Thời gian nghỉ lễ nhanh chóng cận kề, trước cổng trường lại đỗ đầy những chiếc siêu xe đến đón sinh viên về nhà. Bạch Thời Quy và An Tịch Phàm chào tạm biệt nhau rồi mỗi người một ngả.
An Tịch Phàm vừa lên xe, chị gái cậu là An Cẩn đã hỏi ngay: "Cậu em kia chính là người bạn rất lợi hại mà em kể đấy à?"
An Tịch Phàm gật đầu lia lịa: "Đúng thế, Thời Quy lợi hại lắm, trừ tà bắt quỷ đều cân được hết."
"Khá đấy, khi nào có dịp thì mời người ta đến nhà chơi nhé."
"Em biết rồi."
Ở phía bên kia, Bạch Thời Quy vừa lên xe, Tống Uyển Thanh đã đưa cho cậu một ly nước dưa hấu mát lạnh: "Trời nóng quá, con uống chút cho giải nhiệt."
Bạch Thời Quy đón lấy ly nước: "Hôm nay anh cả không bận việc gì ạ? Còn anh hai đâu?"
Bạch Dận Quyết ngồi ở ghế phụ lên tiếng: "Công ty dạo này toàn việc vặt vãnh thôi nên anh ở nhà suốt. Anh hai em thì vẫn đang ở công ty học việc với ba, tối mới về được."
Bạch Thời Quy gật gù: "Hóa ra là vậy. Đúng rồi, anh Tẫn Thâm có tặng em ít thịt bò khô, vị ngon lắm, em mang về hai hũ cho mọi người nếm thử này."
Bạch Dận Quyết nhíu mày: "Tẫn Thâm? Cái tên này nghe quen tai thế nhỉ?"
Bạch Thời Quy đưa hũ thịt qua: "Kha Tẫn Thâm ấy mà. Anh cũng mở công ty, chắc là phải biết anh ấy chứ?"
Bạch Dận Quyết kinh ngạc: "Sao em lại quen biết Kha Tẫn Thâm?"
Bạch Thời Quy vừa nhai thịt bò vừa kể: "Lần đầu gặp là ở buổi tiệc từ thiện, em cứu anh ấy một mạng. Lần thứ hai anh ấy gặp tai nạn xe cộ cũng là em cứu. Cứ thế qua lại vài lần là quen nhau thôi."
"Khí vận trên người anh Tẫn Thâm bị người ta hạ lời nguyền, em phải giúp anh ấy hóa giải, thế nên hai anh em mới dần dần thân thiết."
Tống Uyển Thanh hỏi: "Thế cậu ta có biết con là ai không?"
Bạch Thời Quy gật đầu: "Biết ạ, con còn đến nhà anh ấy dùng bữa rồi, chú Kha cũng rất tốt tính."
Bàn tay đang cầm điện thoại của Bạch Dận Quyết đột nhiên siết chặt: "Em... em đến nhà cậu ta rồi cơ à?"
"Vâng, em đến để đổi bùa hộ mệnh cho anh ấy, sẵn tiện ở lại dùng bữa tối luôn."
Tống Uyển Thanh cười gượng gạo hai tiếng: "Vậy... vậy thì tốt quá."
Bạch Dận Quyết lặng lẽ lắc đầu, không đáp lại lời nào nữa.
Dì Trương đi ra ngoài mua nguyên liệu nấu ăn, tối nay dì định làm những món tiểu thiếu gia thích nhất, nên bây giờ đã phải bắt đầu chuẩn bị dần.
Trong bếp đã bày sẵn đá bào trái cây và bánh su kem bơ. Tống Uyển Thanh bảo người hầu bưng ra đặt lên bàn trà ở phòng khách. Bạch Thời Quy vừa cắn bánh su kem, tay kia vừa dùng thìa xúc đá bào nhâm nhi.
Tống Uyển Thanh nói: "Ngày kia là chúng ta đi nhà ông bà ngoại rồi, ngày mai con nhớ xin phép nghỉ học một tuần nhé."
Bạch Thời Quy gật đầu, hỏi: "Bà ngoại với ông ngoại thích gì ạ?"
Bạch Dận Quyết đáp: "Bà ngoại thích đồ thủ công mỹ nghệ, như thêu thùa hay điêu khắc ấy. Còn ông ngoại thì chẳng thích gì khác ngoài uống rượu."
"Vậy ngày mai em ra trung tâm thương mại xem thử, mua hai món quà ra mắt."
Tống Uyển Thanh nắm lấy tay Bạch Thời Quy, giọng xót xa: "Là mẹ không tốt. Đợi đến lúc đó mẹ sẽ nói chuyện kỹ với ông ngoại, con đừng buồn nhé."
Bạch Thời Quy vỗ vỗ mu bàn tay mẹ trấn an: "Không sao đâu mẹ, con trưởng thành rồi mà, sao có thể vì chút chuyện này mà buồn được?"
"Mẹ cũng không hiểu sao ông ngoại lại cứ không thích con. Chuyện năm đó nói đi cũng phải nói lại, đâu thể trách lên đầu con được? Con cũng đã phải chịu khổ cùng mẹ, lại còn vì thế mà phải xa nhà lên núi dưỡng bệnh suốt bao nhiêu năm."
Bạch Thời Quy thắc mắc: "Chuyện gì cơ ạ?"
Bạch Dận Quyết nhìn Tống Uyển Thanh đang nhíu mày thở dài, liền giải thích: "Năm đó lúc mẹ mang thai em, mẹ bị nghén rất nặng, dinh dưỡng không theo kịp, lúc sinh con thì suýt nữa là 'một xác hai mạng'. Em sinh ra xong cũng thường xuyên phát sốt đổ bệnh. Ông ngoại vì thấy mẹ suýt chút nữa không ra được khỏi phòng phẫu thuật nên đối với em thái độ mới không tốt."
Bạch Thời Quy nghe xong chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, trông cậu có vẻ hơi trầm tư.
Tống Uyển Thanh trách cứ: "Đều là chuyện cũ năm xưa rồi, nhắc lại làm gì? Làm em nó buồn."
Bạch Thời Quy mỉm cười: "Mẹ, con không sao đâu. Thật ra đã 12 năm con không gặp ông ngoại rồi, nói buồn thì cũng không hẳn, chỉ là thấy trong lòng hơi lạ thôi."
"Không sao hết, chúng ta cùng về. Nếu ở đó cảm thấy không thoải mái thì mình về nhà mình."
"Cảm ơn mẹ."
Tại chính sảnh kim bích huy hoàng, trên trần treo đèn chùm pha lê rực rỡ, ánh sáng trắng ấm áp tỏa khắp căn phòng. Trên chiếc sofa màu xám nhạt, hai người lớn tuổi đang ngồi đối diện nhau.
"Bọn trẻ sắp về rồi, ông đừng có giữ cái bộ mặt như ai đang nợ tiền ông thế nữa. Giờ vất vả lắm mới về nhà một chuyến, ông phải có thái độ tốt một chút."
"Tốt không nổi! Con gái tôi vì nó mà phải chịu bao nhiêu khổ cực?"
"Nhưng thằng bé lúc đó chẳng phải cũng suýt không sống nổi sao? Phải nằm lồng kính theo dõi nửa tháng trời, chuyện này ông sao có thể trách lên đầu con trẻ được?"
Tống Lập Tiền hừ lạnh một tiếng: "Thái độ tôi thế đấy, nhìn không thuận mắt thì nó có thể đi."
Dương Trân lắc đầu, bất lực thở dài: "Tóm lại, con gái con rể về chúc thọ tôi, một năm mới có một lần, ông liệu mà giữ ý cho tôi nhờ."
Tống Lập Tiền đứng dậy đi vào thư phòng. Dương Trân cầm lấy điện thoại trên bàn trà, gọi cho Tống Uyển Thanh. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.
"Mẹ ạ, có chuyện gì thế mẹ?"
"Con gái à, khi nào các con về?"
"Ngày kia chúng con về tới nơi ạ. Mẹ ơi, có phải mẹ nhớ tụi con rồi không?"
"Chắc chắn là nhớ rồi. Bọn trẻ thế nào rồi con?"
Tống Uyển Thanh nhìn Bạch Thời Quy đang ngồi chơi game đằng kia, cười nói: "Bọn trẻ đều tốt cả mẹ ạ. Thằng cả dạo này không bận nên ở nhà suốt, thằng hai thì bị ba nó xách cổ lên công ty học việc,Thời Quy hôm nay trường cũng cho nghỉ nên đang ở nhà đây ạ."
Dương Trân quan tâm hỏi: "Thằng bé Thời Quy vẫn ổn chứ? Từ nhỏ sức khỏe nó đã không tốt, đi đường xa nhớ đừng để nó bị nhiễm lạnh."
"Mẹ yên tâm, Thời Quy bây giờ khỏe lắm, người cũng lớn cao vổng lên rồi."
"Vậy thì tốt. Ba con cái tính ông ấy là vậy, con nhớ bảo thằng bé đừng để bụng nhé."
"Con biết rồi, con sẽ nói với nó."
Bạch Thời Quy chào Tống Uyển Thanh một tiếng rồi xin phép về phòng. Vào đến phòng ngủ, cậu đổ ập xuống giường, nằm dang tay chân hình chữ "Đại" (大), hai chân vắt vẻo bên mép giường khẽ đung đưa.
Kính Linh Tê phát ra tiếng động, Bạch Thời Quy liền lấy gương ra.
"Sư phụ, Thất sư huynh, Bát sư huynh!"
Thất sư huynh ghé sát mặt vào mặt gương: "Tiểu sư đệ, sao trông em có vẻ không vui thế? Gặp chuyện gì à?"
Bạch Thời Quy chun mũi: "Bà ngoại em sắp mừng thọ, ngày kia cả nhà em sẽ về đó. Nhưng nghe mẹ nói thì hình như ông ngoại có định kiến rất lớn với em, mọi người sợ em về đó sẽ thấy không thoải mái."
Thất sư huynh hùng hổ: "Cùng lắm thì mình bỏ đi luôn, ai thèm sợ lão ta!"
Sư phụ lườm Thất sư huynh một cái, rồi nhìn Bạch Thời Quy ôn tồn: "Thời nhi, cứ dùng tâm thế bình thản mà đối đãi. Nếu chịu ủy khuất gì thì cứ nói với sư phụ, sư phụ sẽ phái quỷ sai vào trong giấc mơ của ông ngoại con 'dạo chơi' mấy ngày."
Bạch Thời Quy bị chọc cười: "Đừng mà sư phụ, ông ngoại con cũng hơn 70 tuổi rồi, lỡ dọa ông xảy ra chuyện gì thì sao?"
Bát sư huynh lạnh lùng nói: "Nếu chịu ủy khuất thì cứ về đây với tụi anh, không cần đến cái sự yêu thích của lão ta."
Bạch Thời Quy mỉm cười gật đầu: "Em biết rồi. Thật ra em với ông bà ngoại cũng chẳng có cơ sở tình cảm gì mấy, chuyện hồi nhỏ em quên gần hết rồi. Em chỉ nhớ mang máng là bà ngoại mỗi lần tới đều mang đồ chơi với đồ ngon cho em, còn ông ngoại thì... em chẳng có chút ấn tượng nào cả."
Sư phụ thở dài: "Đúng là một lão già hồ đồ mà."