Tiết Nịnh khẽ nhíu mày thanh tú, giãy giụa vài cái nhưng không sao thoát khỏi sự kìm kẹp của nam nhân trước mặt.
Đằng sau các công tử thiếu gia là một đám tùy tùng, nha hoàn, bà tử đi theo. Tình cảnh có phần khó coi, thế nhưng chẳng một ai chịu đứng ra giải vây cho nàng.
Nếu là trước kia, nàng chắc chắn sẽ rơm rớm nước mắt nhìn về phía Tô Chiêm, hy vọng hắn có thể giúp nàng một tay.
Nhưng được sống lại một đời, Tiết Nịnh đã trưởng thành rồi.
Nàng không khóc, cũng không hề sợ hãi, mà lấy hết can đảm nhìn thẳng vào mắt Tô Dự.
“Muội đến thỉnh an lão phu nhân, nhị ca buông muội ra.”
“Nhị ca?” Tô Dự như thể nghe được chuyện cười gì đó, năm ngón tay hơi dùng lực, mơn trớn bàn tay nhỏ nhắn non mịn của Tiết Nịnh, trêu chọc nói: “Ta họ Tô, muội họ Tiết, muội thành muội muội của ta từ lúc nào thế?”
Tiết Nịnh còn chưa kịp mở miệng, một giọng nữ trong trẻo lại truyền đến từ cách đó không xa: “Hóa ra mọi người đều đã tới rồi, xem ra chúng ta đến muộn mất rồi.”
Vài bóng người rực rỡ nhanh chóng bước tới gần.
Mấy vị cô nương Hầu phủ xúng xính xiêm y xanh đỏ, ai nấy đều khoác trên mình áo choàng lông hồ ly tinh xảo.
Từng người một bước tới bên cạnh Tiết Nịnh, lộ ra vẻ châm chọc như đang xem trò hề.
Nhị cô nương Tô Nhân trông thấy cảnh tượng này, không nhịn được cười: “Nhị ca đang chơi trò gì thế này? Sao lại lôi lôi kéo kéo với Tiết gia muội muội ngay trước viện của tổ mẫu vậy?”
Thế nhưng Tô Dự vẫn ngoài cười trong giấu dao, nhất quyết không chịu buông tay.
Tiết Nịnh rốt cuộc vẫn là nữ tử, sức lực sao bì nổi nam nhân.
Nàng cắn chặt môi, hai má tức giận đến đỏ bừng, hung hăng trừng mắt liếc Tô Dự một cái.
Tô Dự chỉ cảm thấy làn da nơi lòng bàn tay mềm mại non mịn đến khó tin.
Ban đầu, hắn vốn chỉ muốn trêu chọc làm bẽ mặt Tiết Nịnh, lúc này lại bỗng dưng sinh ra chút luyến tiếc không nỡ buông tay.
Hắn cười: “Đã gọi ta một tiếng nhị ca, vậy nhị ca đưa muội đi gặp tổ mẫu.”
Tiết Nịnh mím môi: “Không cần, muội tự có chân, có thể tự đi.”
Tô Dự nhướng mày: “Hôm qua lúc rơi xuống nước, muội chính là được đại ca bế về đấy, sao lúc này lại tự có chân rồi?”
Trong lời nói của nam nhân tràn ngập sự châm chọc và bất kính.
Sắc mặt Tiết Nịnh lập tức trắng bệch, không kìm được đưa mắt nhìn về phía Tô Chiêm.
Nam nhân cao lớn thẳng tắp đứng ở một bên, khoác trên mình bộ cẩm bào màu mực, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng thanh cao, khí thế bức người.
Giữa màn sương tuyết mịt mù, nàng không nhìn rõ vẻ mặt của hắn.
Nàng chỉ cảm thấy trên mặt dâng lên một trận khó xử bẽ bàng.
Quả nhiên chỉ cần dính líu tới Tô Chiêm thì chẳng có lấy nửa phần tốt đẹp.
Cho dù Giang thị không nói gì, nhưng chuyện ngày hôm qua bị đám nha hoàn sai vặt đồn ra ngoài, ai nấy cũng sẽ nghĩ nàng là một cô nữ mang dã tâm thâm sâu, mưu toan câu dẫn Thế tử Hầu phủ.
Thế nên, nàng cũng chẳng trông mong Tô Chiêm sẽ giúp nàng giải vây.
Nàng dứt khoát cúi đầu, mở miệng cắn mạnh vào mu bàn tay của Tô Dự.
Tô Dự bị đau, rốt cuộc cũng phải buông nàng ra.
Tiết Nịnh vốn dĩ đã có dung mạo vô cùng tinh xảo, đôi đồng tử đen láy vừa đến vừa thăm thẳm.
Khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười nhạt, ánh mắt lướt qua đám công tử ŧıểυ thư cao quý này: “Ta đã nói rồi, ta tự có chân, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không dựa dẫm vào người khác.”
Khi nói lời này, ánh mắt nàng thản nhiên, quang minh chính đại dừng lại nơi mi mày của Tô Chiêm.
Đôi mày sắc lạnh của nam nhân vẫn tràn ngập vẻ hờ hững như trước, phảng phất như vĩnh viễn vô tâm vô tình, chẳng hề có lấy nửa phần dao động cảm xúc.
Tiết Nịnh không biết giờ khắc này trong lòng hắn đang nghĩ gì, nàng chỉ biết rằng, đời này kiếp này, nàng nhất định phải dốc hết sức lực, bằng mọi giá vạch rõ ranh giới với hắn.
Nói xong câu này, nàng không nhìn biểu cảm của bất kỳ ai nữa, nhấc tà váy, sải bước đi đầu vào gian chính Vạn Thọ Đường.
“Đại ca, huynh xem bộ dạng đắc ý của nàng ta kìa——”
“Cái gì mà nếu không phải vạn bất đắc dĩ chứ?”
“Chẳng lẽ đại ca cứu nàng ta còn cứu sai rồi sao?”
Tô Chiêm khẽ nhíu mày kiếm khó lòng nhận ra, ánh mắt lại rơi vào mu bàn tay vừa bị cắn của Tô Dự.
Hắn nhớ tới đoạn cổ tay trắng ngần như tuyết vừa bị Tô Dự nắm lấy ban nãy.
Trong lòng chẳng rõ vì cớ gì, bỗng dâng lên một tia bực bội như có như không.
“Câm miệng.”
Khóe miệng Tô Dự giật giật, thấy sắc mặt đại ca nhà mình lạnh lùng nghiêm nghị, cũng không dám nhiều lời nữa.
……
Tạ lão phu nhân đã có tuổi, giấc ngủ ít.
Giang thị với thân phận con dâu đại phòng, đã sớm ở trong phòng hầu hạ.
Tú Ninh Quận chúa nghỉ lại Hầu phủ đêm qua lúc này cũng đang ở bên cạnh lão phu nhân.
Sau khi lão phu nhân chải chuốt rửa mặt xong xuôi, mới đi tới sập La Hán bằng gỗ tử đàn chạm hoa văn chữ Vạn ở gian ngoài ngồi xuống.
“Đều tới cả rồi sao?” Tạ lão phu nhân đánh giá một lượt đám cháu trai cháu gái tới thỉnh an, vừa liếc mắt một cái liền trông thấy Tiết Nịnh trong bộ áo váy màu mộc mạc: “Hôm nay ngọn gió nào lại thổi Tiết nha đầu tới đây thế này?”
Tiết Nịnh đi ở cuối cùng, đợi mọi người thỉnh an xong xuôi, mới bước tới trước mặt lão phu nhân, quy củ hành lễ với bà.
“Trước kia A Nịnh không hiểu chuyện, sau này nguyện ngày ngày đến trước mặt lão phu nhân để tận hiếu.”
Tạ lão phu nhân dường như bị lời này của nàng làm cho kinh ngạc, khóe môi khẽ nhúc nhích nở nụ cười như không cười, sai người đỡ nàng đứng dậy.
“Ngươi có lòng hiếu thảo này là rất tốt, nếu có thời gian rảnh rỗi, tới bồi bà già này chép chút kinh Phật là được rồi.”
Tiết Nịnh hiếm khi đến trước mặt Tạ lão phu nhân, lúc này chỉ nghĩ muốn biểu hiện thật tốt để Giang thị dễ thở hơn: “Lão phu nhân, hôm nay A Nịnh đang rảnh rỗi đây ạ.”
Lời này vừa dứt, trong đường nhất thời yên tĩnh trong thoáng chốc, mấy vị cô nương đồng loạt nhìn về phía Tiết Nịnh.
Chân mày Tô Chiêm khẽ động, ánh mắt dừng trên gương mặt trắng ngần đầy đặn của thiếu nữ, đáy mắt cứ thế lạnh đi, dường như đã liệu trước được nàng định nói gì, làm gì.
Tạ lão phu nhân vốn cũng chỉ thuận miệng nói vậy, nghe Tiết Nịnh nhận lời, liền bất mãn khẽ nhíu mày, nhưng vẫn lên tiếng: “Vậy lát nữa ngươi ở lại đi.”
Khóe môi Giang thị cong lên mỉm cười, tuy cảm thấy sự xuất hiện của Tiết Nịnh hôm nay có chút bất ngờ, nhưng trong lòng cũng rất vừa ý.
Năm đó khi bà mang đứa trẻ này về, Hầu phủ vốn dĩ không hề đồng ý.
Đằng sau Tạ lão phu nhân là thế gia thanh lưu hiển quý, vốn khinh thường tướng môn nhất, lại nói đứa trẻ này phụ mẫu huynh đệ trong nhà đều đã mất sạch, sợ rằng mệnh cách đại hung, mang điềm hình khắc, mấy năm trước đã bảo bà đuổi Tiết Nịnh đi.
Là do bà kiên trì rất lâu, lại quỳ ở từ đường suốt ba ngày ba đêm, mới giữ được đứa trẻ này ở lại.
Khi đứa nhỏ tới đây tuổi còn nhỏ, phụ mẫu đều không còn, hay khóc lại nhát gan, chỉ chịu thân cận với bà và Chiêm nhi.
Để nàng có thể sống thoải mái tự tại trong phủ này, bà đã phải bỏ ra không ít tâm tư sức lực.
Giờ đây đứa nhỏ này, xem ra đã biết nghĩ cho bà rồi.
Giang thị cười nói: “Con thấy nha đầu này sau khi rơi xuống nước một phen, tính tình lại trở nên ôn hòa hơn nhiều. Con bé nay tuổi tác cũng lớn rồi, mẫu thân xuất thân tôn quý, xin hãy chỉ bảo thêm cho con bé.”
Tạ lão phu nhân nói: “Cũng chẳng nói tới chỉ bảo gì, bao năm qua, đứa trẻ do đích thân con dạy dỗ, có thể kém cỏi đi đâu được chứ?”
Nụ cười trên mặt Giang thị càng sâu thêm, chỉ mong lão phu nhân tiếp nhận Tiết Nịnh, trong lòng càng thêm vui vẻ.
Tiết Nịnh thỉnh an xong liền an phận lui về phía sau ngồi.
Tô Chiêm là đích trưởng tôn của Hầu phủ, lại được lão phu nhân thương yêu nhất, ngồi ở vị trí trên cùng, giữa hắn và nàng tựa như cách biệt cả một dải ngân hà.
Trước kia nàng chỉ mong ước có thể vượt qua ranh giới tựa hào sâu vạn trượng đó để đến gần hắn.
Nay được sống lại một đời, nhìn lại bóng lưng của nam nhân, mới hiểu thế nào là có những người sinh ra đã như vầng trăng sáng treo trên trời cao, rốt cuộc chỉ có thể ngước nhìn chứ vĩnh viễn không thể chạm tới.
Tú Ninh Quận chúa là đích nữ dòng chính của Tạ thị nhất tộc.
Thân phận tôn quý, dung mạo tú lệ.
Cùng Tô Chiêm xứng đôi vừa lứa không gì sánh bằng.
Thiếu nữ e ấp ngượng ngùng, ngồi xuống bên cạnh Tô Chiêm.
Ánh mắt Tạ lão phu nhân nhìn hai người họ tràn ngập vẻ từ ái, Giang thị cũng rất hài lòng với sự dịu dàng hiền thục của Tú Ninh Quận chúa.
Những người khác trong đường rộn rã cười nói, sự náo nhiệt là của bọn họ, còn nàng chẳng có thứ gì.
Trong lồng ngực Tiết Nịnh dâng lên nỗi đắng chát, một cỗ chua xót không thể gọi tên cứ thế từng chút một trào dâng.
Thế nhưng nàng vẫn giữ đúng vẻ đoan trang mực thước, khóe môi vẫn điểm nụ cười khẽ vô cùng đúng mực.
Đợi mọi người đùa vui xong xuôi, nàng mới lần nữa ngẩng đầu nhỏ đang rũ thấp lên, bước tới trước mặt lão phu nhân, cung cung kính kính quỳ xuống.
“Lão phu nhân, A Nịnh còn có một việc, muốn xin lão phu nhân làm chủ.”