Tần Hoài tuy đã rời đi nhưng mỗi tháng đều đặn gửi sinh hoạt phí cho Mộ Nam, bao gồm cả tiền học phí mỗi năm. Có điều số tiền này kiếp trước Mộ Nam chưa từng động vào một cắc. Tiền bồi thường sau khi cha mẹ qua đời dư sức nuôi cậu học hết đại học. Cậu không biết tiền của Tần Hoài từ đâu mà có, là tự anh làm ra hay là cha anh cho, dù là vế trước hay vế sau, cậu đều không muốn dùng.
Nhưng lần này, Mộ Nam đã tiêu sạch bách số tiền đó. Cậu nghĩ, biết đâu khi Tần Hoài nhìn thấy tài khoản của mình trống rỗng, anh sẽ lo lắng không biết cậu có xảy ra chuyện gì không mà quay về xem thử? Hiện tại, Tần Hoài muốn tìm cậu thì rất dễ, bởi vì cậu vẫn luôn ở đây, chưa từng rời đi; thế nhưng cậu muốn tìm Tần Hoài thì lại khó như lên trời, vì cậu căn bản không biết Tần Hoài hiện tại đang ở phương trời nào.
Năm đó chính cậu là người tuyệt tình cắt đứt liên lạc với Tần Hoài, nhưng số tiền sinh hoạt phí gửi về mỗi tháng lại cho cậu một thứ ảo giác rằng Tần Hoài vẫn luôn giữ kết nối với mình. Thứ ảo giác này khiến cậu lầm tưởng rằng chỉ cần mình chuẩn bị sẵn sàng thì bất cứ lúc nào cũng có thể tìm được đối phương. Cho đến tận sau khi trọng sinh, cậu chủ động đi tìm Tần Hoài mới bàng hoàng phát hiện ra, một tài khoản chuyển tiền căn bản không thể lần ra người, huống hồ tài khoản chuyển khoản này lại là của một quỹ tín thác nước ngoài.
Trọng sinh xong không tìm thấy Tần Hoài khiến Mộ Nam hoảng loạn. Cậu điên cuồng đi tìm tất cả những người có khả năng liên lạc được với Tần Hoài, nhưng phần lớn mọi người đều đã mất liên lạc trong những năm tháng cậu tự cô lập mình, chỉ duy nhất có Giang Hiên là đến nay vẫn chưa chuyển nhà. Sau khi sống lại Mộ Nam đã đến tìm Giang Hiên, đáng tiếc Giang Hiên nói cậu ấy cũng đã lâu không liên lạc với Tần Hoài, tài khoản mạng xã hội dùng để liên lạc ngày trước cũng sớm bị mất, cậu ấy cũng không biết Tần Hoài đang ở đâu.
Cho đến tận bây giờ, Mộ Nam vẫn vừa tích trữ hàng hóa vừa không ngừng tìm kiếm Tần Hoài. Cậu đè nén nỗi hoảng sợ có thể kiếp này cũng không tìm thấy Tần Hoài vào sâu trong lòng, cố gắng giữ bình tĩnh để chuẩn bị cho mạt thế sắp tới. Cậu không biết nếu kiếp này cũng không được gặp lại Tần Hoài thì mình sẽ ra sao, có lẽ sẽ còn sụp đổ hơn cả những gì cậu tưởng tượng.
Nhìn chiếc thẻ ngân hàng được nhân viên thu ngân trả lại, trong thẻ này chính là tiền sinh hoạt phí Tần Hoài gửi, khoản tiền cuối cùng bên trong ngày hôm nay cũng đã hoàn toàn tiêu hết. Tay xách nách mang đống đồ đạc về nhà, Mộ Nam tỉ mẩn phân loại rồi xếp gọn gàng từng chút một, vừa nhẩm tính xem còn cần bổ sung thêm thứ gì, vừa theo thói quen mở nhóm chat từ thuở xa xưa ra xem. Đáng tiếc bên trong im phăng phắc, mọi lời dò hỏi và tìm kiếm của cậu đều không nhận được bất kỳ lời hồi đáp nào.
Sáng sớm ngày hôm sau, có thợ đến gõ cửa. Mộ Nam đã đặc biệt đặt làm loại kính cường lực hai lớp hút chân không loại dày, dự định thay mới toàn bộ hệ thống cửa kính có thể thay được trong nhà. Kiếp trước khi phải ru rú trong nhà vì sương mù độc, những cánh cửa sổ lùa đón gió rét này quả thực đã khiến cậu phải lo âu, sợ hãi suốt một thời gian, cho nên lần này, cậu đã làm công tác phòng hộ từ rất sớm.
Ngoài việc thay kính, ngay cả máy điều hòa trong nhà Mộ Nam cũng đặc biệt thay mới. Chiếc điều hòa này là do cậu đặc biệt bay ra nước ngoài để đặt làm. Dù trong nước cũng có loại máy điều hòa chịu được nhiệt độ cao lên đến 80 độ C, nhưng hầu hết loại máy này đều được lắp đặt trong các nhà xưởng, môi trường làm việc nhiệt độ cao, thế nên kích thước máy rất lớn, căn bản không thể lắp được ở nhà dân.
Tuy nhiên, ở một số quốc gia nước ngoài quanh năm nắng nóng gay gắt, việc ứng dụng công nghệ chịu nhiệt độ cao này vào nhà ở lại phổ biến hơn. Tuy giá cả đắt hơn trong nước rất nhiều nhưng bù lại kiểu dáng nhỏ gọn, dễ lắp đặt. Cậu đã đặt trước hai chiếc điều hòa gia dụng chịu được nhiệt độ cao, một chiếc lắp ở nhà, một chiếc cất vào không gian để dự phòng sau này có việc cần dùng đến.
Kiếp trước đợi đến khi sương mù độc tản đi, nắng nóng gay gắt ập đến, gần như toàn bộ điều hòa gia dụng đều bãi công. Nhà nước đã tạm thời thành lập nhiều địa điểm tránh nóng, nhưng người đông một cái, cho dù nơi tránh nóng có hơi lạnh thì hiệu quả mang lại cũng chẳng thấm vào đâu.
Khi đó Mộ Nam chỉ ở lì trong nhà, nhiệt độ thời tiết quá cao dẫn đến điều hòa không dùng được, nhưng trong không gian của cậu có nước. Cậu chính là dựa vào lượng nước dự trữ trong không gian để vượt qua cái mùa hè thiêu đốt đầu tiên đầy giày vò đó. Lần này đã có kinh nghiệm, chuẩn bị cũng đầy đủ, tổng thể không đến mức phải sống chật vật hơn kiếp trước.
Trong thời gian tháo dỡ cửa sổ ở nhà, Mộ Nam dọn sang ở tạm bên nhà hàng xóm, cũng chính là nhà của Tần Hoài. Tần Hoài tuy không trở về nhưng Mộ Nam chưa từng rời bỏ nơi này. Mỗi tháng cậu đều thuê người giúp việc theo giờ đến tổng vệ sinh ít nhất một lần. Bây giờ nhà mình không ở được, cậu dứt khoát cuốn gói chăn màn dọn qua đây luôn.
Trước đó Mộ Nam cũng từng nghĩ xem có nên bán căn nhà của mình đi rồi sang ở hẳn nhà Tần Hoài hay không. Nhưng sau đó nghĩ lại thì thôi. Nhà hai đứa đối cửa nhau, thế nên bất kể bán cho ai cũng đều có nguy cơ vô tình làm lộ một số bí mật. Hơn nữa, bán nhà rồi dứt áo ra đi thì không nói, chứ ở ngay sát vách thế này, sau mạt thế lỡ như vì chuyện nhà cửa mà xảy ra tranh chấp gì thì thật sự không đáng chút nào, chẳng thà cửa sắt nhà mình đóng chặt lại, tự mình sống yên tĩnh còn hơn.
Lúc nhân viên thay cửa sổ, Mộ Nam đứng một bên giám sát tỉ mỉ, yêu cầu họ nhất định phải làm thật khít, thật kín. Kiếp trước thực ra cậu không sống ở đây được bao lâu. So với căn cứ lánh nạn do chính phủ thành lập thì những nơi lánh nạn tư nhân mở cửa sớm hơn, chỉ cần nộp một ít lương thực là có thể có được một chỗ ở vừa tránh được nóng, vừa lánh được rét.
Khi đó rất nhiều người trong khu phố của họ đều xiêu lòng. Mộ Nam ban đầu thực ra không hề lay động, về sau là do có một trận động đất xảy ra, tuy khi lan tới bên này đã biến thành dư chấn với sức tàn phá rất nhỏ, nhưng vẫn làm sập rất nhiều nhà cửa. May mắn là nơi cậu ở không xảy ra chuyện gì, nhưng ai mà phòng được vạn nhất, sau này lại có động đất tiếp thì sao?
Hơn nữa khoảng thời gian đó, bên này mất nước mất điện quá thường xuyên. Có lần gần một tuần lễ mới có điện được vài tiếng đồng hồ, lại còn cúp nước mất mấy ngày liền. Những ngày nắng nóng gay gắt như vậy mà mất điện mất nước thì quá khó khăn để chống chọi. Đến những căn cứ lánh nạn tư nhân kia, chưa bàn đến những cái khác, ít nhất một ngày cũng duy trì được vài giờ cấp điện.
Mộ Nam nghĩ bụng, cậu có không gian, bất kể ở đâu chung quy cũng không chết đói được, cộng thêm lúc đó số người quyết định cùng đi khá nhiều, nên Mộ Nam cũng đi theo luôn.
Không bàn tới việc đã phải chịu bao nhiêu thiệt thòi ở cái căn cứ tư nhân đó, lý do lần này Mộ Nam chọn ở lại nhiều hơn vẫn là muốn chờ đợi thêm một chút. Cậu sợ sự thay đổi của Tần Hoài, nhưng lại theo bản năng tin tưởng rằng Tần Hoài mà cậu quen biết sẽ mãi mãi không bao giờ thay đổi đối với cậu. Tâm lý mâu thuẫn đan xen này rất phức tạp, nhưng bất kể thế nào, lần này cậu muốn ở lại nhà kiên trì chờ đợi lâu hơn một chút.