Hào Môn Tiểu Thiếu Gia Lại Là Huyền Thuật Đệ Nhất

Chương 31: Hồn phách trở về cơ thể

Trước Sau

break

Bạch Thời Quy đi theo hình nhân giấy vào sâu trong một ngọn núi lớn.

Vì đang là ban đêm, rừng sâu cây cối rậm rạp che khuất ánh trăng trên đỉnh đầu, khiến trong núi tối đen như mực, tầm nhìn cực thấp. Cộng thêm cây cối mọc đan xen chằng chịt, người thường rất dễ lạc lối trong này. Thế nhưng thị giác của Bạch Thời Quy lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Để nhanh chóng tìm thấy hồn phách của An Tịch Phàm, cậu sử dụng một lá bùa tầm phương, sau khi có kết quả liền nhanh chóng lao về hướng đó.

An Tịch Phàm đang hoang mang lo sợ chạy loạn khắp nơi. Trông cậu ta như đã đi rất lâu, nhưng thực tế lại chỉ đang quanh quẩn tại một chỗ.

Bạch Thời Quy bước tới, lay lay người cậu: "Tịch Phàm? An Tịch Phàm?"

An Tịch Phàm không hề phản ứng, giống như hoàn toàn không biết có người đang đứng cạnh mình. Bạch Thời Quy mở Thiên Nhãn quan sát một lát, trong lòng đã hiểu rõ: "Hóa ra là thế này, thôi thì cứ mang người về trước đã."

…..

Trong ký túc xá, Hà Kỳ đang kể cho Giang Tân Diên nghe chuyện vừa rồi không tưởng đến mức nào, thì ngay giây sau, Bạch Thời Quy đã hiện ra giữa phòng như từ dưới đất chui lên.

"Oa! Học đệ, em định hù ch·ết người ta đấy à?" Hà Kỳ vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ ngực: "Học đệ Tiểu Phàm đâu rồi?"

Bạch Thời Quy lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ màu xanh thẫm: "Ở bên trong này."

Giang Tân Diên hỏi: "Nếu trực tiếp để hồn phách về xác thì sẽ thế nào?"

Bạch Thời Quy vừa chuẩn bị đạo cụ vừa đáp: "Hồn phách là thứ điều khiển cơ thể. Nếu hồn phách vẫn bị kẹt trong ảo cảnh mà lại nhập vào xác, người đời sẽ tưởng cậu ấy bị tâm thần."

Hà Kỳ hít một hơi lạnh: "Đáng sợ vậy sao. Vậy học đệ mau cứu cậu ấy đi, bọn anh đứng bên cạnh canh chừng cho, cần giúp gì cứ gọi nhé."

Bạch Thời Quy ngồi xếp bằng xuống đất: "Quá trình thi pháp không được phép bị gián đoạn, phiền hai anh rồi."

"Được, không vấn đề gì." Hà Kỳ khóa trái cửa phòng, kéo rèm cửa lại, điện thoại cũng để chế độ im lặng, sau đó cùng Giang Tân Diên đứng sang một bên, nín thở ngưng thần quan sát cảnh tượng trước mắt.

Bạch Thời Quy hai tay bắt quyết, một lá bùa vàng trống trơn bỗng hiện lên phù lục trong lúc cậu thi pháp. Cậu lấy một đồng tiền dán chặt lên lá bùa, sau đó dùng chu sa điểm lên bình sứ, rồi dán lá bùa có đồng tiền lên đó.

Nút bình sứ tự động mở ra, hồn phách của An Tịch Phàm bay ra ngoài, ánh mắt trống rỗng, biểu cảm ch·ết lặng. Bạch Thời Quy đứng dậy, tay cầm Dẫn Hồn Linh, lắc nhẹ lục lạc theo một nhịp điệu quy luật, nghe kỹ thì giống như một khúc nhạc.

Tiếng lục lạc vang lên liên hồi, Bạch Thời Quy tiếp tục thắp một ngọn đèn dầu, nhổ một sợi tóc của An Tịch Phàm đang nằm trên giường, đưa vào ngọn lửa đốt cháy. Ngay lập tức, cậu vẽ một lá Dẫn Hồn Phù, đặt lên trên ba nén hương để đốt thành tro.

Ánh mắt của hồn phách An Tịch Phàm không còn đờ đẫn nữa mà khôi phục lại vẻ bình thường.

"Tớ bị làm sao thế này? Sao tớ lại ở đây?"

Bạch Thời Quy không giải thích ngay, lúc này vẫn chưa phải lúc. Ba nén hương kia cháy hết với tốc độ mắt thường có thể thấy được, cậu liền cắm thêm ba nén mới, cổ tay khẽ chuyển khiến hương tự bốc cháy.

Bạch Thời Quy lẩm nhẩm chú ngữ, tay bắt quyết, ngón tay dính chút tro hương rồi điểm lên trán An Tịch Phàm, sau đó thi pháp hướng về phía linh hồn. Hồn phách lập tức nhập trở lại vào cơ thể.

Bạch Thời Quy phất tay một cái thu hồi toàn bộ công cụ vào túi trữ vật: "Cậu ấy không sao rồi, ngủ một giấc tỉnh dậy là khỏe thôi."

Giang Tân Diên và Hà Kỳ bên cạnh vừa định gật đầu hỏi chuyện, thì bỗng nghe một tiếng "phịch", Bạch Thời Quy đã ngã quỵ xuống đất ngất đi.

Hà Kỳ cuống quýt lao đến đỡ người, Giang Tân Diên cũng hỗ trợ đưa Bạch Thời Quy lên giường nằm.

Hà Kỳ chống nạnh lo lắng: "Bao giờ Tiểu Phàm mới tỉnh nhỉ? Cả Quy Quy cũng ngất rồi, thôi hai đứa mình cứ ở đây canh chừng cho đến khi họ tỉnh lại vậy."

Giang Tân Diên gật gù tán thành: "Mai xin nghỉ thôi, lăn lộn đến giờ này, chắc ngày mai chẳng ai dậy nổi mà đi học đâu."

Hà Kỳ cũng gật đầu, đưa mắt nhìn hai người nằm trên giường với vẻ mặt đầy lo lắng.

Khi Bạch Thời Quy tỉnh lại thì đã hơn 3 giờ sáng, linh khí trong cơ thể cũng phục hồi được phần nào. Cậu nhìn sang bên cạnh không thấy ai, đoán chừng An Tịch Phàm đã bình an vô sự. Đang thắc mắc mọi người đi đâu hết thì cửa phòng bật mở.

An Tịch Phàm hai tay xách đầy đồ ăn, phía sau là Giang Tân Diên và Hà Kỳ, trên tay ai cũng lỉnh kỉnh đồ ăn thức uống. Thấy Bạch Thời Quy đã tỉnh, An Tịch Phàm phấn khởi chạy tới ngồi cạnh: "Quy Quy, cậu tỉnh rồi à! Vừa đẹp luôn, mau dậy ăn cùng bọn tớ này."

Bạch Thời Quy nhìn đống đồ ăn, thắc mắc: "Giờ là 3 giờ sáng, nhà ăn chắc đóng cửa lâu rồi mà? Mấy thứ này mua ở đâu vậy?"

An Tịch Phàm cười đáp: "Chuyện nhỏ, ngoài trường mấy quán ăn đêm đầy ra, gọi điện đặt là họ giao tận nơi thôi."

"Thế mà tôi không biết đấy, sau này đêm khuya có đói bụng thì chẳng cần phải gặm bánh quy nữa, tuyệt thật."

"Này, trà sữa của cậu đây, 3 phần đường, thêm đá. Còn cả phần cá viên với bún này nữa, siêu cay siêu tê luôn."

Bạch Thời Quy chép miệng: "Toàn món tôi thích, cậu đúng là hiểu tôi thật, vậy tôi không khách sáo nhé!"

Bốn người ngồi vây quanh bàn vừa ăn vừa tán chuyện. Bạch Thời Quy thở dài: "Sáng mai còn phải dậy đi học, mà tôi vẫn thèm ngủ quá."

An Tịch Phàm vỗ vai cậu trấn an: "Cứ yên tâm mà ngủ đi, tớ đã xin phép giáo sư cho cả bọn rồi, ngày mai chúng ta được nghỉ."

"Thật sao? Thế thì tốt quá, có thể thong thả ngủ để hồi phục linh khí rồi."

Hà Kỳ hỏi: "Quy Quy học đệ này, em đột nhiên ngất đi như vậy có sao không?"

Bạch Thời Quy lắc đầu: "Không sao đâu ạ, thi pháp tiêu hao chính là linh khí của bản thân, linh khí cạn kiệt thì ngất đi là chuyện thường. Ngủ một giấc là ổn, mà ăn uống cũng là một cách để bổ sung linh khí đấy."

Hà Kỳ bừng tỉnh: "Trách không được em ăn khỏe thế, hóa ra là có lý do cả."

An Tịch Phàm vừa nhai nhồm nhoàm vừa cảm động thút thít: "Quy Quy ơi, cậu lại cứu mạng tớ một lần nữa rồi. Không có cậu chắc tớ phải nói lời tạm biệt với thế giới này thật."

Nuốt vội miếng đồ ăn, cậu nói tiếp: "Cậu đúng là cha mẹ tái sinh của tớ mà. Tớ nhất định phải bảo ba mẹ chuẩn bị một món đại lễ, cực kỳ lớn luôn, để hậu tạ cậu cho xứng đáng."

Bạch Thời Quy cười: "Đại lễ thì thôi, nếu muốn cảm ơn thì cứ mời tôi ăn mấy bữa linh đình là được rồi."

"Chuyện đó thì khỏi bàn! Nhà tớ có sẵn một nhà hàng, tớ sẽ đưa cậu một chiếc thẻ vip, sau này cứ đến đó ăn thoải mái, bao nhiêu cũng không thu tiền!"

"Chà! Món quà này được đấy nha."

An Tịch Phàm cười hì hì rồi hỏi: "Quy Quy này, cậu bảo hồn phách tớ bị rời xác, là ai làm thế?"

Bạch Thời Quy cười nhạt: "Chỉ là một linh hồn lỡ mất giờ đầu thai, vất vưởng ở nhân gian thành cô hồn dã quỷ thôi. Hắn muốn chiếm xác cậu để tiếp tục sống, nhưng bị tôi phát hiện nên đã đánh cho hồn phi phách tán rồi."

Hà Kỳ hỏi thêm: "Nếu cơ thể Tiểu Phàm thực sự bị con quỷ đó chiếm mất, thì hồn phách thật của em ấy có bị tan biến như những con quỷ không được đầu thai kia không?"

Bạch Thời Quy búng tay một cái: "Thông minh! Hơn nữa con quỷ đó còn hạ ảo cảnh cho hồn phách của Tịch Phàm, nên dù có cơ hội đầu thai thì cậu ấy cũng không tìm thấy đường, kết cục cuối cùng vẫn là hồn phi phách tán."

An Tịch Phàm rùng mình: "Sao mấy thứ quỷ quái đó cứ bám theo tớ mãi thế? Tớ có làm gì đắc tội với chúng đâu."

Bạch Thời Quy mỉm cười: "Ai bảo quỷ chỉ bám theo người có lỗi với chúng? Bát tự của cậu là thuần âm, cực kỳ dễ chiêu dụ mấy thứ này. Nhưng cũng không phải chuyện gì quá lớn, hôm nào cậu đi lấy một đoạn cành đào, nhờ người ta làm thành vòng tay, tôi sẽ gia trì thêm An Hồn Chú vào đó. Cậu mang trên người thì sau này sẽ không có con quỷ lạ mặt nào hại được cậu nữa."

An Tịch Phàm gật đầu lia lịa: "Được, đợi lần sau về nhà tớ sẽ đi lấy ngay, nhà tớ vừa hay có trồng mấy gốc đào."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương