Khó Chơi

Chương 39: Tâm Tư Qua Ảnh Đại Diện

Trước Sau

break

Cô không phải, cô chỉ hy vọng chọn được tấm ảnh mà Lục Chẩm Thu thích, như vậy khi Lục Chẩm Thu trò chuyện với cô, nhìn thấy ảnh đại diện cũng sẽ thấy vui vẻ.

Nhưng sự thực chứng minh, chỉ dựa vào một tấm ảnh đại diện yêu thích thì chẳng có tác dụng gì.

Cận Thủy Lan nhấn vào xem, danh sách liên lạc chẳng có mấy người, nhưng vừa liếc mắt đã thấy ngay ảnh đại diện của Lục Chẩm Thu.

Cô nhấn vào, nhật ký chat từ hai năm trước đã bị hệ thống xóa sạch, trang màn hình trắng xóa, nhưng cô luôn ghi nhớ nội dung cuộc trò chuyện cuối cùng.

Lục Chẩm Thu nói, cậu ấy đã có người yêu.

Lúc đó cô chỉ thấy đầu óc trống rỗng, cũng không nhớ mình đã nói những gì, cuối cùng nhắc tới chuyện tại sao lại thích người kia, Lục Chẩm Thu bảo, có lẽ vì người đó biết chăm sóc cậu ấy, rất chu đáo.

Lúc chưa chính thức ở bên nhau, người đó đã chuẩn bị trà gừng khi cậu ấy bị cảm, còn nói lần đầu tiên họ tiếp xúc là ở căn hộ, người đó đã chuẩn bị bình giữ nhiệt và cả trà gừng nữa.

Sắc mặt cô trắng bệch, cảm xúc đột ngột kích động và nóng lòng.

Vì vội vàng nên cô đã viết sai rất nhiều chữ, mà lời muốn nói lại quá nhiều, cuối cùng chỉ thấy Lục Chẩm Thu nhắn: [Thật tốt, mình cũng thích cô ấy.]

Cô run rẩy xóa đi từng chữ một, đè nén tất cả tâm tình ấy xuống, cùng với cả đoạn tình cảm chưa kịp nói ra, chua xót khôn nguôi.

Cuối cùng cô hỏi Lục Chẩm Thu: [Nếu ở căn hộ cô ấy không nấu trà gừng cho cậu, cậu có còn thích cô ấy không?]

Lục Chẩm Thu không hề do dự mà trả lời: [Sẽ mà.]

Hai chữ ấy đánh nát chút vọng tưởng duy nhất của cô.

Cô im lặng rất lâu mới gửi: [Tốt lắm, chúc cậu hạnh phúc.]

Lục Chẩm Thu đáp: [Cám ơn cậu.]

Kể từ đó họ không bao giờ liên lạc nữa, biến mất khỏi thế giới của nhau, coi như những người bạn mạng chưa từng gặp mặt.

Kỷ Tử Bạc không chỉ một lần mắng cô là đồ đần, đi học thì chưa bao giờ nhận được danh hiệu học sinh ba tốt, lớn từng này cũng chẳng làm được mấy việc tốt, vậy mà giờ lại đi làm áo cưới cho tình địch.

Đúng thế, chính cô cũng không nhịn được mà tự mắng mình là đồ đần.

Nhưng dù có đần đến đâu, cũng chẳng thể cưỡng lại được một câu nói "mình thích người ta" của Lục Chẩm Thu.

Lục Chẩm Thu nói thích Đường Nghênh Hạ.

Câu nói đó chính là con dao sắc bén nhất, là vũ khí gây tổn thương nhất, xé toạc chút liên hệ duy nhất giữa hai người.

Từ đó về sau, cô từ chối tất cả những hợp tác có liên quan đến Đường Nghênh Hạ, chỉ vì không muốn nghe thấy tin tức về Lục Chẩm Thu từ miệng người khác, dù chỉ là một khả năng nhỏ nhất cô cũng không muốn.

Cận Thủy Lan sực tỉnh, lưu ảnh đại diện lại, sau đó thoát ra và đăng nhập vào tài khoản phụ.

Sau khi thay ảnh đại diện, cô tìm tài khoản WeChat mà Lục Chẩm Thu đưa, gửi lời mời kết bạn qua.

Lục Chẩm Thu vừa hát vừa nghe thấy điện thoại rung lên.

Cô tranh thủ lúc uống nước cầm điện thoại lên xem, nhìn thấy ảnh đại diện thì sững người một chút, xác nhận lại mấy lần thấy không phải cùng một tài khoản mới nhấn đồng ý, hỏi: [Bà chủ?]

Cận Thủy Lan: [Ừm, là chị.]

Lục Chẩm Thu nhìn chằm chằm ảnh đại diện của cô, thẫn thờ nhắn: [Ảnh đại diện nhìn quen quá.]

Tấm ảnh quen thuộc như thế này khiến cô nhớ đến một người bạn mạng trước đây, quen biết từ hai năm trước lúc chưa đổi nền tảng.

Người đó cũng là một vị đại gia, nhưng tính cách lại không giống với bà chủ mới này cho lắm. Người ấy khá dễ gần, trò chuyện rất ăn ý trong phòng livestream của cô, suốt nửa tháng ròng đã vung tiền tặng vô số quà tặng, sau này còn trở thành quản lý phòng và cả hai cũng đã kết bạn WeChat với nhau. Vị bà chủ đó cũng mắc chứng khó lựa chọn một chút.

Thật ra cô rất giống với chủ nhà mới Cận Thủy Lan.

Cận Thủy Lan thấy tin nhắn này thì khựng tay lại, sau đó gõ chữ: [Ảnh đại diện làm sao vậy?]

Lục Chẩm Thu: [Không có gì, trước đây một người bạn của em cũng dùng ảnh đại diện này, rất đáng yêu.]

Đó là hình chibi của một nhân vật anime từ vài năm trước, hai năm nay bộ phim đó lại nổi tiếng trở lại nên có khá nhiều người dùng hình này làm ảnh đại diện.

Lục Chẩm Thu không hề để tâm, nhưng Cận Thủy Lan lại vì câu nói này của cô mà lòng dậy sóng.

Hóa ra, em ấy vẫn còn nhớ.

Cận Thủy Lan tâm trạng cực tốt, nhìn Triệu Tư Nhiễm vừa bước vào cửa cũng thấy ôn hòa, nhưng Triệu Tư Nhiễm lại bị cái nhìn của cô làm cho kinh hồn bạt vía.

Triệu Tư Nhiễm vốn dĩ vì chuyện Cận Thủy Lan bị giảm bốn điểm phần trăm mà tâm trạng không vui, hiện tại cô lại không liên lạc được với ông chủ, đến tận nhà cũng không chặn được người, nghe nói là ông ta đã đi họp ở tỉnh lân cận, cô ở trong điện thoại nén giận hỏi: "Vậy cô Cận tính sao đây?"

Ông chủ nói: "Bốn điểm không đồng ý thì cô hỏi thử xem hai điểm có được không."

Thế này là cái gì?

Tát một cái rồi cho một viên kẹo hay sao?

Tưởng Cận Thủy Lan là tác giả nhỏ mới xuất bản lần đầu hay sao mà lại định lừa phỉnh như vậy?

Cô thật sự không dám nói câu giảm hai điểm kia ra, nhất là sau khi Cận Thủy Lan đã chờ đợi cả ngày, Triệu Tư Nhiễm cười gượng: "Cô Cận, nghỉ ngơi xong chưa? Tối nay tôi mời cô đi ăn nhé?"

Cận Thủy Lan liếc cô một cái: "Vẫn chưa liên lạc được sao?"

Triệu Tư Nhiễm nói: "Ông ấy đi họp ở tỉnh lân cận rồi."

Cận Thủy Lan hiểu ý, gật gật đầu: "Vậy để lần sau hãy nói."

Triệu Tư Nhiễm có hơi áy náy nhìn cô, nói: "Tối nay tôi mời cô đi ăn, ăn xong đưa cô về nhé?"

Cận Thủy Lan ngước mắt nhìn quanh một vòng, lại nhìn cô, cười nói: "Không cần phiền phức vậy đâu."

Triệu Tư Nhiễm ngẩn người, Cận Thủy Lan đã lướt qua người cô đi ra ngoài.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương