Hôm Nay Thủ Phụ Đại Nhân Nóng Ruột Chưa

Chương 9: Bàn Chuyện Hôn Nhân

Trước Sau

break
Liễu thị cũng cười theo vô cùng hòa nhã: “Hiếm khi Nịnh Nịnh chủ động đưa ra một yêu cầu, chúng ta há lại không dốc lòng thỏa mãn cho con bé sao?”
Tiết Nịnh ngoan ngoãn ngồi lên đôn thêu trước mặt Giang thị: “Nương, chuyện của con không vội.”
Sự châm chọc nơi khóe môi Tô Khê gần như không che giấu nổi: “Tiết muội muội hôm nay chẳng phải còn vội vàng thể hiện trước mặt tổ mẫu, muốn nhận đại bá mẫu làm mẫu thân sao? Sao lúc này lại không vội rồi? Kìa? Đại ca ca đâu? Sao đại ca ca không cùng tới đây với Tiết muội muội? Ngày thường Tiết muội muội cứ như cái đuôi bám sau lưng đại ca ca, ta còn tưởng muội nhất định sẽ ở cùng một chỗ với đại ca ca chứ.”
Lời lẽ mỉa mai của thị đâm vào tai Tiết Nịnh đau nhói.
Nhưng nàng cũng không tiện phản bác gì, dù sao trong mắt những người ở Hầu phủ này.
Từ nhỏ nàng đã xoay quanh sau lưng Tô Chiêm.
Tô Khê coi thường nàng nhất, nhưng thị thì có được kết cục tốt đẹp gì?
Chẳng qua cũng là tự lén lút định chung thân với nam nhân bên ngoài, đồng dạng không thể đem ra ánh sáng.
Tiết Nịnh mặt không biến sắc nói: “Đại tỷ tỷ năm nay mười tám tuổi, yến tiệc nhận thân của muội sao gấp bằng hôn sự của đại tỷ tỷ được?”
Sắc mặt Tô Khê trở nên khó coi, Liễu thị tuy vẫn cười nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt.
Tô Man bật cười phụt một tiếng, nhìn về phía Tô Khê: “A Nịnh nói đúng đấy, đại tỷ tỷ mà còn không gả đi là thành gái lỡ thì đấy nhé.”
Tô Khê tối sầm mặt, cười như không cười trừng mắt nhìn Tiết Nịnh: “Ta có không gả đi được thì cũng còn hơn cái kẻ không ai thèm lấy như muội, người muội thích, cả đời này cũng sẽ không bao giờ thích muội đâu.”
Gương mặt nhỏ của Tiết Nịnh hơi tái đi, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt một cái thật mạnh.
Tô Khê tự thấy mình đã nắm thóp được nỗi đau của Tiết Nịnh, lại cười rạng rỡ: “A Nịnh muội muội, muội cũng đừng đắc ý quá sớm.”
Tiết Nịnh rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh: “Trước mặt nương và nhị thẩm, một khuê nữ chân không bước ra khỏi cửa lớn, cửa nhỏ chẳng buồn ra như muội, đại tỷ tỷ nói muội thích ai cơ chứ?”
Tô Khê mỉa mai: “Chẳng phải muội thích đại ca ca sao.”
Đôi mày Tiết Nịnh nghiêm lại, đột nhiên cao giọng: “Đại tỷ tỷ cẩn trọng lời nói!”
Tô Khê bị khí thế đột ngột bộc phát của Tiết Nịnh dọa sợ: “Muội hét cái gì mà hét——”
Tiết Nịnh lạnh lùng nói: “Ta và A huynh là tình cảm huynh muội, há lại cho phép tỷ ăn nói xằng bậy? A huynh vừa mới vào Hình bộ, hủy hoại thanh danh của A huynh thì có lợi ích gì cho nhị phòng các người?”
Tô Khê nghẹn họng trơ mắt, nhất thời không biết phải phản bác thế nào.
Nhị phòng không có năng lực, phải dựa dẫm vào đại phòng mà sống.
Tiền đồ của Tô Chiêm chính là tiền đồ của Hầu phủ.
Liễu thị không phải kẻ không hiểu chuyện, kéo kéo Tô Khê đang không cam lòng lại, cười hòa giải: “A Khê chỉ là đùa một chút thôi, đều là huynh đệ tỷ muội trong nhà, Nịnh Nịnh đừng để trong lòng nhé.”
Khóe môi Tiết Nịnh cong lên: “Nhị thẩm yên tâm, con sẽ không vì vậy đo với đại tỷ tỷ đâu ạ.”
Lời này vừa thốt ra, ngược lại càng làm nổi bật Tô Khê là người làm tỷ tỷ mà hẹp hòi, không hiểu chuyện.
Tô Khê uất ức đến đỏ hoe cả mắt, nhưng lại bị mẫu thân mình giữ chặt, không thể cãi lại.
Giang thị nói: “Được rồi, A Nịnh nói đúng đấy, yến tiệc nhận thân của con bé sao quan trọng bằng hôn sự của A Khê. Mấy ngày nay những mối ta để mắt tới đã chọn ra được không ít công tử tài năng xuất chúng, đệ muội, muội cũng phải để tâm hơn cho đứa nhỏ, chọn kỹ trong số đó xem sao, danh sách lát nữa ta sẽ bảo Tống ma ma mang qua viện của muội.”
Giang thị là đương gia chủ mẫu của Hầu phủ, mỗi ngày phải xử lý trăm công nghìn việc nhiều như lông bò.
Cũng không phải bà cố ý quên đi hôn sự của Tô Khê, mà là do Liễu thị của nhị phòng kén cá chọn canh đủ điều, lúc này mới làm lỡ dở nữ nhi.
Mục đích Liễu thị đến hôm nay chính là vì hôn sự của Tô Khê, đôi mắt sáng lên: “Người mà tẩu tẩu nhìn trúng đương nhiên là tốt rồi, chỉ là muội lại ưng ý đích công tử của Lục gia ở ngõ Dương Liễu, không biết tẩu tẩu có thể giúp đỡ bắc cầu mai mối được không?”
Tô Khê đỏ mặt không nói, cụp mắt lộ ra dáng vẻ thẹn thùng của thiếu nữ.
Tiết Nịnh lại nhíu chặt mày: “Lục gia ở ngõ Dương Liễu, là Lục gia nào?”
Liễu thị cười nói: “Đứa trẻ ngoan, chính là nhà cữu cữu của con đấy. Tẩu tẩu nuôi nấng con nhiều năm, có tỷ ấy đứng ra thì hai nhà chúng ta thân càng thêm thân, chẳng phải càng tốt hơn sao?”
Tiết Nịnh sa sầm mặt, nhíu mày nhìn Liễu thị.
Nàng thật sự đã sống ở nhà cũ Vĩnh Châu quá lâu rồi.
Lâu đến mức nàng suýt quên mất rằng vị hôn phu ban đầu mà Tô đại cô nương ưng ý chính là biểu ca Lục Tự Linh của nàng.
Kiếp trước cữu cữu và biểu ca vẫn luôn trấn giữ biên cương ở Ủng Tuyết Quan.
Nếu không phải vì hôn sự của nàng và Tô Chiêm, cữu cữu đã không lệnh cho biểu ca trở về thành Đông Kinh.
Lục gia cũng sẽ không bàn chuyện cưới xin với Tô Khê.
Càng sẽ không khiến Tô Khê sau khi thành hôn vẫn cùng gã nhân tình tư thông kia dày vò biểu ca cả một đời.
Giang thị trầm ngâm một lát: “Đích công tử nhà họ Lục kia nhiều năm không gặp, chẳng biết nay đã trưởng thành ra sao.”
Liễu thị nói: “Muội đã sai người nghe ngóng rồi, Lục công tử hiện đang làm doanh tướng trong Trấn Bắc Quân, rất có năng lực, cuối năm về kinh thuật chức, sau đó lo lót chút ít là có thể tìm được một chức vị quan trọng trong Binh bộ, sau này tiền đồ rộng mở, cùng với A Khê nhà chúng ta quả là vô cùng xứng đôi. Hơn nữa, A Khê gả được nơi tốt cũng là làm rạng danh thêm cho Tuyên Nghĩa Hầu phủ, đến lúc đó lão phu nhân cũng sẽ khen ngợi tẩu tẩu tề gia có phương.”
Giang thị nhìn Tiết Nịnh, trong lòng cân nhắc suy tính một phen.
Tiết Nịnh không lên tiếng, nhưng nàng là một ŧıểυ cô nương, cũng không thể làm chủ hôn sự đại sự của Tô Khê được.
Giang thị đành phải ứng phó trước: “Đợi người Lục gia về kinh xong, ta sẽ cho người mời Lục công tử tới phủ ngồi chơi một chuyến.”
Liễu thị lúc này mới hài lòng, dẫn theo Tô Khê rời khỏi Thu Thủy Uyển.
Người vừa đi, Giang thị liền vẫy tay bảo Tiết Nịnh ngồi xuống bên cạnh bà.
Khóe môi Tiết Nịnh khẽ mím, hai má được lò sưởi hơ ấm đến mức trắng nõn ửng hồng.
Giang thị càng nhìn nàng lại càng yêu thích, không kìm được đưa tay nắn nắn gò má của nàng.
Chỉ tiếc là một cô nương tốt thế này lại không thể trở thành con dâu của bà, nhưng làm con gái của bà cũng tốt vô cùng.
“Nịnh Nịnh có bằng lòng để nhà cữu cữu của con kết thân với nhà chúng ta không?”
Tiết Nịnh không muốn làm khó Giang thị, tự nhiên gật đầu đồng ý.
Nhưng Tô Khê đời này đừng hòng mơ tưởng nhúng chàm tới biểu ca của nàng nữa.
“Chẳng qua cũng chỉ là gặp mặt xem mắt thôi, cuối cùng vẫn phải xem ý của biểu ca con thế nào nữa ạ.”
Tô Man bĩu bĩu môi: “Phải đấy ạ, biểu ca hồi nhỏ đã khôi ngô tuấn tú như đồng tử bên cạnh Thần Tài rồi, lớn lên chẳng biết đẹp trai chừng nào, Tô Khê sao mà xứng với huynh ấy được chứ?”
Giang thị nhìn những đứa trẻ này lớn lên, sao lại không hiểu tính tình tầm thường nhưng mắt lại cao hơn đầu của Tô Khê chứ?
Lục gia tuy là tướng môn sa sút, nhưng chưa chắc đã coi trọng ả.
Bà bất đắc dĩ cười khẽ, chọc chọc vào gương mặt phúng phính mũm mĩm của Tô Man: “Nha đầu con này, gọi biểu ca lung tung cái gì đấy?”
Tô Man cười nũng nịu ngây thơ, lại tựa đầu lên vai Tiết Nịnh: “A Nịnh nay là nữ nhi của người, chính là muội muội ruột thịt của con, con gọi theo một tiếng biểu ca chẳng phải rất hợp tình hợp lý sao?”
Khóe môi Giang thị cong lên, ánh mắt dịu dàng nhìn hai cô nương do mình nuôi dạy vô cùng tốt này, trong lòng thỏa mãn khôn xiết.
“Đừng nói tới đại tỷ tỷ của các con, con nay đã mười sáu, Nịnh Nịnh cũng đã cập kê rồi. Trong yến tiệc nhận thân, không ít vương công quý tộc sẽ tới dự, xem ra người làm mẹ này cũng phải hao tâm tổn trí vì hai đứa, sớm ngày gả các con đi mới được.”
Tô Man đỏ mặt làm nũng: “Man Man không thèm gả chồng đâu, con còn muốn ở bên cạnh mẫu thân thêm vài năm nữa cơ.”
Giang thị buồn cười đưa mắt nhìn sang: “Nịnh Nịnh, còn con thì sao?”
“Con đều nghe theo nương cả.” Khóe môi Tiết Nịnh mỉm cười dịu dàng: “Nương bảo con gả cho ai, con sẽ gả cho người đó.”
break
Trước Sau

Báo lỗi chương