Thương Diệp Sơ vươn vai một cái, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó.
"Hệ thống, các chỉ số hiện tại của tôi đang ở mức nào?"
Hệ thống lặng lẽ mở bảng ghi chép chỉ số ra.
"Họ tên: Thương Diệp Sơ
Tuổi: 20
Cân nặng: 51kg
Chiều cao: 155cm
Chỉ số thông minh: 138 (Xuất sắc)
Nhan sắc: 0 (Ném vào đám đông là chìm nghỉm)
Sức khỏe: 41 (Trạng thái kém)
Vũ lực: 0
Khí chất: 0
..."
Xem ra sau khi trút bỏ được 60 ký mỡ thừa, dù không trực tiếp quy đổi nhan sắc thì chỉ số này cũng đã tự động tăng lên đáng kể. Tuy chỉ là vớt vát từ số âm quay về con số 0 tròn trĩnh, nhưng Thương Diệp Sơ vẫn cảm thấy khấp khởi mừng thầm.
Hệ thống 103 bổ sung thêm: "Chỉ số sức khỏe ban đầu của ký chủ là 30, sau khi giảm cân đã tăng lên thành 41."
Quả là một vụ làm ăn có hời, có thể coi là mua một tặng hai luôn cơ đấy. Thương Diệp Sơ vô cùng hài lòng.
Cô lướt mắt nhìn xuống dưới, kinh ngạc phát hiện bảng thống kê thế mà lại hiển thị thêm vài hạng mục mới, không nhịn được bèn hỏi: "Sao hôm qua lại không có mấy chỉ số này?"
103 đáp: "Bởi vì với chỉ số thông minh ngày hôm qua của ký chủ, cô không đủ khả năng để hiểu được ý nghĩa của mấy con số này."
Thương Diệp Sơ: "..."
Sau khi làm xong thẻ diễn viên, Thương Diệp Sơ nán lại dạo thêm vài vòng quanh phim trường. Dù vừa mới trải qua một giấc ngủ sâu, cộng thêm cơ thể hiện tại đã nhẹ đi quá nửa, nhưng cô vẫn rất nhanh cảm thấy thấm mệt.
Thương Diệp Sơ ngáp một cái, chậm chạp lê từng bước trở về tiệm sách.
Khu phố đi bộ nơi bà Hồ mở tiệm sách nằm ngay sát phim trường, nên Thương Diệp Sơ chẳng mấy chốc đã về đến nơi.
Lúc bước vào tiệm, bà Hồ đang đeo kính viễn thị chăm chú đọc một cuốn sách. Thấy Thương Diệp Sơ về, bà mỉm cười hiền từ: "Cháu về rồi đấy à? Bà có để phần cơm cho cháu này."
Thương Diệp Sơ đưa mắt nhìn, phần ăn gồm hai cái bánh màn thầu và một bát miến hầm thịt heo dưa chua. Lại có thêm một bát sữa đậu nành loãng toẹt, hẳn là đồ ế bán không hết của tiệm ăn sáng cạnh bên. Mặc dù chỉ là cơm thừa canh cặn, nhưng đồ ăn vẫn còn bốc khói nghi ngút, có lẽ bà vừa mới hâm lại bằng lò vi sóng.
Thương Diệp Sơ chợt trầm ngâm, trong tâm trí cô phảng phất hiện lên dáng vẻ run rẩy, lập cập của bà cụ lân la sang tiệm ăn sáng nhà bên để xin chút sữa đậu nành ế. Xin được rồi, bà lại phải muối mặt cậy nhờ ông chủ tiệm ăn sáng cho dùng ké lò vi sóng để hâm nóng đống thức ăn này.
Những thước phim ấy cứ hiện lên rõ mồn một trong đầu Thương Diệp Sơ. Đó không phải là cảnh tượng của kiếp này, mà là ký ức từ kiếp trước.
Tiệm sách của bà Hồ buôn bán ế ẩm, tuy có lương hưu nhưng hơn nửa đều bị gã con trai vô dụng mót sạch sành sanh. Bản thân bà sống lay lắt còn chẳng đủ ăn đủ mặc, cớ sao lại cứ phải cưu mang, đối xử tốt với cô đến vậy?
Bà Hồ tủm tỉm cười: "Cháu về rồi thì tốt. Bà phải về nhà đây. Cháu tranh thủ ăn tối đi kẻo nguội."
Nói đoạn, bà lại chỉ tay về phía căn phòng kho nằm tít góc trong cùng của tiệm sách: "Bà có mang từ nhà tới cho cháu một bộ chăn đệm, bà để sẵn ở trong đó rồi. Ăn xong thì lo đi ngủ sớm đi nhé."
Thương Diệp Sơ rầu rĩ "dạ" một tiếng khe khẽ: "Cháu cảm ơn bà."
Bà Hồ cảm thấy cô nhóc này cứ như người quen từ lâu, xưng hô cực kỳ tự nhiên, nhưng bà cũng chẳng bận tâm nghĩ ngợi nhiều, cứ thế vui vẻ chống gậy ra về.
Thương Diệp Sơ lẳng lặng đứng nhìn bóng lưng còng xuống, run rẩy của bà cụ, không cất bước theo tiễn.
Cô biết nhà bà Hồ nằm cách con phố này không xa. Bà sống chung với con trai và con dâu. Nhờ khoản lương hưu hàng tháng nên bà không đến mức bị hắt hủi cay nghiệt, nhưng cũng chẳng nhận được sự kính trọng đàng hoàng nào.
Nếu giờ Thương Diệp Sơ đưa bà về, nhỡ lọt vào mắt cô con dâu lẻo mép, ngoa ngoắt kia, chẳng biết lại rước thêm bao nhiêu phiền phức, bực dọc cho bà nữa.
Thương Diệp Sơ ngồi xuống ghế, cúi gằm mặt, cắn một miếng bánh màn thầu thật to.
Bánh màn thầu xốp mềm, thơm ngào ngạt, vừa nóng hổi lại vô cùng mềm dẻo. Thương Diệp Sơ cứ thế cúi gằm mặt, chậm rãi nhai từng miếng.
103 chợt nhìn thấy, trên chiếc bánh màn thầu trắng muốt, bỗng chốc rớt xuống một giọt nước mắt.
"Bà Hồ." Thương Diệp Sơ vừa nhai vừa nghẹn ngào lẩm bẩm, "Cháu nhất định sẽ nổi tiếng. Cháu sẽ kiếm được thật nhiều, thật nhiều tiền."