Hào Môn Tiểu Thiếu Gia Lại Là Huyền Thuật Đệ Nhất

Chương 25: Phệ Mộng Hồn

Trước Sau

break

Tối ngày thứ ba, Mạc Tiểu Nghệ cùng ba mẹ đến tìm Bạch Thời Quy. Kim Xán và Trương Văn Sương đều đã nhận hình phạt thích đáng, Mạc Tiểu Nghệ không còn chấp niệm, có thể yên tâm xuống địa phủ đầu thai. Bạch Thời Quy làm lễ tiễn linh hồn họ đi, vụ án này chính thức hạ màn.

Khi nhắc lại chuyện này, Hà Kỳ thắc mắc: "Vậy còn cô bạn bị dọa điên lần trước là sao hả em?"

Bạch Thời Quy giải thích: "Mạc Tiểu Nghệ đã tích tụ đủ linh thể để hiện thân trước mặt người thường. Chị ấy vốn định tìm cô bạn đó để nhờ giúp đỡ, nhưng lại quên mất con người vốn sợ quỷ. Cô bạn kia chịu kinh hách quá lớn, hồn phách bị chấn động dẫn đến trạng thái tinh thần bất ổn. Nhưng giờ thì không sao rồi, hồn phách cô ấy đã an định lại, thần trí sẽ dần phục hồi bình thường thôi."

Hà Kỳ gật đầu: "Vậy thì tốt quá. Thế phía cảnh sát viết về em như thế nào?"

Bạch Thời Quy mở điện thoại lên: "Đây ạ. Những thứ như quỷ hồn thì họ không tiện đưa vào báo cáo, nên chỉ ghi là em đã hỗ trợ cảnh sát phát hiện ra chứng cứ quan trọng."

Lần này, Bạch Thời Quy còn nhận được bảy mươi ngàn tệ tiền thưởng từ phía cảnh sát. Cậu đem quyên góp năm mươi ngàn tệ cho các tổ chức từ thiện, số còn lại dùng để mua sắm một số đạo cụ và nguyên liệu cần thiết. Chuyện thực hư bên trong chỉ có thầy Chương Giai và ba người bọn họ biết, không ai rêu rao ra ngoài.

Mọi người chỉ biết vụ án Mạc Tiểu Nghệ mất tích đã được phá, hung thủ sa lưới. Rừng cây phía Tây không còn "nháo quỷ" nữa, buổi tối sinh viên kéo đến tản bộ, hẹn hò ngày một đông.

……

Bạch gia

Bạch Dư Thần nhìn bản tin thời sự trên điện thoại, không nén nổi cảm thán: "Tiểu đệ lại giúp cảnh sát phá án rồi, còn là vụ án từ ba năm trước nữa, đúng là quá đỉnh."

Tống Uyển Thanh mỉm cười: "Quy Quy có năng lực này, chỉ cần không gặp nguy hiểm thì giúp cảnh sát phá án cũng là việc tốt."

"Tiểu đệ chỉ cần một chiêu là giải quyết được cả đám người, thì có nguy hiểm gì được chứ?"

"Ngành nào mà chẳng có rủi ro, nghề nào mà chẳng có những kẻ đồng nghiệp tâm địa khó lường."

Những ngày tiếp theo, nhịp sống ở trường diễn ra bình thường. Thứ Năm là ngày có nhiều tiết nhất, buổi sáng học kín lịch, buổi chiều thêm một tiết nữa. Đến khi tan học thì đã là 3 giờ rưỡi chiều.

"Quy Quy, đi ăn cơm thôi!"

"Được chứ, đi nào."

Người vừa gọi là An Tịch Phàm, bạn mới quen hai ngày nay của Bạch Thời Quy. Cậu bạn này để mái tóc xoăn tít, mặt tròn xoe, phong cách ăn mặc cũng thiên về kiểu đáng yêu. Mỗi khi cười, Tịch Phàm lại lộ ra hai chiếc răng khểnh, đôi mắt tròn xoe tạo cảm giác rất thoải mái khi tiếp xúc.

Bạch Thời Quy rất thích ở cùng An Tịch Phàm. Sau Giang Tân Diên và Hà Kỳ, đây là người đầu tiên cho cậu cảm giác rất "sạch sẽ". Hơn nữa, Tịch Phàm thường xuyên giúp đỡ động vật đi lạc, công đức trên người không ít, là người có tướng đại phú đại quý.

"Quy Quy, đi nhà ăn số 1 hay số 2 đây?"

Bạch Thời Quy hoàn hồn: "Nhà ăn số 1 đi, tầng hai có tiệm cơm ba món một canh ngon lắm."

"Chốt luôn."

Lúc hai người đang ăn, Bạch Thời Quy lấy ra một lá bùa vàng xếp hình tam giác đưa cho An Tịch Phàm: "Coi như món quà gặp mặt bình thường thôi, cậu cứ giữ trong người nhé."

An Tịch Phàm nhận lấy rồi bỏ vào túi: "Cảm ơn cậu nhé, vậy tớ nhận vậy."

Bạch Thời Quy nói thêm: "Đây là An Thần Phù. Nhìn tướng mạo cậu chắc là thường xuyên bị ác mộng làm cho giật mình tỉnh giấc đúng không? Thứ này có thể giúp cậu ngủ ngon hơn đấy."

"Thật sao? Thần kỳ vậy à? Mà khoan, sao cậu biết tớ hay gặp ác mộng... Thôi bỏ đi, dù sao cũng cảm ơn cậu nha."

Rời khỏi nhà ăn, Bạch Thời Quy cùng An Tịch Phàm về ký túc xá. Tịch Phàm ở tầng 7, sau khi chào tạm biệt Bạch Thời Quy thì bước ra khỏi thang máy, còn cậu tiếp tục lên tầng trên.

Vừa về phòng, Bạch Thời Quy đã gọi Bạch Chi ra ngay.

"Tối nay cô sang chỗ An Tịch Phàm xem thử, xem kẻ không biết sống ch·ết nào là cô hồn dã quỷ quấy nhiễu cậu ấy. Nếu giải quyết được thì xử lý luôn, không được thì về gọi ta."

"Tuân lệnh ân công, tôi nhất định hoàn thành nhiệm vụ."

Bạch Chi trở lại bức tranh cuộn để đợi tối hành động. Bạch Thời Quy ngồi vào bàn học, mở máy tính lên xử lý các vấn đề giáo sư giao trong tiết học hôm nay. Những ngón tay thon dài, rõ khớp xương gõ nhanh thoăn thoắt trên bàn phím, thỉnh thoảng cậu dừng lại suy nghĩ một chút rồi lại tiếp tục viết.

Hai mươi phút sau, Bạch Thời Quy nhấn nút nộp bài. Bài tập về nhà đã hoàn thành!

Thấy vẫn chưa buồn ngủ mà cũng chẳng có việc gì làm, cậu gọi điện video về cho gia đình. Sau khi trò chuyện với bà Tống Uyển Thanh một hồi, Bạch Thời Quy trở lại giường, bắt đầu ngồi đả tọa để tụ khí thông mạch.

Vụ án vừa rồi đã tích lũy thêm cho cậu không ít công đức. Công đức càng dày thì hiệu quả thi pháp càng cao, việc trừ quỷ diệt ma cũng sẽ trở nên dễ dàng hơn. Bạch Thời Quy chậm rãi thở ra một hơi rồi thu công, đứng dậy vận động thân thể một chút cho nhẹ nhõm.

Khoảng 10 giờ tối, phần lớn sinh viên đã chìm vào giấc ngủ, Bạch Thời Quy cũng đã nằm trong chăn ngủ say từ sớm.

Bạch Chi từ trong bức tranh cuộn bay ra, lười biếng ngáp một cái: "Đến giờ làm việc rồi, việc ân công giao phó nhất định phải làm cho tốt mới được."

Bạch Chi tìm đến phòng 709. Vừa vào trong, thấy người trên giường đang cau mày chặt chẽ, cô nàng không nhịn được tặc lưỡi: "Bị cái giống quỷ gì ám thế này? Để ta xem xem."

Bạch Chi tiến vào giấc mơ của An Tịch Phàm. Xung quanh là một màn đen đặc, bao phủ bởi những làn sương trắng nhạt, ngoài sương mù ra thì chẳng thấy gì khác. An Tịch Phàm đang lang thang vô định trong không gian tối tăm này, mãi không tìm thấy lối ra. Khó khăn lắm mới thấy một nguồn sáng, cậu liền đi theo, nào ngờ lại dẫn đến một bãi tha ma. Giữa những dãy bia mộ san sát, có một ngôi mộ khắc tên chính An Tịch Phàm.

Bạch Chi khẽ cười: "Hóa ra là Phệ Mộng Hồn (Quỷ ăn giấc mơ). Loại tép riu này thì không cần làm phiền đến ân công, một mình ta giải quyết là đủ."

Trong mơ, An Tịch Phàm chỉ thấy vô cùng sợ hãi nhưng không cách nào tỉnh lại được. Có một giọng nói cứ văng vẳng bên tai bắt cậu phải ở lại, cậu muốn vùng vẫy nhưng vô ích. Thế nhưng lần này không giống những lần trước, cậu nhìn thấy một luồng ánh sáng trắng. Bãi tha ma biến mất, giọng nói đáng sợ kia cũng bặt tăm.

Trước mặt cậu là một cô nương mặc y phục đỏ thắm, cô bảo với cậu rằng Phệ Mộng Hồn đã bị xử lý rồi, sau này cậu sẽ không gặp ác mộng nữa, giờ cô phải đi tìm ân công để đòi thưởng đây.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, An Tịch Phàm ngồi thẩn thờ trên giường rất lâu. Từ lúc cô nương áo đỏ xuất hiện, cậu quả nhiên không còn gặp ác mộng nữa, hiếm lắm mới có được một giấc ngủ ngon lành như vậy.

Nhưng mà "ân công" là ai? "Phệ Mộng Hồn" rốt cuộc là cái gì?

Vừa đến lớp, Bạch Thời Quy đã liếc mắt thấy An Tịch Phàm, cậu cười chào: "Sớm nha, xem ra tối qua ngủ ngon lắm nhỉ, trông tinh thần phấn chấn hẳn lên."

An Tịch Phàm gật đầu: "Đúng vậy, cuối cùng tớ cũng được ngủ một giấc ra hồn."

Nghĩ đến lá bùa hôm qua Bạch Thời Quy đưa và những chuyện trong mơ, cậu do dự không biết có nên hỏi hay không: "Quy Quy, cậu..."

Bạch Thời Quy ngẩng đầu nhìn: "Sao thế?"

An Tịch Phàm không hỏi ra miệng mà chỉ cười nói: "À, tớ định hỏi cậu thích uống trà sữa gì, lát tan học tớ mời."

"Được thôi, cậu nhắc tới làm tớ cũng thấy thèm rồi đây."

Sau khi An Tịch Phàm ngồi xuống, Bạch Thời Quy hạ thấp giọng nhắc nhở: "Lá bùa đó cậu nhớ mang theo đủ 49 ngày nhé. Con Phệ Mộng Hồn quấy nhiễu cậu có thể vẫn sẽ quay lại đấy, lá bùa này có thể đỡ thay cho cậu."

Ánh mắt An Tịch Phàm hiện lên một tia kinh ngạc: "Được, tớ nhớ rồi."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương