Chiến trường Hải Phương nổ ra tàn khốc hơn bao giờ hết. Giữa làn sóng zombie dày đặc, quả cầu hợp kim sắt của Bạch Du không ngừng thay đổi hình dạng liên tục, lúc hóa thành tấm khiên đỡ đòn, lúc lại biến thành những mũi kim sắc nhọn. Dưới sự điều khiển tinh vi của dị năng giả Đỉnh lưu Cao Cấp, những mũi kim kim loại đâm chính xác vào tử huyệt, xuyên thấu từng viên tinh hạch zombie, tạo nên những âm thanh vỡ vụn khô khốc.
Trong khi đó, Vân Thanh Tịch vẫn đang chiến . Nhưng ngay lúc này, một bóng đen to lớn đột ngột lao tới từ phía sau đổ nát. Bản năng mách bảo đây là một con zombie Phong hệ! Tốc độ của nó nhanh đến mức kinh hoàng, cái mồm đầy răng nhọn hoắt há to, chỉ chực chờ cắn đứt cổ Vân Thanh Tịch. Hứa Trì Vũ từ xa thấy Lâm Uyển Du chĩa đầu khẩu PDW gần Vân Thanh Tịch định gào to lên vì tưởng cô định ám sát đồng đội, thì Bạch Du từ đâu bay tới bịt miệng anh ta, gằn giọng: — “Không được gào! Kích động là cô ta bắn trượt vào Vân Thanh Tịch đấy!” Tiêu Dạ Uyên liếc ra sau lưng Vân Thanh Tịch, nhìn thấy họng súng đen ngòm của Uyển Du đang ổn định đến đáng sợ. Hứa Trì Vũ lúc này mới vỡ lẽ.
“Đoàng!”
Tiếng súng khô khốc vang lên. Viên đạn xượt qua sát vai khiến Vân Thanh Tịch giật nảy mình, tưởng ai ám sát mình hụt. Nhưng khi quay ra, cô thấy con zombie Phong hệ đã ăn kẹo đồng được phát thưởng từ Lâm Uyển Du. Viên đạn xuyên thẳng qua nhãn cầu, kết liễu sự sống của sinh vật biến dị trong tích tắc. Thanh Tịch đầu tiên là nhướn mày kinh ngạc trước kỹ năng xạ kích thần sầu này, thứ hai là dùng khẩu hình miệng nói: “Cảm ơn.” Không thể quên ơn được, Vân Thanh Tịch lập tức nắm lấy vai Lâm Uyển Du, dùng sức mạnh bay cùng tới khu vực trung tâm thương mại trọng điểm. “XOẢNG!”
“Tách tách”
Cửa kính bị bọn họ đạp vỡ vụn dưới gót chân. Bọn họ lao tới vơ vét vật tư nhanh như chớp, ném hết vào không gian được phân loại kỹ của Tiêu Dạ Uyên. Lúc này, giọng Dư Niệm Vi run rẩy vang lên trong đầu Uyển Du:
— [Du Du, cô có muốn mua trợ cấp dạng vòng quay may mắn không? Giảm giá 3 lượt 6 điểm tích lũy, hứa cho đồ tốt!]
— [Coi như cô biết điều.]
— [Vòng 1: Mở rộng không gian tùy thân không giới hạn phạm vi! Loại này cực hiếm, giúp cô trữ đồ mà không ai biết. Vòng 2: Hai viên Bách Độc Tán – giúp miễn nhiễm mọi chất độc, cả virus zombie cũng không thành vấn đề, 2 viên này giá trị thực tế cực cao. Vòng 3: Hộp giải nguy, vật phẩm ẩn giúp cứu mạng trong tình huống ngặt nghèo, công dụng hiện tại chưa tiết lộ.] Uyển Du khẽ nhếch môi. 6 điểm tích lũy để đổi lấy những thứ này, hệ thống xem ra cũng biết điều sau bao nhiêu lần "ăn hại".
Vừa lúc đó, cả đội đột ngột dừng bước. Có một con zombie nữ Bán Thượng Cấp đang ngồi chễm chệ ở trên thang cuốn kìa! Nó không hề điên cuồng lao vào như lũ zombie sơ cấp, mà ngồi đó vắt chéo chân đầy tao nhã, đôi mắt đỏ rực nhìn xuống đám người đang vơ vét vật tư như nhìn một lũ hề. Nó mở miệng, âm thanh phát ra là tiếng người chế giễu bọn họ:
— “Ồ... nhìn xem, lũ kiến hôi các ngươi lại lết xác tới tận đây để nhặt nhạnh đống rác rưởi của loài người sao? Vô dụng lắm .Ta nhắc nhở các ngươi đi làm nhiệm vụ nhớ coi kỹ hướng dẫn và chọn ngày tốt nhé .” Con zombie nữ khẽ vuốt ve những chiếc móng tay dài sắc nhọn màu đen xám, gương mặt nó hiện lên vẻ tàn nhẫn và đầy kiêu ngạo:
— “Các ngươi nghĩ rằng mang theo mấy thứ đồ chơi bằng kim loại và băng tuyết đó là có thể sống sót rời khỏi Hải Phương? Đừng mơ mộng nữa. Những kẻ trước các ngươi cũng đã nói thế, và giờ thì xương cốt của chúng đang làm phân bón dưới chân ta đây.”
Nó đứng dậy, chậm rãi bước xuống từng bậc thang cuốn đã hỏng, mỗi bước chân đều tỏa ra một luồng uy áp đáng sợ khiến không gian xung quanh như đông cứng lại.
— “Để ta xem... nếm máu của những dị năng giả Đỉnh lưu này, chắc hẳn mùi vị sẽ tuyệt vời hơn hẳn đám lính quèn ngoài kia.” Trận chiến thực sự ở Hải Phương, bây giờ mới là lúc mở màn.