giận nói tiếp: "Được, tạm thời không bàn chuyện đồng phục. Tối qua sau khi tan học, hai nam sinh lớp 5 đánh nhau, nghe nói là vì em phải không? Xúi giục bạn học đánh nhau trong trường, Nguyễn Nghị Hòa, em khá bản lĩnh đấy."
Nguyễn Nghị Hòa cười thản nhiên, giọng điệu khá lạnh lẽo: "Họ thích đánh thì đánh, liên quan gì đến em."
"Em!" Hiệu trưởng Uông suýt nữa tức đến hộc máu. Nghe nói hai nam sinh lớp 5 đó là tình địch, đều đang theo đuổi Nguyễn Nghị Hòa, chỉ vì một câu nói "hai người đánh nhau đi, ai thắng tôi sẽ đồng ý người đó" của cô mà ra tay tàn nhẫn, trong đó có một nam sinh bị đánh đến gãy xương.