Phần trình bày trên bảng đen rất rõ ràng, học sinh chăm chú nghe giảng, tranh thủ từng giây từng phút ghi chép trọng tâm, nắm bắt sáu mươi ngày nước rút cuối cùng của năm lớp 12.
Chỉ có Nguyễn Nghị Hòa dường như vẫn giống như học sinh vừa vào trường năm lớp 10, hoàn toàn không có cảm giác cấp bách của lớp 12, một mình lười biếng ngủ nướng ở dãy cuối, tách biệt với thế giới, vô cùng lạc lõng.
Ngôn Chinh khẽ tằng hắng một tiếng, tùy ý nhìn vào sơ đồ chỗ ngồi dán trên bục giảng, nói: "Nguyễn Nghị Hòa, em trả lời câu này."
Giọng nói trong trẻo của người đàn ông hơi trầm thấp khiến toàn bộ âm thanh nghe có thêm chút gợi cảm, càng thêm êm tai. Các nữ sinh ngồi dưới bục giảng không khỏi đỏ mặt tim đập nhanh, sắp sửa phát cuồng vì thầy giáo mới.
Nguyễn Nghị Hòa ngủ say, hoàn toàn không nghe có người gọi tên mình nên vẫn bất động gục mặt trên bàn ngủ. Nam sinh ngồi phía trước cô quay đầu khẽ chọc chọc vào cánh tay cô: "Nguyễn Nghị Hòa, thầy gọi bà trả lời câu hỏi kìa."
Bị chạm vào, Nguyễn Nghị Hòa tỉnh giấc thật, nhưng kẻ nào dám làm phiền giấc mộng của cô, sợ là người đó chán sống rồi…
"Bị bệnh à?" Cô ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn nam sinh hàng trước.
Nam sinh đó là đứa trẻ thật thà, vốn có ý tốt nên mới gọi cô, vậy mà lại bị mắng là "bị bệnh"… Nhìn xem, Nguyễn Nghị Hòa không hiểu lý lẽ đến mức nào.
Nguyễn Nghị Hòa cũng không thèm nhìn biểu cảm ấm ức của cậu bạn đó, cô lười nhác đứng dậy, nhìn thẳng vào Ngôn Chinh: "Thầy nhắc lại câu hỏi đi. Em không nghe thấy."
Các học sinh âm thầm kinh hãi. Tuy đã sớm biết Nguyễn Nghị Hòa không hòa đồng, không nể mặt giáo viên… nhưng dù sao đây cũng là thầy giáo mới, lại còn cực kỳ đẹp trai… vậy mà cô cũng có thể dùng giọng điệu hung dữ đó nói chuyện với thầy giáo sao?
Ngôn Chinh không hề tức giận hay lúng túng như các học sinh tưởng tượng, hắn đã được lĩnh giáo sự lợi hại của học sinh nổi loạn này dưới lầu rồi.
Biểu hiện của Ngôn Chinh rất có phong thái, ôn tồn nói: "Câu thứ chín, nói thử về hướng giải của em."
Câu thứ chín là câu hỏi mức độ trung bình, có chút khó khăn.
"Chọn A, hướng giải là điều kiện giới hạn khi các vật tiếp xúc xảy ra chuyển động tương đối…" Nam sinh hàng trước vừa bị Nguyễn Nghị Hòa mắng không nhịn được nhỏ giọng nhắc nhở.
Nguyễn Nghị Hòa chẳng nghe lọt tai chữ nào, dứt khoát thốt ra: "Em không biết."
Câu "không biết" gọn lỏn mang theo vài phần khiêu khích, nói xong cô bèn ngồi xuống, cũng chẳng cần quan tâm thầy giáo có đồng ý cho mình ngồi hay không.
Ngôn Chinh cũng không giận, vẫn bình thản nói: "Nếu đã không biết thì nhớ chú ý nghe giảng."
Trời ạ, đây là tiết của Ngôn Chinh đấy! Ở đại học Q, đừng nói sinh viên khoa Vật lý, ngay cả các cô gái khoa Tiếng Trung cũng phải đến dự thính tiết khoa Vật lý, tiết của hắn lúc nào cũng chật kín người, làm gì có ai dám không nghe giảng, huống chi còn khiêu khích thầy giáo thế này.
Học sinh lớp 12-1 biết trình độ Vật lý của Ngôn Chinh còn giỏi hơn Ngôn Hoa, đứa nào đứa nấy cứ như vớ được món hời lớn, nắm bắt cơ hội nghe giảng, duy chỉ có Nguyễn Nghị Hòa hoàn toàn không đặt Ngôn Chinh vào mắt.
Tiết học tiếp tục, Nguyễn Nghị Hòa cũng tiếp tục ngủ. Cô chẳng thèm quan tâm thứ gọi là "chú ý nghe giảng" của Ngôn Chinh, cô buồn ngủ thì phải ngủ, đó là nguyên tắc.
Suy nghĩ của Nguyễn Nghị Hòa là đằng nào cũng không hiểu tiết Vật lý, chi bằng cứ ngủ cho đủ giấc dưỡng thần, lát nữa các môn khác mới có sức nghe giảng. Mỗi ngày cô ngủ cực kỳ muộn, thời gian ngủ thiếu hụt trầm trọng, chắc còn chưa được năm tiếng, ban ngày mà không ngủ bù e rằng cơ thể sẽ kiệt quệ.
Sau khi kết thúc hai tiết Vật lý, các bạn học đều bái phục thầy giáo dạy thay mới sát đất, chưa nói đến chuyện khác, chỉ dựa vào trình độ giảng bài của Ngôn Chinh, các học sinh đã muốn cổ vũ điên cuồng cho hắn rồi!
Chuông tan học vang lên, học sinh vây quanh bục giảng, có người nhân cơ hội hỏi bài, cũng có người to gan đến xin số WeChat của thầy. Rõ ràng giờ ăn trưa bình thường đám học sinh này đã lao như bay đến nhà ăn tranh cơm rồi, hôm nay lại khác thường - bữa trưa cỏn con sao so được với thầy Ngôn Chinh?
Thậm chí học sinh các lớp khác nhạy bén tin tức, nghe nói lớp 12-1 có thầy giáo dạy thay siêu đẹp trai, cũng nô nức kéo đến cửa sổ lớp 12-1 xem cho rõ thực hư.
Đám đông vây quanh bục giảng hồi lâu cuối cùng cũng tản đi. Ngôn Chinh nhìn căn phòng học dần trở nên trống trải, quả nhiên - con bé nổi loạn Nguyễn Nghị Hòa vẫn đang gục mặt xuống bàn ngủ ngon lành.
Cơn gió ngoài cửa sổ thổi tung mái tóc đuôi ngựa buộc lỏng lẻo của cô, vài lọn tóc màu hạt dẻ bay bay theo gió. Nhìn cô như vậy nhưng thực ra cũng chỉ là một cô gái nhỏ nhắn gầy gò bình thường mà thôi.