Hào Môn Tiểu Thiếu Gia Lại Là Huyền Thuật Đệ Nhất

Chương 28: Cậu mới thật sự là đại sư!

Trước Sau

break

An Tịch Phàm mang theo lá bùa An Thần mà Bạch Thời Quy cho bên người suốt hai ngày, cậu nhận ra trước kia đêm nào mình cũng gặp ác mộng, nhưng từ khi mang lá bùa này, ác mộng liền biến mất không tăm hơi.

Ngày đầu tiên trở lại trường, An Tịch Phàm cuối cùng cũng không nhịn được mà đi hỏi Bạch Thời Quy. Tiết học này là môn thể năng, lúc này đã tan tiết, sinh viên có thể tự do hoạt động. Bạch Thời Quy và An Tịch Phàm cùng ngồi bệt trên thảm cỏ, hai người khoanh chân, cạnh tay để một chai nước khoáng.

Bạch Thời Quy hỏi: "Cậu bắt đầu gặp ác mộng mỗi ngày từ khi nào?"

An Tịch Phàm ngẫm nghĩ một lát: "Trước lúc khai giảng tớ có cùng đám bạn về nông thôn chơi vài ngày. Bọn tớ có vào một ngôi miếu hoang, bên trong có một bức tượng Phật bằng đá rất lớn. Sau khi trở về thì tớ bắt đầu gặp ác mộng liên tục."

Bạch Thời Quy gật đầu: "Vậy thì đúng rồi. Ngôi miếu hoang đó khả năng cao không phải là chùa miếu chính thống, tượng Phật thờ bên trong rất có thể là 'dã Phật' không tên tuổi hoặc là 'quỷ Phật'. Các cậu xông vào nên bị chúng quấn lấy, cộng thêm bát tự của cậu vốn dĩ hơi yếu, nên nó tự nhiên bám theo cậu luôn."

An Tịch Phàm nghe mà nửa hiểu nửa không, tò mò hỏi tiếp: "Vậy cái con 'Phệ Mộng Hồn' đó là cái gì?"

Bạch Thời Quy giải thích: "Phệ mộng nghĩa là ăn giấc mơ. Nó lẻn vào giấc chiêm bao khi con người đã ngủ say, giam hãm họ trong đó khiến họ không tài nào tỉnh lại được. Ở trong mơ, nó sẽ rút dần dương khí của con người. Những ai bị Phệ Mộng Hồn quấn thân lâu ngày sẽ lặng lẽ ch·ết đi ngay trong giấc ngủ."

An Tịch Phàm bất giác rùng mình một cái: "Đáng sợ vậy sao? Quy Quy, thật sự cảm ơn cậu đã cứu mạng nhỏ của tớ!"

Bạch Thời Quy bình thản xua tay: "Chút tài mọn thôi, không đáng nhắc tới."

An Tịch Phàm đứng dậy: "Sắp tan học rồi, đi thôi, tớ mời cậu đi ăn. Muốn ăn gì cứ việc nói nhé."

Bạch Thời Quy nắm lấy bàn tay An Tịch Phàm đưa ra, mượn lực đứng dậy: "Vậy tớ không khách sáo đâu nha. Tớ ăn nhiều lắm đấy, không sợ tớ ăn sạch túi tiền của cậu à?"

"Sợ gì chứ? Ăn hết thì tớ lại xin ba mẹ, chỉ cần cậu muốn ăn, bao nhiêu tớ cũng mời được."

"Vậy đi thôi, tiến quân vào phố ăn vặt!"

…..

Tập đoàn Kha thị

Trong văn phòng tổng giám đốc, Kha Tẫn Thâm đang tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp, đôi chân thon dài vắt chéo, một tay xoay xoay chiếc bút máy màu đen bóng loáng.

Trợ lý bước vào, cung kính báo cáo: "Thưa tổng tài, thông tin về vị thiếu gia nhà họ Bạch đã có rồi ạ."

Kha Tẫn Thâm khẽ gật đầu: "Nói đi."

"Vị thiếu gia nhà họ Bạch tên là Bạch Thời Quy, năm nay 18 tuổi, hiện đang là sinh viên năm nhất tại học viện Hoa Lý. Lúc nhỏ vì sức khỏe không tốt nên được đưa lên đạo quán trên núi để tĩnh dưỡng, chỉ mới trở về nhà khoảng hai ba tháng nay."

Trợ lý dừng một chút, nói thêm: "Bạch thiếu gia còn từng giúp cảnh sát phá ba vụ án, cả ba lần đều có thông cáo cảm ơn từ phía cơ quan chức năng."

Kha Tẫn Thâm gật đầu: "Đã biết, cậu lui ra làm việc tiếp đi."

"Vâng ạ."

Kha Tẫn Thâm ở trong văn phòng một mình lẩm bẩm: "Đạo quán, phá án... bản lĩnh của vị tiểu thiếu gia này đúng là không hề tầm thường."


Học viện Hoa Lý

Bạch Thời Quy và An Tịch Phàm đang ngồi trước bàn ăn, trước mặt bày biện đủ loại đồ ăn vặt. Ngọt, lạnh, cay, trộn lẫn vào nhau tạo nên một bàn tiệc đầy đủ sắc hương vị.

Chiếc lục lạc trên phụ kiện tóc của Bạch Thời Quy khẽ vang lên một tiếng "tách", cậu ngẩng đầu lên thì thấy Hà Kỳ, phía sau còn có Giang Tân Diên. Bạch Thời Quy thầm nghĩ, quả nhiên nơi nào có học trưởng Hà là học trưởng Giang nhất định sẽ xuất hiện.

Bốn người cùng ngồi chung bàn, Hà Kỳ lên tiếng: "Mấy ngày không gặp, khóa học nhiều lắm sao?"

Bạch Thời Quy lắc đầu: "Không ạ, em bận việc khác."

"Xem ra bản lĩnh lớn cũng không hẳn là chuyện tốt, bận rộn đến mức chẳng thấy bóng dáng đâu."

An Tịch Phàm phụ họa: "Trong vòng một tháng liên tục giúp cảnh sát phá ba vụ án mạng, tớ đoán cả cái trường Hoa Lý này chỉ có mình cậu có công tích như vậy thôi."

Hà Kỳ tò mò hỏi: "Học đệ Quy Quy này, em xem phong thủy thế nào?"

Bạch Thời Quy trả lời một cách chừng mực: "Cũng được ạ, xem phong thủy vốn là môn học bắt buộc của em."

Hà Kỳ nói: "Bên nhà Tân Diên có một vị trưởng bối vừa dời nhà mới, muốn tìm người xem phong thủy. Họ đã tìm vài người rồi nhưng năng lực đều chẳng ra sao, nên anh đã đề cử em. Nếu em đồng ý, quá hai ngày nữa chúng ta xin nghỉ rồi qua đó, chi phí hay yêu cầu gì em cứ việc đưa ra."

Bạch Thời Quy nhấp một ngụm trà hoa quả: "Chỉ là xem phong thủy thôi mà, khi nào thấy có thứ gì không tốt cần xử lý thì mới tính phí sau ạ."

Cậu liếc nhìn Giang Tân Diên một cái. Chuyện người thân trong nhà cần giúp đỡ, sao lại để học trưởng Hà mở lời? Thấy Giang Tân Diên vẫn lặng lẽ gắp đồ ăn cho Hà Kỳ, rút khăn giấy lau miệng cho anh, suốt cả buổi không nói câu nào, Bạch Thời Quy liền hiểu ra. Học trưởng Giang là người ngại ngùng không biết mở lời, đành phải để học trưởng Hà nói thay.

Người ít nói mà tìm được một người thích nói chuyện đi cùng, đúng là "có đất dụng võ" thật.

Hà Kỳ cười bảo: "Tối nay anh bảo Tân Diên gọi điện nói chuyện với họ, hai ngày tới chúng ta xin nghỉ rồi đi luôn. Mọi chi phí bọn anh lo, em chỉ cần phụ trách xem phong thủy là được."

Hai má Bạch Thời Quy đang phồng lên vì đồ ăn, cậu gật đầu: "Vâng, được ạ."

An Tịch Phàm tiếp lời: "Tớ đã kể chuyện của mình cho ba mẹ nghe, họ đều không tin nổi một cậu sinh viên lại có thể giải quyết chuyện ác mộng đeo bám tớ dễ dàng như thế. Họ tìm đủ mọi cách mà không được, Quy Quy à, cậu đúng là đại sư thực thụ đấy!"

Bạch Thời Quy đặt đũa xuống: "Mấy vấn đề về quỷ quái phong thủy cứ tìm em lúc nào cũng được. Riêng chuyện bắt quỷ trừ tà thì là nghề của em rồi."

Hà Kỳ tặc lưỡi: "Anh bắt đầu cảm thấy mình sắp trở thành người theo chủ nghĩa duy tâm rồi đây."

Bạch Thời Quy khẽ cười: "Duy tâm hay duy vật cũng được, người ta không tin chẳng qua là vì chưa thấy tận mắt. Nhưng chưa thấy không có nghĩa là nó không tồn tại, thế giới này rộng lớn như vậy, thứ chúng ta chưa từng thấy còn nhiều lắm."

"Em nói đúng."

Sau khi ăn xong, bốn người giải tán về ký túc xá. Bạch Thời Quy ngồi đả tọa một lát rồi lấy đồ trong túi trữ vật ra kiểm tra.

"Bùa vàng sắp hết rồi, phải mua thêm thôi. Mực chu sa cũng gần cạn, cả tiền đồng cũng cần bổ sung hàng nữa."

Bạch Chi từ trong bức tranh cuộn bay ra: "Ân công."

Bạch Thời Quy gật đầu: "Lần trước con Phệ Mộng Hồn đó giúp cô bồi bổ không ít nhỉ, hồn thể ổn định hơn hẳn rồi."

Bạch Chi cười hì hì: "Con quỷ đó có vẻ đã hấp thụ dương khí của một hai người rồi, nhưng vẫn không lợi hại bằng tôi, bị tôi xử lý trong vòng ba nốt nhạc."

"Cơ hội như vậy không có nhiều đâu, phải nói là xác suất rất nhỏ. Ta phải nghĩ cách giúp quỷ khí của cô mạnh thêm chút nữa, sau này bắt quỷ trừ tà chắc chắn sẽ cần cô trợ giúp."

"Hay quá! Ân công có cách gì không ạ?!"

Bạch Thời Quy khẽ lắc đầu: "Tạm thời thì chưa, để ta mua đủ đồ dùng cần thiết đã rồi từ từ tính sau."

Bạch Chi hưng phấn: "Vâng ạ."

"Đúng rồi, cô có từng nghĩ đến việc tìm lại ký ức lúc còn sống không?"

"Chuyện này... thôi ạ. Đã qua lâu như vậy rồi, tìm lại cũng chẳng để làm gì, biết đâu người nhà tôi đã đầu thai chuyển kiếp hết rồi. Tôi thấy hiện tại như thế này cũng khá tốt."

"Được rồi, nếu sau này cô muốn, ta sẽ tìm cách. Không được thì ta sẽ dẫn cô đi tìm sư phụ ta."

Bạch Chi cảm kích gật đầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương