Hôm Nay Thủ Phụ Đại Nhân Nóng Ruột Chưa

Chương 11: Mất Rồi

Trước Sau

break
Giọng điệu nam nhân lạnh lẽo thấu xương, ánh mắt ngập tràn vẻ chán ghét.
Từng câu từng chữ như lưỡi dao nhọn hoắt, đâm thẳng vào tim nàng.
Nàng ôm lấy vùng bụng dưới đang nhói đau, ngẩng khuôn mặt tái nhợt đẫm lệ, nhìn theo bóng lưng xa dần của nam nhân.
Khung cảnh chẳng hiểu sao bỗng chốc xoay chuyển, nàng nằm mềm nhũn trên giường.
Bảo Thiền ở bên cạnh suýt nữa khóc ngất đi.
“Cô nương... con của người... cũng mất rồi.”
“Cái... cái gì?”
Lời của Bảo Thiền khiến nàng vô cùng mờ mịt.
Dạo ấy, nàng chỉ thấy khẩu vị kém đi, ăn thứ gì cũng muốn nôn.
Lại vì chuyện Tạ Ngưng Đường mang thai cốt nhục của Tô Chiêm mà sợ hãi đến mất ngủ thâu đêm suốt sáng.
Nàng cứ ngỡ là do thân thể mình sinh bệnh, nào ngờ đâu, nàng cũng đã mang thai đứa con của Tô Chiêm.
Chuyện phu thê gối chăn giữa họ vốn rất ít ỏi, cách đó không lâu, chỉ vì nam nhân say rượu mơ màng trở về mới có một lần duy nhất.
Chính là lần đó...
Nàng ngơ ngác nhìn xuống bụng dưới bằng phẳng của mình.
Trong phút chốc, đến khóc nàng cũng không khóc nổi.
“Cô nương, người mau tỉnh lại đi.”
“Cô nương, có phải người gặp ác mộng rồi không?”
“Thế tử đến thăm người rồi, người mau tỉnh dậy đi...”
Tiếng gọi của Bảo Thiền khi xa khi gần.
Trong giấc mộng, Tiết Nịnh vẫn nhìn chằm chằm vào bụng mình, nàng gượng bò dậy khỏi giường, bước tới nhìn chiếc váy nhuốm máu treo trên giá.
Đó là con của nàng...
Đứa trẻ còn chưa thành hình đã bị chính phụ thân ruột một cước đá văng mất mạng.
Tiết Nịnh thẫn thờ nhìn những vệt máu đã ngả sang màu đen sẫm.
Nước mắt không kìm được cứ thế trào ra.
Nàng liên tục lấy tay lau đi dòng lệ ướt đẫm trên mặt, nhưng nước mắt dường như chẳng thể nào ngưng lại.
Mặc cho nàng lau đi, lệ lại nhanh chóng tuôn rơi.
“Xin lỗi...”
“Con ơi, mẫu thân có lỗi với con...”
“Cô nương, người đang nói mớ gì vậy!”
Bảo Thiền thấp thỏm bất an ghé bên mép giường của Tiết Nịnh, thấy nàng khóc ướt đẫm như người bằng nước mắt, vội ngượng ngùng quay đầu lại nhìn nam nhân đang đứng cạnh giường: “Thế tử... cô nương nhà nô tỳ chắc là bị bóng đè trúng tà nên mới nói mớ lung tung...”
Tô Chiêm lạnh lùng liếc nhìn thị một cái, ngồi xuống mép giường: “Bưng thuốc lại đây.”
Bảo Thiền mím môi: “Vâng.”
Tô Chiêm lúc này mới vươn bàn tay lớn sờ lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi của Tiết Nịnh.
ŧıểυ cô nương khóc lóc thảm thiết, không biết đã mơ thấy điều gì, một tiếng gọi mẫu thân, một tiếng gọi con ơi, câu nào câu nấy đều là xin lỗi.
Nàng mới bao nhiêu tuổi chứ, trong đầu ngày ngày rốt cuộc đang nghĩ mấy thứ bậy bạ lộn xộn gì vậy?
Hắn càng thêm thiếu kiên nhẫn, kéo người nàng dậy khỏi giường, để nàng tựa vào lồng ngực mình.
Bảo Thiền run rẩy bưng bát thuốc vào, Tô Chiêm giơ tay nhận lấy, trực tiếp bóp mở đôi môi anh đào của Tiết Nịnh rồi dốc vào.
Bảo Thiền mấp máy môi, muốn nói lại thôi.
Tô Chiêm lại không chút biểu cảm, thấy nước thuốc trào ra ngoài bèn dùng đầu ngón tay lau nhẹ bờ môi Tiết Nịnh.
Nàng từ nhỏ được nuông chiều gấm vóc ngọc ngà mà lớn, da dẻ mềm mại mịn màng khó tin.
Cánh môi vốn tái nhợt không chút huyết sắc bị lực tay của hắn bóp đến đỏ bừng, mọng ướt như sắp rỉ ra nước.
Tô Chiêm khẽ nhíu mày kiếm lạnh lùng, ngón tay hơi cứng lại.
Nhưng hắn vẫn không hề mềm lòng, đem toàn bộ chỗ thuốc còn lại dốc hết vào miệng nàng.
Tiết Nịnh chính là bị vị đắng chát xộc lên này kí©ɧ ŧɧí©ɧ mà mở bừng mắt.
Nàng còng lưng lại, chẳng biết mình đang ở chốn nào, chỉ thấy đắng đến mức muốn nôn thốc nôn tháo.
Chờ nôn xong gần hết, nàng mới phát hiện bản thân đang gục trên người ai đó, trước ngực bị một ống tay áo gấm thêu vân mây chỉ vàng màu huyền mặc đè lên.
Nàng ngẩn ra, tầm mắt từng chút dời lên, quả nhiên nhìn thấy một gương mặt tuấn tú quen thuộc cùng đôi phượng mâu đen sâu thăm thẳm.
“A huynh, sao huynh lại—”
Nàng hoàn hồn lại, vội vàng ngồi thẳng dậy.
Ánh mắt rơi vào vạt áo đã bị nàng làm bẩn của nam nhân, mặt nàng tức thì đỏ ửng lên.
“Xin lỗi... muội... muội không cố ý đâu... chỉ là trong miệng đắng quá... Bảo Thiền, mau, lấy khăn lụa lại đây.”
“Vâng.”
Tô Chiêm đón lấy chiếc khăn tay Bảo Thiền đưa tới, phiền muộn lau sạch chỗ chất bẩn nàng vừa nôn ra.
Bảo Thiền muốn tiến lên giúp đỡ, nhưng nghĩ đến Thế tử xưa nay không gần nữ sắc, bên cạnh đến một tỳ nữ thân cận cũng không có, liền lúng túng dừng lại.
Tô Chiêm đứng dậy, quay đầu liếc nhìn Tiết Nịnh một cái.
ŧıểυ cô nương rụt cổ lại, không biết đang nghĩ ngợi điều chi, gương mặt đến bằng bàn tay đỏ ửng, chẳng rõ là do sốt hay là vì ngượng ngùng.
Hắn ít nhiều có chút không thích những thủ đoạn nhỏ mọn này của nàng.
Trước kia nàng cứ cách dăm bữa nửa tháng lại tìm cách thu hút sự chú ý của hắn.
Mới có một hai ngày nay mà hết rơi xuống nước lại đến phát sốt.
Nàng là phận khuê nữ, vừa mới cập kê mà tâm tư đã linh hoạt toan tính thế này thì chẳng phải điều gì tốt lành.
Ánh mắt Tô Chiêm tối sầm lại, mang theo vài phần lạnh nhạt: “Muội đã tỉnh rồi thì hẳn là không có đại sự gì nữa.”
Tiết Nịnh chỉ mong sao Tô Chiêm nhanh chóng rời đi: “A huynh, muội cảm thấy mình đỡ hơn nhiều rồi, lúc này đầu óc cũng tỉnh táo hẳn.”
“Vậy thì tốt.” Tô Chiêm hờ hững nhìn nàng.
Tiết Nịnh bị ánh mắt sắc bén như có thực chất của nam nhân nhìn chằm chằm khiến toàn thân không khỏi khó chịu.
Hồi lâu sau, Tô Chiêm mới cất lời nhắc nhở: “Tiết Nịnh, muội tuổi tác ngày một lớn rồi, ta rốt cuộc cũng không phải huynh trưởng ruột thịt của muội, sau này những chuyện vặt vãnh như ốm đau phát sốt, đừng làm ầm ĩ trước mặt ta nữa.”
Sắc mặt Tiết Nịnh trong nháy mắt trắng bệch.
“Muội...”
Nàng muốn nói mình không hề cố ý làm ầm ĩ trước mặt hắn.
Nhưng nghĩ lại, nàng đành nhận mệnh đáp: “Vâng, muội biết rồi, sau này sẽ không thế nữa.”
Tô Chiêm lãnh đạm “ừ” một tiếng, dặn dò Bảo Thiền chăm sóc cho tốt, rồi tiện tay ném chiếc khăn lụa lên lò sưởi, xoay người rời khỏi căn khuê phòng này.
Tiết Nịnh thở phào nhẹ nhõm, nơi cổ họng vẫn ngập tràn vị đắng chát của thang thuốc trị phong hàn.
Nhớ lại những lời hắn vừa nói, nơi đáy lòng lại dâng lên nỗi chua xót khó tả.
Bảo Thiền xoắn chặt hai bàn tay nhỏ bé bước tới: “Cô nương, nô tỳ xin lỗi.”
Tiết Nịnh nở nụ cười nhợt nhạt: “Liên quan gì đến em đâu?”
Bảo Thiền mím đôi môi trắng bệch: “Nếu không phải do nô tỳ tự tiện quyết định thì cũng không khiến cô nương phải khó chịu thế này... Nếu không phải vì Giang phu nhân đã đi ngủ sớm thì nô tỳ cũng chẳng chủ động tìm tới Thế tử... Cô nương... nô tỳ không ngờ Thế tử lại nói ra những lời như vậy... Cô nương... người đừng để trong lòng...”
Dẫu cho trong lòng đau nhói chua xót, nhưng Tiết Nịnh vốn đã sớm nhìn thấu thái độ của Tô Chiêm đối với mình, cho nên thực ra cũng không đến mức quá đau khổ.
Nàng cong khóe môi, nở một nụ cười nhẹ nhõm: “Đừng nói nhiều nữa, ban nãy ta nôn ra không ít thuốc, để cô nương nhà em mau chóng bình phục, em đi sắc giúp ta một bát khác nhé.”
Thấy Tiết Nịnh không lộ vẻ đau buồn, Bảo Thiền vội cười đáp: “Vâng, nô tỳ đi ngay đây ạ.”
Tiết Nịnh lúc này chẳng còn buồn ngủ, dù đầu vẫn còn hơi nhức.
Lại vì những lời Tô Chiêm vừa nói mà trong lòng bức bối, nhưng nàng vẫn gượng lấy lại tinh thần bước xuống giường.
Bên ngoài song cửa sổ gió lạnh gào thét, gió bấc cuốn theo những vụn tuyết rít lên từng hồi.
Cành cây đào khô khốc kia lay lắt đung đưa trong gió.
Từng lớp tuyết dày trĩu nặng trên đầu cành, chẳng biết khi nào mùa xuân mới chịu đến.
Nàng khẽ ho một tiếng, đi tới trước bàn sách, lấy giấy viết thư ra, viết một phong thư gửi cho người cậu đang ở tận Ủng Tuyết Quan.
Được sống lại một đời, hôn sự giữa nàng và Tô Chiêm sẽ không bao giờ xảy ra nữa.
Cậu và biểu ca cũng không cần phải vội vã trở về Đông Kinh sớm.
Như vậy, mối hôn sự giữa biểu ca và Tô Khê cũng tạm thời khép lại.
Xếp ngay ngắn tờ thư, nhét vào phong bì.
Bảo Thiền đã bưng bát thuốc bước vào.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương