Một cơn sóng gió từ buổi thỉnh an đã khiến cả hậu cung chịu vạ lây.
“Lâm Tĩnh Chiếu chẳng lẽ thật sự là yêu tinh biến thành?”
Hoàng hậu chưa từng chịu nhục đến vậy, gục đầu khóc nức nở trong lòng Thái hậu, lệ tuôn như suối, nghẹn ngào không nói nên lời.
“Hẳn là Lâm thị đã mật báo với hoàng thượng, mới khiến hoàng thượng chán ghét nhi thần đến mức này, không còn chút tình nghĩa nào.”
Hoàng hậu xưa nay hiền đức rộng lượng, dù nhiều năm không được sủng ái vẫn luôn thanh nhã đoan trang, hôm nay lại không nén được mà vỡ tan phòng bị.
Dù hoàng thượng trước kia không quá mặn nồng với nàng ta, cũng vẫn giữ thể diện, vậy mà từ khi Lâm Tĩnh Chiếu vào cung, mọi thứ đều đổi thay.
Thái hậu tức giận đến cực điểm, từ lúc Lâm Tĩnh Chiếu bước qua cổng Đại Minh vào cung, bà ta đã cảm thấy điềm chẳng lành.
Tưởng rằng hoàng đế là người kế vị từ chi bên, sẽ cảm kích người có công định ngôi là bà ta và nội các lão thần, nào ngờ vừa có va chạm đầu tiên trong hậu cung, hoàng đế đã lập tức nghiêng hẳn về phía kia.
“Hoàng hậu đừng khóc.” Thái hậu quở trách: “Hoàng đế không biết báo ân, để yêu phi tác oai trong cung.”
“Hoàng thượng không cho các phi tần khác đến cung Hiển Thanh, chỉ riêng cho Lâm thị ra vào, còn định phong cho nàng ta hiệu ‘Hoàng’ quý phi.” Hoàng hậu lệ còn đọng trên má, nghẹn ngào nói: “Cô mẫu, nhi thần thật sự khổ sở, những ngày sau này biết sống sao cho phải?”
“Hoàng?”
Thái hậu vừa kinh vừa nộ: “Thật là lộng hành! Còn có ai làm chủ công lý hậu cung này không?”
Thái hậu là hoàng hậu của Thần Tông Chu Hằng, đã trải qua ba triều, đức cao vọng trọng, được lão thần trong nội các ủng hộ. Nếu hoàng đế bất hiếu, nội các sẽ là người đầu tiên dấy binh chỉ trích.
Muốn ngăn hoàng đế, chỉ có thể nhờ vào sức ép của nội các. Các vị đại thần trong nội các ai nấy đều ngay thẳng trung thành, không ai muốn nhìn thấy hoàng đế bị một yêu phi làm hỏng cả giang sơn xã tắc.
Hiện tại, ba ngày cấm túc của hoàng hậu là án đã định.
Khắp hậu cung bao trùm trong bầu không khí ảm đạm, ít nhiều đều đang chịu tội. Lâm Tĩnh Chiếu ở cung Chiêu Hoa như hóa thành thần linh, không còn ai dám mạo phạm.
Cung Chiêu Hoa vốn là nơi ở của Kính phi tiên hoàng. Khi Lâm thị dọn vào, hoàng đế lập tức đại tu sửa lại, cung điện vốn hẻo lánh vắng vẻ bỗng chốc đổi mới hoàn toàn, cây cối xum xuê, ngọc thạch lan can, suối phun thác chảy, như thể gom cả sao trời xuống hồ nước. Cả cung Phượng Nghi của hoàng hậu cũng phải kém đi vài phần.
Hoàng đế vốn ít lui tới hậu cung, các cung khác đều thiếu thốn, chỉ riêng cung Chiêu Hoa của Lâm Tĩnh Chiếu mỗi ngày tiêu xài bạc vạn, châu báu quý hiếm chất như núi, xa hoa vô độ.
Đãi ngộ của nàng khác hẳn người thường, chưa được sách phong chính thức đã độc cư làm chủ một cung, sáng tối không phải vấn an hoàng hậu, thái hậu.
Nàng ra vào đều có cao thủ Bắc Trấn Phủ Ty và Đông Xưởng bảo hộ, luôn che mạng, thần bí khó lường, người ngoài thậm chí không được nhìn thấy dung nhan hay hành tung của nàng.
Hoàng thượng nâng nàng như nâng trăng trên trời.
Trong triều không có họ Lâm là công thần, Lâm Tĩnh Chiếu chỉ là một nữ tử quê mùa, nhờ yêu thuật mê hoặc quân vương. Trùng hợp hoàng đế lại đam mê tu tiên luyện đạo, nàng mới có thể một bước lên trời.
…
Văn Uyên các.
Vài vị đại học sĩ đồng loạt hướng đến cung Hiển Thanh, thần sắc nghiêm túc, bước đi gấp gáp.
Sáng nay hoàng thượng lệnh cho Lễ bộ nghị bàn vị phận của Lâm thị, muốn thêm cho nàng hiệu “Hoàng”, tức là phong làm Hoàng quý phi.
Nhắc đến Lâm thị không ai không biết, hoàng thượng một mình đối đầu bá quan, đưa nàng vào cung ngay từ cổng Đại Minh, độc sủng không ai sánh kịp, nghi lễ đón dâu còn hơn cả hoàng hậu. Hoàng thượng vì nàng mà hóa thành một người trượng phu điển hình, yêu chiều đến cực điểm.
“Hoàng thượng nay ẩn mình nơi thâm cung, mê muội đạo pháp, say đắm nữ sắc, chẳng đoái hoài đến xã tắc giang sơn.” Thủ phụ Chu Hữu Khiêm nghiêm nghị nói: “Chúng thần tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn. Khuyên can quân vương là trách nhiệm của chúng thần.”