Bạch Thời Quy lấy bùa vàng và mực chu sa ra, trải lên bàn rồi bắt đầu vẽ phù lục hộ mệnh. Sau khi niệm chú vào lá bùa, cậu cẩn thận xếp nó thành một hình tam giác nhỏ.
"Này, cứ mang theo bên người như trước là được." Bạch Thời Quy đưa bùa hộ mệnh cho Kha Tẫn Thâm rồi hỏi: "Đeo lá bùa này vào, anh cảm thấy thế nào?"
Kha Tẫn Thâm nhìn khối tam giác nhỏ trong lòng bàn tay, đáp: "Khá tốt, vận rủi dường như đã giảm đi rất nhiều."
"Vậy thì tốt. Cứ thế đi, đợi lần tới tôi được nghỉ phép sẽ giúp anh xử lý triệt để vấn đề này. Hiện tại thời gian không đủ, lần sau tôi sẽ dùng biện pháp giải quyết dứt điểm một lần luôn."
"Được, đa tạ cậu."
Kha Chấn Quân đứng bên cạnh cười nói: "Đa tạ cháu nhé Thời Quy. Ở lại dùng cơm tối với gia đình chú đi, buổi tối chú sẽ bảo Tiểu Thâm đích thân đưa cháu về tận nơi."
Bạch Thời Quy suy nghĩ một chút rồi sảng khoái đồng ý: "Vậy thì cháu cảm ơn chú Kha ạ."
"Dì Ngô ơi, hôm nay nhà có khách, chuẩn bị thêm vài món ngon nhé!"
"Vâng thưa lão gia."
Kha Chấn Quân cười bảo: "Tiểu Thâm, dẫn bạn ra vườn sau dạo chơi đi, nhớ phải chiêu đãi người ta cho thật chu đáo đấy."
Kha Tẫn Thâm gật đầu: "Đi thôi, vườn sau nhà tôi có rất nhiều hoa, chắc là cậu sẽ thích."
Vườn sau được lát những con đường đá nhỏ để tản bộ. Hai người làm đang cần mẫn quét dọn lá rụng và bụi bẩn trên lối đi. Trong vườn trồng đủ loại hoa tươi, tất cả đều được cắt tỉa và chăm sóc vô cùng tỉ mỉ.
Xen kẽ giữa những khóm cây bụi thấp và hoa cẩm tú cầu là vài gốc quế cùng mấy cây anh đào cao lớn.
"Vườn sau này đẹp thật đấy, hoa nở cũng rất tươi."
"Nhà tôi có thuê người chuyên nghiệp về để chăm nom đám hoa này mà."
Bạch Thời Quy chỉ tay về phía gốc cây quế trước mặt: "Tán lá xanh tốt quá, đợi đến mùa hoa nở chắc chắn sẽ thơm lắm đây."
Kha Tẫn Thâm khẽ nói: "Cây quế đó là do mẹ tôi trồng."
Bạch Thời Quy gật gù, thuận miệng hỏi: "Mà sao nãy giờ tôi không thấy bác gái đâu nhỉ?"
Kha Tẫn Thâm im lặng một lúc lâu mới trầm giọng đáp: "Mẹ tôi... đã mất năm tôi mười bốn tuổi rồi."
"Tôi xin lỗi, tôi không biết..."
"Không sao đâu. Cây quế này được trồng vào năm tôi mười tuổi. Mẹ tôi vốn định đợi cây lớn lên, nở hoa thì sẽ hái xuống làm rượu hoa quế, để dành cho ngày cưới của tôi sau này. Nhưng cây còn chưa kịp lớn, bà đã lâm bệnh rồi ra đi trước."
Kha Tẫn Thâm rũ mắt, đáy mắt hiện lên một nỗi u sầu man mác. Bạch Thời Quy thấy vậy liền vỗ nhẹ lên vai anh an ủi: "Bác gái chắc chắn sẽ đầu thai vào một gia đình tốt. Bà ấy ở trên cao cũng luôn hy vọng anh và chú Kha có thể sống thật tốt."
Kha Tẫn Thâm mỉm cười: "Cảm ơn cậu."
Bạch Thời Quy đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi hỏi: "Mà này, bố cục vườn sau nhà anh là thuê thầy phong thủy thiết kế đúng không?"
Kha Tẫn Thâm gật đầu: "Đúng vậy, ba tôi đã bỏ ra một số tiền lớn để mời một bậc thầy phong thủy rất có tiếng về thiết kế đấy. Có vấn đề gì sao?"
Bạch Thời Quy chắp tay sau lưng, thong dong đáp: "Không có gì, bố cục này rất khá, vừa chiêu tài tiến bảo, lại vừa có tác dụng trừ tà."
"Cậu còn biết xem cả phong thủy nữa sao?"
"Dĩ nhiên rồi, phong thủy là môn học bắt buộc của bọn tôi mà. Không biết xem thì sao mà hành nghề được?"
Kha Tẫn Thâm chỉ cười không nói, thầm nghĩ xem ra sau này vẫn còn rất nhiều cơ hội để gặp lại cậu thiếu niên này.
…..
6 giờ tối, giờ cơm của nhà họ Kha.
Trên bàn ăn bày biện đủ món mỹ vị, đặc biệt có thêm vài món mặn đậm đà, khác hẳn với phong cách thanh đạm thường ngày của gia đình: tôm đại muối tiêu, cánh gà chiên Coca, cua hấp và cá kho tộ.
Kha Chấn Quân niềm nở: "Thiếu niên chắc là thích mấy món này lắm, Thời Quy à, cháu nếm thử xem sao."
Bạch Thời Quy gật đầu cảm ơn: "Cháu cảm ơn chú Kha ạ."
Quả thực đây đều là những món cậu thích. Nói chính xác hơn thì trên đời này chẳng có món gì Bạch Thời Quy không ăn được, ngoại trừ nội tạng động vật. Tất cả là do bóng ma tâm lý từ vài năm trước khiến cậu giờ cứ nhìn thấy nội tạng là hãi hùng, chứ đừng nói đến chuyện ăn.
Bạch Thời Quy thầm cảm thán trong lòng: Không hổ danh là đầu bếp nhà họ Kha, tay nghề đúng là chẳng thua kém gì khách sạn năm sao.
Sau bữa tối, dì Ngô bưng lên trái cây và đồ tráng miệng. Kha Chấn Quân lên thư phòng xử lý công việc, chỉ còn Kha Tẫn Thâm và Bạch Thời Quy ở lại phòng khách.
Kha Tẫn Thâm ân cần hỏi: "Cơm nước hôm nay cậu thấy hài lòng chứ?"
Bạch Thời Quy gật đầu lia lịa: "Hài lòng, hài lòng lắm! Ngon tuyệt vời luôn!"
"Cậu thích là tốt rồi."
Kha Tẫn Thâm thầm quan sát, thấy cậu ăn nhiều nhất là cánh gà chiên Coca và cá kho, cả món thịt kho và thịt xào ớt chuông cũng ăn không ít. Xem ra cậu nhóc này thích vị đậm đà và cay nồng; sau này có mời cậu đi ăn thì cứ nhắm mấy quán cay mà chọn, chắc chắn sẽ không sai.
Bạch Thời Quy nhìn đồng hồ: "Cũng gần 9 giờ rồi, tôi phải về trường đây."
Kha Tẫn Thâm đứng dậy: "Để tôi đưa cậu về."
"Không cần đâu, tôi tự về được rồi. Lần sau gặp lại nhé!"
Bạch Thời Quy vừa dứt lời đã biến mất ngay trước mắt Kha Tẫn Thâm, nhanh đến mức anh còn chưa kịp mở lời. Kha Tẫn Thâm siết chặt chìa khóa xe trong tay, biểu cảm trên mặt gần như không thể giữ bình tĩnh được nữa. Đây là... phép biến ra người sống ngay tại chỗ sao?
…..
Bạch Thời Quy dùng "Thuấn di phù" một phát về thẳng ký túc xá. Cậu bật đèn, căn phòng tối om lập tức sáng trưng.
Đang định bụng đi ngủ luôn hay kiếm việc gì làm cho khuây khỏa thì gương Linh Tê trong túi trữ vật bỗng có động tĩnh. Bạch Thời Quy lấy gương ra đặt lên bàn, gương mặt sư phụ cậu hiện lên trong gương.
"Tiểu Quy à, ở dưới đó vẫn quen chứ con?"
"Sư phụ, con mọi chuyện đều ổn cả ạ."
Hai gương mặt khác bỗng chen vào, một người lên tiếng trêu chọc: "Tiểu sư đệ thật là vô tâm nha, bao lâu nay mà không thèm nghĩ đến chuyện về thăm Ngũ sư huynh gì cả."
Người kia liền gạt đi: "Tiểu Quy đang bận, cậu tưởng ai cũng nhàn rỗi như cậu chắc?"
Bạch Thời Quy ngoan ngoãn chào hỏi: "Tam sư huynh, Ngũ sư huynh! Các sư huynh khác đâu rồi ạ?"
"Họ vẫn đang đi làm nhiệm vụ, anh với Tam sư huynh hoàn thành sớm nên về trước. Tiểu sư đệ, ở dưới núi sống có quen không? Có ai bắt nạt đệ không?"
Bạch Thời Quy cười: "Ai mà dám bắt nạt đệ? Chắc là họ chán sống rồi sao?"
Ngũ sư huynh gật đầu: "Cũng đúng, đụng vào người nhà mình thì chỉ có nước đi chầu Diêm Vương thôi."
Bạch Thời Quy nhìn sang sư phụ, thấy ông đang cau mày nhìn mình đầy ẩn ý.
"Sư phụ, người sao thế? Sao lại nhìn con như vậy?"
Sư phụ hỏi: "Tiểu Quy này, dạo gần đây con có kết bạn với ai đặc biệt không?"
Bạch Thời Quy đáp: "Gần đây con quen nhiều bạn lắm, sư phụ đang hỏi ai ạ?"
"Có phải con mới quen một người họ Kha không?"
"Vâng, con có giúp anh ta hai lần. Khí vận của anh ta có chút vấn đề nên con đã ra tay xử lý, thế là quen nhau thôi ạ."
Sư phụ vuốt râu hỏi tiếp: "Vậy con thấy người đó thế nào?"
Bạch Thời Quy ngẫm nghĩ: "Người thì đẹp trai, tính cách cũng ổn, mỗi tội là quá xui xẻo. Nếu không gặp được con thì chắc anh ta phải đen đủi cả đời."
Sư phụ bỗng bật cười: "Nên là con đã công nhận người bạn này rồi đúng không?"
Bạch Thời Quy gật đầu: "Vâng, hôm nay con còn ở lại nhà anh ta ăn cơm nữa. Anh ta định đưa con về nhưng con thấy đêm hôm rồi, làm phiền người ta quá nên dùng Thuấn di phù về luôn cho nhanh."
Tam sư huynh đứng bên cạnh bất lực lắc đầu: "Tiểu sư đệ ơi là tiểu sư đệ, không lẽ đệ không nghĩ đến chuyện người ta thực sự muốn đưa đệ về sao?"
"Thế ạ? Nhưng đêm khuya đi đi về về phiền phức lắm, con mất có một giây là về đến nơi rồi, bắt người ta đưa đón làm gì cho mệt?"
"Ôi... đúng là khúc gỗ, cái đầu gỗ này!" Tam sư huynh không ngừng thở dài.
Ngũ sư huynh huých nhẹ Tam sư huynh một cái: "Tiểu sư đệ còn nhỏ, đừng có dạy hư nó, cẩn thận kẻo Đại sư huynh với Nhị sư huynh tẩn cho một trận bây giờ."
Bạch Thời Quy một tay chống cằm nhìn hai sư huynh chí choé, rồi tán gẫu với sư phụ thêm một lát. Đêm đã về khuya, sau khi chúc nhau ngủ ngon, hình ảnh trên gương Linh Tê biến mất, trở lại thành một chiếc gương bình thường.
Bạch Thời Quy cất gương vào túi trữ vật, dùng một lá "Tịnh thân phù" (bùa làm sạch người) thay cho việc tắm rửa, sau đó tắt đèn chui vào chăn. Mấy ngày nay bận rộn suốt, đã lâu rồi cậu không đi ngủ sớm thế này, ngày mai chắc chắn sẽ tinh thần sảng khoái lắm đây.