Hào Môn Tiểu Thiếu Gia Lại Là Huyền Thuật Đệ Nhất

Chương 35: Học đệ làm ăn thật có tâm

Trước Sau

break

Trần Duy Ân hẹn Tiếu Thanh Thanh xuống lầu để trả lại thỏi son cho cô.

Tiếu Thanh Thanh lúc này đang chịu ảnh hưởng của bùa chú, dù vẫn nhớ anh là ai nhưng cảm xúc đã trở nên nguội lạnh, chẳng còn chút tình cảm nào. Trần Duy Ân định nói thêm vài câu, nhưng nhớ tới lời dặn của Bạch Thời Quy cùng thái độ hờ hững của cô, cuối cùng anh đành nuốt lời vào trong rồi quay lưng rời đi.

Trở về phòng ký túc xá, Trần Duy Ân sốt ruột ngồi chờ. Vừa đúng 7 giờ tối, anh lập tức gửi yêu cầu kết bạn cho Lý Khải.

Ghi chú đi kèm: 【 Tôi là bạn trai của Tiếu Thanh Thanh. 】

Phía bên kia đồng ý kết bạn nhanh hơn Trần Duy Ân tưởng.

【 Thanh Thanh đã chia tay với mày rồi, giờ người cô ấy yêu là tao. 】 - Lý Khải nhắn tới.

【 Tao không tin! Chắc chắn là mày dùng thủ đoạn hèn hạ gì đó để uy hiếp cô ấy phải không? 】

【 Anh bạn à, làm người thì phải biết tự lượng sức mình chứ. Chia tay là do chính miệng Thanh Thanh nói ra, tao có làm gì đâu. 】

Trần Duy Ân tức đến nổ đom đóm mắt, định chửi lại một trận lôi đình nhưng nghĩ đến lời Bạch Thời Quy, anh cố kìm nén cơn giận, gõ phím: 【 Hai ta gặp mặt một chút đi. Thanh Thanh rốt cuộc vì sao lại bỏ tao để theo mày, tao phải làm cho ra lẽ mới thôi. 】

【 Được thôi, để tao cho mày chết tâm hẳn luôn. 】

【 Phía sau khu ký túc xá, ngay bây giờ. 】

Trần Duy Ân đi xuống lầu, đứng đợi ở phía sau khu ký túc vài phút thì thấy Lý Khải nghênh ngang dẫn xác tới thật. Anh nhanh tay gửi tin nhắn cho Bạch Thời Quy: 【 Lý Khải ra ngoài rồi. 】


Lúc này tại phòng của An Tịch Phàm, hai đứa đang cùng nhau leo rank. Thấy tin nhắn của Trần Duy Ân, Bạch Thời Quy khẽ nhướn mày, đẩy cây kẹo mút sang bên má.

"Xong, đến giờ tôi lên sàn rồi. Tịch Phàm, ông cứ chơi tiếp đi, tôi đi làm chính sự đây."

"Ok, đi đi."

Bạch Thời Quy kết ấn bằng hai tay, ngay lập tức biến mất tại chỗ.

Bên trong phòng 418, Bạch Thời Quy đảo mắt nhìn quanh một lượt. Cái không khí vừa bí bách vừa nồng nặc mùi hôi khiến cậu khó chịu nhíu mày. Trên bàn bày biện đủ thứ hầm bà lằng: lon nước uống dở, túi bánh kẹo ăn vụng, khăn giấy đã qua sử dụng vứt lung tung; trên ghế thì chất đống quần áo, lại còn mấy đôi tất thối chưa giặt bốc mùi nồng nặc.

Bạch Thời Quy chán ghét lắc đầu lia lịa. Cậu dùng bùa chú để dò quét căn phòng, cuối cùng khóa mục tiêu ngay dưới gối.

Lật gối lên, bên dưới lù lù một lá bùa vàng đang bị đè chặt. Bạch Thời Quy cầm lên xem thử rồi bật cười: "Tưởng giấu ở chỗ nào hiểm hóc lắm, làm phí cả một lá bùa của mình."

Cầm lấy lá bùa, Bạch Thời Quy rời khỏi phòng 418. Vừa về tới phòng 709, cậu nhắn lại cho Trần Duy Ân: 【 Giải quyết xong rồi, anh qua phòng 709 khu A đi. 】

Trần Duy Ân nhận được tin liền giả vờ làm bộ mặt đau khổ tột cùng, dặn dò Lý Khải từ nay về sau phải chăm sóc Thanh Thanh cho tốt rồi quay đầu đi thẳng. Lý Khải cứ ngỡ Trần Duy Ân đã thực sự bỏ cuộc, trên mặt không giấu nổi vẻ đắc ý.

Trần Duy Ân bước vào phòng 709, thấy Bạch Thời Quy và An Tịch Phàm đang nằm ườn trên giường như hai con rắn dài, mải mê dán mắt vào điện thoại.

Thấy khách đến, Bạch Thời Quy ngồi dậy: "Tới rồi à? Vào đi, ngồi xuống."

Trần Duy Ân lo lắng hỏi: "Thật sự là ổn rồi chứ? Cứ đơn giản thế này mà xong à, có vấn đề gì phát sinh không?"

Bạch Thời Quy tự tin: "Tôi đã ra tay thì anh cứ kê cao gối mà ngủ. Thử nhìn điện thoại xem, bạn gái anh nhắn tin tới rồi kìa."

Đúng lúc đó, điện thoại của Trần Duy Ân rung lên, là tin nhắn của Tiếu Thanh Thanh: 【 Duy Ân ơi, lát nữa em đi mua mấy món đồ ăn vặt anh thích rồi mang qua cho anh nhé. 】

Trần Duy Ân mừng rỡ phát điên: "Thật rồi! Thanh Thanh liên lạc với tôi thật rồi! Cảm ơn cậu, cảm ơn học đệ nhiều lắm! Đúng rồi, còn chuyện thù lao...?"

Bạch Thời Quy chậm rãi giơ hai ngón tay lên. Trần Duy Ân phi thường dứt khoát chuyển khoản qua ngay lập tức. Bạch Thời Quy móc điện thoại ra xem, đôi mắt tức khắc trợn tròn.

Trần Duy Ân cười hớn hở: "Học đệ làm ăn thật có tâm, mới có hai vạn tệ (khoảng 70 triệu VNĐ) mà đã giúp anh giải quyết được rắc rối lớn thế này."

Bạch Thời Quy nhìn số dư trên màn hình điện thoại, nghẹn lời một hồi rồi mới thốt lên: "Ý tôi là... hai trăm tệ (khoảng 700 nghìn VNĐ)."

"Hả?"

"Tiền thừa tôi chuyển trả lại cho anh. Đã nói hai trăm là hai trăm, tôi không thể thu thêm."

"Không không không!" Trần Duy Ân vội vàng xua tay: "Hai vạn này là thù lao tôi tự nguyện đưa. Cậu giúp tôi ơn lớn thế này, hai vạn tôi còn sợ là hơi ít đấy."

Bạch Thời Quy khăng khăng đòi trả lại tiền, chỉ giữ đúng hai trăm tệ: "Anh không hiểu đâu, công trạng bao nhiêu thì thu phí bấy nhiêu, thu quá tay là bọn tôi dễ bị trời phạt lắm. Nếu anh thực sự thấy áy náy thì cứ mang số tiền này đi quyên góp cho hội từ thiện nào đó đi, còn tôi chỉ lấy hai trăm thôi."

Trần Duy Ân gật đầu: "Vậy được rồi, mấy hôm nữa anh mời cậu đi ăn cơm. Thanh Thanh sắp qua đây tìm anh rồi, anh xin phép đi trước."

Trần Duy Ân rời đi không lâu, Bạch Thời Quy cũng chào tạm biệt An Tịch Phàm để trở về phòng mình.

Cậu dựa lưng vào đầu giường, trên tay cầm một viên đá màu trắng, ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng. Viên đá tuy có màu trắng nhưng bao quanh nó lại là một luồng hắc khí đậm đặc – đó là sát khí.

Viên đá này cũng là thứ cậu tìm thấy trong phòng của Lý Khải. Một vật nguy hiểm như vậy, Lý Khải lấy từ đâu ra? Hay nói cách khác, là ai đã đưa nó cho hắn? Viên đá này chẳng phải thứ tầm thường, nếu cứ để nó ở đó mà không ai phát hiện, sớm muộn gì Lý Khải cũng sẽ biến thành một cái xác không hồn chỉ biết nghe lời.

Xem ra tên Lý Khải này ngày thường nhân duyên chẳng ra gì, thế mà có kẻ dùng thứ độc ác như vậy để hại hắn. Nhưng kẻ đó lấy viên đá ở đâu? Kẻ đó rốt cuộc là ai?

Bạch Thời Quy nhất thời chưa nghĩ ra, cậu bèn hạ một đạo phong ấn lên viên đá rồi cất nó vào túi trữ vật. Trời đã không còn sớm, để ngày mai hỏi sư phụ xem viên đá này rốt cuộc là thế nào.

Bạch Thời Quy buông điện thoại, vào nhà tắm vệ sinh cá nhân. Lúc trở ra xem lại điện thoại, cậu thấy có vài tin nhắn mới. Lướt qua một lượt, cậu không ngờ Kha Tẫn Thâm lại gửi tin cho mình.

Kha Tẫn Thâm nhắn: 【 Ba tôi nói năm tôi học cấp hai, ông ấy từng đi xem bói cho tôi một lần. 】 【 Khi nào cậu rảnh, chúng ta gặp mặt nói kỹ chuyện này nhé, có lẽ sẽ giúp ích cho việc giải trừ vận rủi trên người tôi. 】

Bạch Thời Quy trả lời ngay: 【 Tôi lúc nào cũng được, anh rảnh khi nào thì cứ hẹn ngày đó. 】 

【 Được. 】

Bạch Thời Quy nhìn màn hình một lúc, bên kia không còn tin nhắn nào gửi tới nữa. "Người này đúng là nhạt nhẽo thật."

Cậu thầm nghĩ như vậy rồi thoát khỏi giao diện trò chuyện, thong dong lướt xem video ngắn một cách ngon lành.

…..

Tại Bạch gia.

Tống Uyển Thanh nhìn tin nhắn trong nhóm gia tộc, không kìm được mà thở dài một tiếng. Bạch Bỉnh Văn từ thư phòng bước ra, vừa vặn nghe thấy tiếng thở dài đó, liền hỏi bà có chuyện gì.

Tống Uyển Thanh đáp: "Sắp đến ngày mừng thọ của mẹ rồi, mọi người bảo chúng ta về chúc thọ bà."

Bạch Bỉnh Văn thắc mắc: "Đây là chuyện tốt mà, sao em lại than ngắn thở dài thế?"

"Anh quên rồi sao?" Tống Uyển Thanh nhắc nhở chồng: "Năm đó lúc sinh Tiểu Quy, em suýt nữa thì bị băng huyết, phải nằm viện cả tháng trời. Ba em vì chuyện đó mà đối với Tiểu Quy có chút..."

Sắc mặt Bạch Bỉnh Văn trở nên trầm trọng. Cha vợ vốn thương nhất cô con gái út Tống Uyển Thanh, trong nhà có hai con trai nên cô con gái rượu này đương nhiên được cưng chiều hết mực. Năm đó khi sinh nở, Tống Uyển Thanh suýt chút nữa là "nhất thi lưỡng mệnh" (một xác hai mạng), cũng may cuối cùng mẹ tròn con vuông. Để đảm bảo an toàn, bà phải ở lại bệnh viện theo dõi thêm một tháng mới được về nhà.

Cũng chính vì lẽ đó mà thái độ của cha vợ đối với Bạch Thời Quy chưa bao giờ tốt. Ông đối đãi với các cháu khác luôn tươi cười hớn hở, nhưng cứ đối mặt với Bạch Thời Quy là lại lạnh lùng băng giá. Trước khi Bạch Thời Quy được đưa lên đạo quán để dưỡng sức khỏe, người ông ngoại này chưa từng một lần quan tâm đến đứa cháu ngoại út của mình.

Tống Uyển Thanh lo lắng: "Em đang phân vân không biết có nên đưa Tiểu Quy về cùng không. Em sợ thằng bé thấy thái độ của ba sẽ chạnh lòng, nhưng em cũng chẳng nghĩ ra cách nào khác."

"Đưa về, nhất định phải đưa Tiểu Quy về." Bạch Bỉnh Văn ôm vai vợ: "Tiểu Quy kiên cường hơn chúng ta tưởng nhiều, thằng bé sẽ tự giải quyết ổn thỏa thôi, chúng ta phải tin tưởng con. Hơn nữa, chẳng phải em nói mẹ và đại ca bọn họ đều đã sớm muốn gặp Tiểu Quy rồi sao?"

Tống Uyển Thanh cũng thông suốt hơn, bà gật đầu: "Vâng, ngày mai em sẽ nói một tiếng với Tiểu Quy để con có chuẩn bị tâm lý."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương