Hào Môn Tiểu Thiếu Gia Lại Là Huyền Thuật Đệ Nhất

Chương 21: Không ngờ cậu còn tin thứ này

Trước Sau

break

Ba ngày sau, các tân sinh đã hoàn tất thủ tục báo danh, bắt đầu từ thứ Hai này chính thức vào học. Bạch Thời Quy được phân vào lớp 3 năm nhất. Học viện quý tộc Hoa Lý năm nay thu nhận tổng cộng một ngàn tân sinh.

Kết thúc buổi lễ khai giảng sáng nay, dòng người đông đúc từ đại lễ đường đổ ra như thác cuộn. Bạch Thời Quy móc từ trong túi ra một viên kẹo, lột vỏ bỏ vào miệng. Vị kẹo nho chua chua ngọt ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi.

"Vị cũng được đấy, tối đi mua thêm vài gói mới được."

Bạch Thời Quy cúi đầu vỗ vỗ bụng: "Vẫn chưa thấy đói lắm, dù sao chiều nay cũng không có việc gì, về ngủ một giấc rồi dậy đi ăn sau vậy."

Cậu chậm rãi đi theo đường chính về phía ký túc xá. Vừa vào thang máy, định nhấn nút đóng cửa thì đột nhiên có một nam sinh hớt hải chạy tới hét lớn: "Đợi chút, đợi chút với!"

Bạch Thời Quy nhanh tay nhấn lại nút mở cửa. Đợi người kia vào hẳn, cậu mới nhấn nút đóng thang máy lại.

"Cảm ơn cậu nhé đồng học." Nam sinh nhìn bảng nút bấm tầng lầu rồi ngạc nhiên hỏi: "Cậu cũng ở tầng 12 à? Khéo quá, tớ ở phòng 1207, còn cậu?"

Bạch Thời Quy mỉm cười: "Tớ ở phòng 1225."

"Không ngờ cái phòng 1225 đó mà cũng có người chịu ở đấy nhỉ."

"Sao cậu lại nói vậy?"

Nam sinh đáp: "Cũng không có gì đặc biệt đâu, chẳng qua phòng 1225 nằm ở vị trí khuất nắng. Cứ sau 5 giờ chiều là ánh sáng trong phòng tối hơn hẳn so với những phòng khác, lại còn nằm tận cuối hành lang nên bọn tớ chẳng ai muốn ở đấy cả."

Bạch Thời Quy hiểu ra: "Hóa ra là thế. Tớ thì lại thấy bình thường, chính vì nó yên tĩnh nên tớ mới chọn đấy."

Thang máy dừng ở tầng 12, hai người bước ra, chào hỏi nhau vài câu rồi tách ra về phòng.

Bạch Thời Quy mở cửa bước vào, cậu đi ra ban công đóng cửa lại rồi kéo rèm lên. Căn phòng lập tức tối sầm xuống. Loại rèm này chắn sáng cực tốt, gần như ngăn cách hoàn toàn ánh sáng từ bên ngoài.

Bạch Chi từ trong bức tranh cuộn treo sau cánh cửa bay ra: "Ân công, ngài tan học sớm vậy sao?"

Bạch Thời Quy gật đầu: "Ừ, cô vẫn luôn ở trong phòng à?"

"Tôi vừa ra ngoài dạo một vòng. Không hổ là học phủ của mấy trăm năm sau, rộng gấp ba lần mấy cái thư viện thời chúng tôi ấy chứ."

Bạch Thời Quy vẽ một đạo An Hồn Phù và Tránh Dương Phù đánh vào hồn phách của Bạch Chi: "Tuy đạo phù này có thể giúp cô hoạt động tự nhiên dưới ánh mặt trời, nhưng cô cũng nên chú ý, tận lực đừng ra ngoài vào lúc nắng gắt."

Bạch Chi gật đầu lia lịa: "Vâng thưa ân công, tôi nhớ rồi."

Bạch Thời Quy ngáp một cái, cởi giày nằm vào trong chăn và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Phân cục Xích Châu

Trong phòng họp, năm sáu viên cảnh sát ngồi vây quanh chiếc bàn dài, ai nấy đều lộ vẻ khó xử. Viên cảnh sát lớn tuổi nhất cất giọng trầm đục:

"Manh mối hiện tại chỉ có độ tuổi và thời gian tử vong của nạn nhân. Ngoài ra chẳng có thêm gì khác, ngay cả việc nạn nhân tự sát hay bị sát hại cũng chưa rõ ràng. Vụ án này phải triển khai tiếp thế nào đây?"

Một nữ cảnh sát đề nghị: "Đội trưởng Vương, em thấy chúng ta cần quay lại học viện Hoa Lý thăm dò thêm. Thi thể do sinh viên ở đó phát hiện, nói không chừng tra từ phía đó sẽ tìm ra được gì đó."

"Ý kiến của Tiểu An không tồi. Nhưng trường học là nơi đông người, không nên phái quá nhiều người qua đó. Vậy đi, ngày mai phái hai người mặc thường phục đến học viện Hoa Lý điều tra lại một lần nữa."

"Rõ!" 

"Nếu nạn nhân là sinh viên của học viện thì sẽ dễ tra hơn nhiều."

…..

Bạch Thời Quy bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại trên tủ đầu giường. Cậu vừa ngái ngủ vừa dụi mắt nhấn nút nghe.

"Alô?"

Hà Kỳ cười hắc hắc ở đầu dây bên kia: "Học đệ, ăn cơm chưa? Có muốn cùng ra căng tin không?"

Bạch Thời Quy ngáp một cái dài: "Được ạ, hai anh chờ em dưới lầu một lát."

Hà Kỳ ồ lên một tiếng: "Mới ngủ dậy hả? Được rồi, em cứ thong thả chuẩn bị, bọn anh xuống lầu chờ trước."

Bạch Thời Quy ngồi dậy vò đầu bứt tai cho tỉnh táo rồi nhìn đồng hồ, đã gần 7 giờ tối. Cậu đứng dậy ra mở rèm và cửa ban công cho thoáng, sau đó dùng một đạo Làm Sạch Phù (Khiết Thân Phù) để chải chuốt lại mái tóc rối bời.

Xong xuôi, cậu xỏ giày, cầm điện thoại ra khỏi cửa. Xuống đến tầng một, vừa bước ra khỏi thang máy rẽ sang góc hành lang, cậu đã thấy Hà Kỳ đang đứng vẫy tay gọi mình.

Giang Tân Diên bình tĩnh gật đầu: “Học đệ, lại gặp mặt.”

Bạch Thời Quy đáp lễ xong, lặng lẽ hỏi Hà Kỳ: “Giang học trưởng bị sao vậy ạ? Trông anh ấy có vẻ không được vui cho lắm.”

Hà Kỳ liếc xéo Giang Tân Diên một cái, nói: “Đừng để ý tới anh ta, cứ mặc kệ cho biết mặt, ngày nào cũng được đằng chân lân đằng đầu. Đi thôi, mình đi ăn cơm.”

Giang Tân Diên nghe Hà Kỳ nói vậy thì chỉ biết bất đắc dĩ lắc đầu cười trừ rồi đuổi theo hai người. Lỡ làm "nóc nhà" giận rồi thì biết làm sao bây giờ? Đành phải tìm cách dỗ dành thôi, chứ tối nay dù thế nào cũng không thể tiếp tục ngủ sàn nhà được.

Bên bàn ăn, ba người vừa ăn vừa chuyện trò rôm rả. Hà Kỳ hỏi: “Mấy hôm trước phát hiện bộ xương khô đó, liệu có phải là Mạc Tiểu Nghệ không?”

Bạch Thời Quy gật đầu: “Tám chín phần mười là vậy rồi. Mạc Tiểu Nghệ ở trường có quan hệ thân thiết đặc biệt với ai không? Hay chị ấy có bạn trai không ạ?”

“Có chứ, bạn trai cô ấy hình như tên là Kim... Kim gì Xán ấy nhỉ?” Hà Kỳ nhíu mày nhớ lại một hồi lâu vẫn chưa ra.

Giang Tân Diên nói tiếp: “Kim Xán.”

“Đúng rồi! Chính là cái tên này.”

Bạch Thời Quy tò mò: “Sao hai anh biết hai người họ là tình nhân?”

“Kim Xán là sinh viên khoa Tài chính, ngay sát vách lớp của Tân Diên. Mạc Tiểu Nghệ thường xuyên sang tìm Kim Xán, dần dà cả hai lớp đều biết mối quan hệ của họ.”

Bạch Thời Quy gật đầu: “Hóa ra là thế. Mà anh Hà này, anh với anh Giang không cùng chuyên ngành ạ?”

“Anh học ngành Kinh tế học.”

Bạch Thời Quy hiểu rõ gật đầu: “Thì ra là vậy.”

Giang Tân Diên cắn bỏ phần mỡ của miếng thịt, rồi gắp phần nạc bỏ vào bát Hà Kỳ: “Đừng mải buôn chuyện nữa, mau ăn cơm đi.”

Hà Kỳ kiêu kỳ hừ một tiếng nhưng vẫn rất nể mặt mà ăn sạch miếng thịt đó. Khóe miệng Giang Tân Diên lập tức nhếch lên một độ cong rõ rệt.

Bạch Thời Quy âm thầm tặc lưỡi, cảm thấy cảnh này thật không nỡ nhìn, thế là cậu cúi đầu ăn cơm, chẳng buồn nói chuyện với hai người họ nữa.

Sau khi đã lấp đầy "miếu ngũ tạng", bước ra khỏi căng tin, nhìn bầu trời vẫn còn vương chút sắc xanh lam, Bạch Thời Quy cảm thán: “Ngày mai phải dậy sớm đi học rồi, phiền quá đi mất.”

Hà Kỳ vỗ vai cậu: “Không sao đâu, ở Hoa Lý khóa học ít lắm. Ngày mai em cứ xem thời khóa biểu của lớp mình đi, chắc cũng chẳng có bao nhiêu đâu. Hồi anh năm nhất, một tuần năm ngày mà chỉ có tám tiết thôi, thảnh thơi lắm.”

Bạch Thời Quy hâm mộ: “Hy vọng lớp em cũng được như vậy, để em còn có thêm thời gian làm việc khác. Mình đi dạo sân vận động chút cho tiêu cơm đi ạ.”

“Được, đi thôi. Giang Tân Diên, đi mua đồ uống đi, tôi khát rồi.”

Giang Tân Diên bất đắc dĩ, xem ra người kia vẫn chưa nguôi giận nên mới gọi cả họ lẫn tên mình ra như thế. “Hai người cứ ra sân vận động chờ trước đi, tôi đi mua nước trái cây.”

Bạch Thời Quy và Hà Kỳ sóng vai đi về hướng sân vận động. Hai người vừa nói vừa cười suốt dọc đường, nhưng đột nhiên nụ cười trên mặt Bạch Thời Quy chợt tắt ngấm. Thay vào đó là ánh mắt ngưng trọng và đôi lông mày nhíu chặt.

Ấn đường của Hà Kỳ đang sạm đen, đường sinh mệnh cũng mờ nhạt thấy rõ.

“Học đệ Thời Quy, em sao thế?”

Bạch Thời Quy hỏi: “Học trưởng, hai ngày tới anh định ra khỏi trường đúng không?”

Hà Kỳ kinh ngạc: “Sao em biết? Tân Diên nói với em à? Ngày mai anh định xin nghỉ về nhà hai ngày, tầm thứ Sáu mới quay lại.”

Thấy thần sắc Bạch Thời Quy không ổn, Hà Kỳ cũng bắt đầu thấy lo lắng: “Có chuyện gì sao?”

Bạch Thời Quy cười cười: “Không có gì đâu ạ, vừa nãy em chợt nhớ ra vài chuyện nên hơi thẩn thờ chút thôi.”

“Thì ra là vậy.”

Bạch Thời Quy lấy ra một lá bùa vàng được xếp thành hình tam giác: “Học trưởng, cái bùa bình an này anh cứ giữ trong người nhé. Hai ngày ra khỏi trường đó nhất định phải mang theo bên mình.”

Hà Kỳ nhìn lá bùa trong lòng bàn tay, không nhịn được mà trêu: “Không ngờ em còn tin mấy thứ này nữa cơ đấy. Thôi được rồi, coi như mang theo cho yên tâm vậy.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương