Hôm Nay Thủ Phụ Đại Nhân Nóng Ruột Chưa

Chương 13: Ngoan Ngoãn

Trước Sau

break
Nam nhân vận một thân quan bào màu xanh lục đậm, đai da thắt chặt lấy vòng eo thon gọn, tôn lên vóc dáng cao ráo, hiên ngang đầy uy dũng khiến người ta phải rùng mình nể sợ.
Khí chất hắn thanh lãnh, lại mang theo một luồng sát khí khó tả, mày mắt toát ra vẻ lạnh lùng nhàn nhạt, vừa bước vào trong đã khiến cả gian phòng yên ắng đi trông thấy.
“Thế tử ca ca, hôm nay sao huynh lại tan nha sớm thế?”
Tạ Ngưng Đường mừng rỡ mỉm cười, là người đầu tiên đứng dậy, bước lên phía trước đỡ lấy chiếc mũ quan do nam nhân đưa sang.
“Hôm nay công việc ở nha môn không nhiều.”
“Bên ngoài tuyết lớn thế này, Thế tử ca ca, huynh mau qua đây sưởi ấm đi.”
Tiết Nịnh nhanh chóng cúi gầm đầu, im lặng giấu chiếc vòng ngọc vào sâu trong ống tay áo.
Tô Chiêm hành lễ chào các vị trưởng bối, ánh mắt lướt qua đĩa bánh quế hoa đặt trên bàn cùng Tiết Nịnh đang cúi gục đầu, trong lòng dâng lên nỗi chán ghét khôn tả.
Mấy ngày nay, nàng an phận thủ thường tránh mặt hắn, không hề lượn lờ trước mắt hắn nữa.
Hắn còn tưởng rằng sau trận phong hàn hôm ấy, nàng đã biết ngoan ngoãn rồi.
Không ngờ đó chẳng qua chỉ là chiêu lùi để tiến của nàng mà thôi.
Mới qua có mấy ngày chứ?
Nàng lại bắt đầu ân cần chạy sang Thu Thủy Uyển, không đưa bánh ngọt thì cũng dâng canh hầm, thỉnh thoảng còn nán lại dùng bữa tối mới chịu về.
Nếu không phải cố ý để được gặp hắn thì còn vì lý do gì khác nữa?
Nhưng trước mặt các vị trưởng bối, hắn cũng không tiện lớn tiếng trách phạt.
Hắn chỉ đành giữ khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng ngồi xuống chiếc sập La Hán, nâng chén trà nóng chậm rãi nhấp một ngụm.
Trà ấm trôi xuống cổ họng, xua tan đi khí lạnh trong người.
Tạ Ngưng Đường liền sán lại gần bên hắn, hỏi han xem dạo gần đây ở Hình bộ có vụ án nào thú vị hay không.
Tô Chiêm xưa nay vốn thanh tâm quả dục, chẳng hề mặn mà với nữ nhân, chỉ vì Tạ Ngưng Đường là vị hôn thê do Giang thị đích thân chọn cho hắn, lại thêm ả mang họ Tạ, phụ thân là Ý Vương nắm giữ binh quyền trong tay, nên hắn mới nhiệt tình hơn vì vậy với những nữ tử khác đôi chút.
“Dạo này Đông Kinh vẫn tương đối yên bình, không xảy ra chuyện lớn gì đáng kể.”
Phận nữ nhi thích nghe chuyện vụn vặt thường ngày, còn nam nhân thì lại chẳng thích bàn tới.
Tạ Ngưng Đường hiểu chuyện không gặng hỏi thêm nữa, bèn chuyển chủ đề: “Thế tử ca ca, món đồ hôm qua muội nhờ huynh mua, huynh đã mua được chưa?”
Tô Chiêm lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gấm nhỏ nhắn đưa cho ả: “Ừ.”
Tạ Ngưng Đường nóng lòng mở ra, bên trong là một cây trâm cài hình hoa ngọc lan.
Mấy người phụ nữ ngồi trong phòng ai nấy đều mang vẻ mặt khác nhau.
Tô Thanh liếc Tiết Nịnh một cái, cất giọng tán thưởng: “Đường tỷ tỷ, cây trâm này đẹp quá, đúng là mắt nhìn của Thế tử ca ca có khác, tiếc là Thế tử ca ca chẳng thèm mang cho muội, chỉ mua riêng cho tỷ thôi.”
Lời này của ả là cố tình nói cho Tiết Nịnh nghe.
Gương mặt Tạ Ngưng Đường khẽ ửng hồng, bàn tay thon thả cài cây trâm vào búi tóc.
Mấy người Giang thị thấy vậy, ai nấy đều khen ả xinh đẹp.
Tạ Ngưng Đường vô cùng hài lòng, nhìn Tô Chiêm bằng đôi mắt long lanh ngập tràn tình ý của thiếu nữ.
Đổng thị trêu đùa: “Đợi tiệc nhận thân của Nịnh Nịnh xong xuôi, nhà chúng ta e là sắp đón hỷ sự lớn đầu tiên rồi đây.”
Môn đệ Tô gia ở Đông Kinh cũng coi như có nền tảng gia thế sâu dày.
Tạ lão phu nhân xuất thân từ thế gia Vương Tạ danh môn vọng tộc, đại ca ruột của bà là Ý Vương - đệ nhất dị tính vương của Đại Ung.
Tô Hầu là người đứng đầu hàng ngũ thanh lưu văn quan, Tô gia dưới sự phát triển của ông từ lâu đã là gia tộc quyền quý chuông vàng chén ngọc.
Huống chi sau khi Tô Chiêm thi đỗ Tam Nguyên Liền Kế, cả họ Tô như lửa thêm dầu, gấm thêu hoa rực rỡ, địa vị tôn quý hơn hẳn những gia đình công hầu thế gia chỉ có phú quý hư danh mà thiếu thực quyền.
Giờ đây, các thế gia quý tộc ở Đông Kinh phàm là nhà nào có nữ nhi đến tuổi cập kê chưa hứa hôn đều rướn dài cổ muốn trèo cao kết thân.
Nhưng Tạ lão phu nhân đã gặp qua vô số ŧıểυ thư khuê các, chẳng một ai vừa ý bà.
Cho nên bà mới đón Tạ Ngưng Đường từ vương phủ ở Lâm Châu tới Đông Kinh, cho ả ở lại Hầu phủ để bồi đắp tình cảm cùng Tô Chiêm.
Ý tứ của lão phu nhân, Giang thị há lại không hiểu?
Bà đã từng hỏi riêng Tô Chiêm, Tô Chiêm không hề phản đối.
Chuyện này xem như đã định đoạt xong, đợi ít ngày nữa hai bên trao đổi canh thiếp là sẽ chính thức công khai.
Liễu thị nhìn Tiết Nịnh một cái, cười nói: “Chiêm nhi là đại ca, hôn sự của nó đương nhiên là quan trọng nhất trong đám vãn bối rồi.”
Đổng thị tiếp lời: “Sau tháng Mười có không ít ngày lành tháng tốt, tới lúc đó chúng ta chọn lấy một ngày thật đẹp, trước tiên đính ước hôn sự cho Thế tử, qua năm mới là có thể đón tân nương vào phủ rồi.”
Các đại gia tộc coi trọng nhất là việc nối dõi tông đường, Tô Chiêm nay đã đến tuổi nhược quán mà vẫn chưa cưới thê tử, trong viện ngay cả một thông phòng hầu hạ cũng chẳng có.
Điều Tạ lão phu nhân bận tâm nhất chính là hôn sự và con nối dõi của hắn.
Tạ Ngưng Đường đỏ bừng gương mặt tinh xảo, rụt rè đưa mắt nhìn Tô Chiêm.
Lại không dám nhìn lâu, thẹn thùng cụp mi mắt xuống.
Tô Chiêm lại chẳng hề biến sắc, đối với hắn, việc lấy vợ sinh con chẳng qua chỉ là hoàn thành nhiệm vụ mà tổ mẫu và phụ mẫu giao phó mà thôi.
“Vậy xin làm phiền mẫu thân và hai vị thẩm thẩm.”
Đổng thị khách sáo, cười đầy vẻ nịnh nọt: “Có gì mà phiền phức chứ, đều là bổn phận chúng ta nên làm cả mà.”
Tô Chiêm dời mắt, có chút bất ngờ khi hôm nay Tiết Nịnh lại không hề nói lấy một lời.
ŧıểυ cô nương từ đầu đến cuối cứ cúi gằm mặt xuống, khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm của nàng.
Chẳng rõ đôi mắt hạnh đang cụp xuống kia có rơi giọt nước mắt nào hay không.
Nhưng mà, hắn cũng chẳng mấy bận tâm đến suy nghĩ của một ŧıểυ cô nương.
Ngồi trong viện của mẫu thân một lát, hắn liền đứng dậy rời đi tới thư phòng.
Tiết Nịnh đợi người đi khuất mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, từ từ ngẩng đầu lên.
Ngày tổ chức yến tiệc nhận thân của nàng cơ bản đã định đoạt xong, Đổng thị và Liễu thị cũng đứng dậy cáo từ.
……
Từ Thu Thủy Uyển bước ra, Tô Chiêm đã đi tới thư phòng.
Tạ Ngưng Đường đuổi theo trong gió tuyết vài bước nhưng không kịp, bèn kéo lại chiếc áo lông hồ ly trên người, đứng chôn chân tại chỗ.
Tô Thanh khoác lấy tay ả, hai tỷ muội cùng sóng bước đi phía sau cùng: “Đường tỷ tỷ, ban nãy tỷ không nhìn thấy sắc mặt của Tiết Nịnh đâu.”
Tạ Ngưng Đường không biểu lộ cảm xúc gì: “Muội ấy có sắc mặt thế nào?”
Tô Thanh cười mỉa: “Mặt nó đen như than củi ấy chứ, tỷ không thấy hôm nay nó im như thóc, chẳng nói chẳng rằng câu nào sao? E là lát nữa về Tê Vân Cát lại khóc thút thít cho mà xem.”
Tạ Ngưng Đường nhếch khóe môi: “Mọi người đều nói muội ấy thích Thế tử, là thật hay giả vậy?”
Tô Thanh nhướng mày: “Đương nhiên là thật rồi! Từ nhỏ nó đến Hầu phủ đã bám riết lấy đại bá mẫu và Thế tử ca ca nhất, sau này lớn lên ngày nào cũng mang đồ ăn cho Thế tử ca ca, lại còn tặng khăn tay, túi thơm, tặng cả áo quần giày tất, đúng là chưa thấy đứa con gái nhà nào lại không biết liêm sỉ đến thế! Muội còn lạ gì tâm tư của nó nữa? Nó là đứa cô nhi, chỉ muốn bám víu lấy Thế tử ca ca để sau này làm chủ mẫu gánh vác Tuyên Nghĩa Hầu phủ chúng ta thôi. May mà người nó nhắm trúng là Đại ca ca, chứ nếu nhắm trúng ca ca nhà muội thì muội xui xẻo tám đời mới vớ phải bà chị dâu như thế.”
Huynh trưởng ruột cùng một mẹ sinh ra của Tô Thanh tên là Tô Mại, xếp hàng thứ ba trong Hầu phủ.
Dạo này đang về nhà cũ Vĩnh Châu lo liệu công việc.
Tạ Ngưng Đường chẳng hiểu sao lại nhớ tới hôm ở thư phòng của Tô Chiêm, ả đã nhìn thấy một góc áo choàng của hắn được người ta khâu vá lại.
Vừa nhìn đã biết là nét kim đường chỉ của nữ nhân, hơn nữa còn là một nữ nhân có tay nghề thêu thùa chẳng mấy khéo léo.
“Vậy Thế tử ca ca có thích muội ấy không?”
Tô Thanh chẳng cần suy nghĩ liền đáp: “Không thích, thậm chí còn cực kỳ chán ghét.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương