Kha gia
"Tẫn Thâm này, buổi họp báo sản phẩm mới của công ty vào tháng sau, con đã tính kỹ xem sẽ mời những thế gia nào chưa?"
Người vừa lên tiếng là một người đàn ông trung niên đeo kính gọng mảnh màu đen, tóc vuốt ngược ra sau, vận trên người bộ âu phục được chăm chút tỉ mỉ, không một nếp nhăn. Người này chính là Kha Chấn Quân, cha của Kha Tẫn Thâm.
Kha Tẫn Thâm khẽ gật đầu: "Vẫn giữ nguyên như mọi khi là được ạ."
Kha Chấn Quân buông tờ báo xuống: "Vậy cứ giao cho con sắp xếp, ba lúc nào cũng yên tâm về con."
…..
Học viện Hoa Lý mỗi tháng cho sinh viên nghỉ hai lần, cứ nửa tháng một lần, mỗi lần được nghỉ ba ngày. Thời gian nửa tháng trôi qua thật nhanh, hôm nay chính là ngày được nghỉ về nhà.
Bạch Thời Quy gom hết đồ đạc cần mang về bỏ vào túi trữ vật, người không một chút vướng bận mà thong dong về nhà. Bạch Dận Quyết hôm nay vừa hay có mặt ở nhà nên đã tự mình đi đón cậu.
Trên đường đi, Bạch Dận Quyết bảo với Bạch Thời Quy: "Ngày mai nhà họ Kha tổ chức buổi họp báo sản phẩm mới. Nhà mình vốn vẫn luôn tham gia các hoạt động bên đó, em có muốn đi cùng không?"
Bạch Thời Quy suy nghĩ một lát, thấy đi xem cho biết cũng không tệ nên liền gật đầu đồng ý.
Về đến nhà, việc đầu tiên cậu làm là lăn ra giường ngủ một giấc thật ngon. Tỉnh dậy, cậu tự thưởng cho mình một bữa cơm thịnh soạn rồi bắt đầu sửa soạn cho bản thân. Tuy rằng dùng phù chú là xong ngay, nhưng thỉnh thoảng cậu vẫn muốn tự tay làm lấy. Vả lại, giấy vàng loại tốt để vẽ phù bây giờ không dễ mua chút nào.
Bạch Thời Quy đang đứng trước gương lau tóc, lau được một hồi cậu mới cầm máy sấy lên thổi, vừa sấy vừa để tâm hồn bay tận phương nào. Mãi cho đến khi tóc khô hẳn thì cũng đã trôi qua cả tiếng đồng hồ.
Bạch Thời Quy thở dài: "Sau này sấy tóc cứ dùng phù cho xong, tự làm mỏi tay quá, suýt chút nữa là mệt đứt hơi rồi."
Cậu thay bộ đồ ngủ bằng lụa tơ tằm màu trắng gạo rồi nằm trên giường đọc sách. Một lúc sau, bà Tống Uyển Thanh gõ cửa bước vào: "Quy Quy, dì Trương hôm nay có làm bánh quy bơ, mẹ mang lên cho con một ít nếm thử này."
Thấy đồ ăn, mắt Bạch Thời Quy sáng rực lên: "Cảm ơn mẹ, con đang thấy hơi thèm đây."
"Mẹ biết ngay là con sẽ thích mà. Ăn xong thì nghỉ ngơi sớm đi nhé, ngày mai còn đi tham gia buổi họp báo của nhà họ Kha nữa."
"Dạ vâng ạ."
…..
Nhà họ Kha vốn luôn hoạt động trong ngành công nghệ, trí tuệ nhân tạo (AI) là hạng mục mà họ tập trung nghiên cứu phát triển suốt những năm gần đây. Lần này, công ty đã đạt được bước tiến lớn trên mẫu robot AI hiện có. Buổi họp báo lần này chính là để giới thiệu thành tựu quan trọng đó với thế giới.
Sự kiện được tổ chức tại sảnh yến hội trên tầng đỉnh của một khách sạn 6 sao. Các thế gia được mời tham gia tổng cộng chỉ có ba nhà, và toàn bộ hiện trường đều được phát sóng trực tiếp.
Hôm đó, Bạch Thời Quy diện một bộ đạo bào dáng dài màu trắng gạo, trên thân áo thêu họa tiết mây tường vân ẩn hiện, phần ngực trở xuống có đính ba chiếc cúc thắt thủ công. Bên trong cậu mặc áo trung y giao lĩnh và quần cùng tông màu trắng sứ.
Phụ kiện trên tóc được đổi thành hình cá chép cẩm lý, đính kèm một chiếc lục lạc nhỏ rủ xuống tự nhiên. Theo mỗi bước chân của cậu, chiếc lục lạc khẽ lay động, phát ra những tiếng kêu thanh mảnh, nhỏ đến mức trừ khi không gian thật yên tĩnh hoặc đứng sát bên cạnh mới có thể nghe thấy.
Khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi, các máy quay ở mọi góc độ đều đã mở chế độ phát trực tiếp, buổi họp báo chính thức bắt đầu.
Người trên sân khấu cầm micro nói liên hồi không ngớt, Bạch Thời Quy chẳng nghe lọt chữ nào, chỉ thấy mọi người vỗ tay thì cậu cũng vỗ tay theo, mọi người dừng thì cậu cũng dừng.
Bạch Dư Thần ghé sát vào tai cậu hỏi nhỏ: "Thấy chán lắm đúng không?"
Bạch Thời Quy gật đầu thừa nhận: "Anh hai ơi, em hối hận vì đã tới đây rồi."
"Ngày trước anh cũng giống em thôi, quen dần là được. Sau này em còn phải tham dự nhiều buổi yến hội thế này nữa, cứ thong thả mà làm quen nhé."
Bạch Thời Quy bĩu môi, cậu chẳng muốn quen chút nào. Nếu không phải sợ đột nhiên biến mất sẽ làm đám người này hoảng loạn, cậu đã có thể biểu diễn màn "biến mất giữa ban ngày" ngay tại đây rồi.
Trên sân khấu, Kha Chấn Quân phát biểu xong, màn hình lớn bắt đầu trình chiếu những hình ảnh về thành quả nghiên cứu phát minh lần này.
Dưới khán đài, một người vội vàng chạy lên, ghé tai Kha Chấn Quân nói nhỏ vài câu. Chỉ thấy đôi lông mày của ông lập tức nhíu chặt lại.
“Đang đi trên đường vẫn còn yên lành, sao đột nhiên lại xảy ra chuyện được?”
Bạch Thời Quy ngồi phía dưới đã nhìn ra vấn đề. Cung con cái trên mặt người đàn ông này không bình thường, sắc khí quá yếu. Bình thường cung con cái phải có màu đỏ tươi nhuận, nhưng của ông ta đã bạc đi thành màu hồng nhạt, chỉ còn sót lại chút tia hồng le lói.
Kha Chấn Quân đưa micro cho trợ lý rồi vội vã rời khỏi sân khấu. Trợ lý hướng mọi người giải thích: “Xin lỗi quý vị, Kha tổng của chúng tôi vừa gặp một chút tình huống nhỏ trên đường, xin mọi người chờ cho một lát.”
Trợ lý cũng rời đi ngay sau đó, dưới khán đài bắt đầu rộ lên những tiếng xì rào bàn tán.
Bạch Thời Quy nói với Bạch Dư Thần bên cạnh là mình đi vệ sinh rồi rời khỏi chỗ ngồi. Cậu dễ dàng tìm thấy Kha Chấn Quân và trợ lý. Không một chút khách sáo, cậu đi thẳng vào vấn đề: “Tôi thấy cung con cái của ông không ổn, con trai ông đang gặp nguy hiểm đúng không?”
Kha Chấn Quân đánh giá chàng thanh niên trước mắt: “Làm sao cậu biết được chuyện này?”
Trợ lý thấy ông chủ nhìn mình, vội vàng xua tay phủ nhận: “... Ông chủ, không phải tôi nói đâu, tôi còn chẳng quen biết cậu ta.”
Bạch Thời Quy thản nhiên: “Đừng đoán nữa, không ai nói cho tôi cả, là tôi tự tính ra. Cung con cái của ông vốn dĩ sắc khí đã nhạt, cho thấy con trai ông chắc hẳn đã vài lần đứng giữa lằn ranh sinh tử, mỗi lần đều là suýt soát thoát nạn. Nếu không phải nhà các ông vẫn luôn tích đức làm việc thiện, tích góp được không ít công đức, thì con trai ông đã sớm mất mạng vì tai nạn từ lâu rồi.”
Kha Chấn Quân im lặng hồi lâu, rồi hỏi: “Cậu có cách cứu con trai tôi không?”
Bạch Thời Quy gật đầu: “Nếu ông tin tôi, hãy cho tôi xem ảnh và ngày tháng năm sinh của anh ta.”
Kha Chấn Quân do dự một lát: “Được, tôi đành đánh cược một ván vậy. Nhưng nếu cậu dám lừa tôi, cậu chắc cũng hiểu rõ hậu quả.”
Bạch Thời Quy chẳng chút nao núng: “Tôi là người nhà họ Bạch, tên Bạch Thời Quy. Nếu có bất kỳ vấn đề gì, ông có thể đến Bạch gia tìm tôi bất cứ lúc nào.”
Vừa nhìn thấy ảnh, Bạch Thời Quy kinh ngạc: “Hóa ra là anh ta sao?!”
Kha Chấn Quân nghi hoặc: “Cậu từng gặp con trai tôi rồi à?”
“Hơn một tháng trước có gặp qua một lần. Đêm đó tôi đã nhắc anh ta lúc về nhà nên đổi đường khác mà đi.”
Trả lời xong, Bạch Thời Quy không nói thêm lời nào, cậu nhìn ảnh, phối hợp với ngày tháng năm sinh rồi bấm đốt ngón tay tính toán. Sau khi xác định được vị trí của Kha Tẫn Thâm, cậu lấy ra một lá bùa hình người, thi pháp lên đó. Lá bùa như có linh tính, từ lòng bàn tay cậu bay vút đi về một hướng.
Bạch Thời Quy nhấc chân đuổi theo hình nhân giấy, chỉ để lại một câu: “Mọi người mau đuổi theo.” Sau đó cậu đã chạy đi xa.
Trợ lý lên tiếng: “Ông chủ, ngài còn nhớ lần trước Kha tổng nói có người bảo anh ấy đổi đường khi về nhà không? Sau đó chúng ta quả nhiên thấy con đường thường đi bị sụt lún nghiêm trọng.”
Kha Chấn Quân cảm khái: “Người trẻ tuổi bây giờ thật không đơn giản. Đi thôi, mau đuổi theo!”
Bạch Thời Quy dùng Thuấn Di Phù, rất nhanh đã theo chân hình nhân giấy đến nơi xảy ra tai nạn.
Kha Tẫn Thâm đang gục trên vô lăng, đầu xe đâm sầm vào dải phân cách. Anh đang trong trạng thái hôn mê bất tỉnh, vầng trán chịu va đập mạnh đang chảy máu.
Điều tồi tệ hơn là bình xăng bị hỏng do va chạm, xăng đang rò rỉ ra ngoài. Thời tiết hiện tại lại quá nóng, điểm chớp cháy của xăng rất thấp, cháy nổ có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Bạch Thời Quy đi đến bên cửa sổ xe, lay lay Kha Tẫn Thâm: “Này! Này! Hôn mê sâu thế cơ à?”
Kha Chấn Quân cùng trợ lý chạy thục mạng cuối cùng cũng đến nơi. Còn chưa kịp thở thông, Kha Chấn Quân đã hớt hải chạy lại. Nhìn thấy con trai hôn mê trong xe, vẻ lo lắng trên mặt ông như sắp trào ra.
Bạch Thời Quy nói: “Các ông lui ra xa một chút, xe này rò rỉ xăng, sẽ nổ tung bất cứ lúc nào đấy.”
Kha Chấn Quân hốt hoảng: “Vậy thì nhanh lên, cùng nhau cứu Tẫn Thâm ra ngoài!”
Bạch Thời Quy bình thản: “Mọi người cứ lùi ra một bên chờ là được. Tôi bảo đảm sẽ cứu con trai ông ra ngoài một cách nguyên vẹn.”
Kha Chấn Quân bị trợ lý kéo ra xa khỏi chiếc xe. Mới đi được vài bước, phía sau đã vang lên một tiếng nổ long trời lở đất.
Kha Chấn Quân chết lặng, ông không dám tin vào mắt mình, nghẹn ngào quay đầu nhìn chiếc xe đã bị ngọn lửa bao trùm.