Khó Chơi

Chương 41: Bữa Tối Và Những Lời Tâm Sự

Trước Sau

break

Cận Thủy Lan ngước mắt bắt gặp ánh nước long lanh ấy, cô cũng nhếch môi cười, hỏi: "Hôm nay livestream cảm thấy thế nào?"

Lục Chẩm Thu đang nén một bụng tâm sự không biết bày tỏ cùng ai, nghe Cận Thủy Lan hỏi vậy liền mở lời: "Rất tốt ạ, chỉ là có một bà chủ đến, lạ lắm."

Cận Thủy Lan điềm nhiên cúi đầu mở hộp thức ăn, trong hộp lớn là bốn hộp nhỏ, vô cùng tinh tế, đầy đủ sắc hương vị, bên cạnh còn có hai bát canh gà.

Cận Thủy Lan mở nắp bát canh gà đẩy sang cho Lục Chẩm Thu, hỏi: "Lạ thế nào?"

Lục Chẩm Thu nhúng thìa vào bát canh gà, vài giây sau lấy ra, cô trả lời Cận Thủy Lan: "Cô ấy đã vung rất nhiều quà tặng."

Cận Thủy Lan không hiểu: "Chẳng phải rất tốt sao?"

"Tốt thì rất tốt ạ."

Dù sao livestream thì quà tặng càng nhiều tỷ lệ ăn chia của cô càng cao, Lục Chẩm Thu mím môi, nói tiếp: "Nhưng cô ấy vung tiền thực sự quá nhiều."

Sắp lên đến mấy trăm nghìn rồi.

Hơn nữa khi hai người trò chuyện, cô luôn cảm thấy bà chủ này nói năng cứ kỳ kỳ lạ lạ.

Cận Thủy Lan cụp mắt: "Nhiều thì cứ nhận lấy, cũng không phải do em đi trộm về."

Lục Chẩm Thu mặt hơi tái, cô nói: "Em chỉ là lo lắng..."

Cận Thủy Lan vừa ăn cơm, vừa thản nhiên hỏi: "Em lo lắng cái gì?"

Lục Chẩm Thu đáp: "Em lo là tiền của bà chủ này không được đàng hoàng."

Động tác ăn cơm của Cận Thủy Lan khựng lại, chậm rãi quay đầu nhìn Lục Chẩm Thu, đối diện với gương mặt đang bối rối kia, cô cố sống cố chết nén cười.

Tiền có đàng hoàng hay không cô không biết.

Nhưng bà chủ kia đúng là không đàng hoàng thật.

Sau bữa tối, Lục Chẩm Thu vẫn livestream như thường lệ.

Cận Thủy Lan thấy cô bận nên giúp cô dắt Mao Mao xuống lầu đi dạo, Lục Chẩm Thu vô cùng cảm kích: "Cảm ơn chị Cận, ngày mai em sẽ nấu món ngon cho chị!"

Ngữ khí và thái độ nói chuyện cuối cùng cũng không còn khách sáo và xa lạ như thế nữa, Cận Thủy Lan mỉm cười, gật đầu: "Được."

Cô nói xong liền dắt Mao Mao xuống lầu, Mao Mao ngoan ngoãn ngồi bên cạnh chân cô, vào thang máy cũng không sủa không chạy loạn, rõ ràng được dạy dỗ rất tốt.

Trong thang máy thỉnh thoảng còn bắt gặp chủ nhà cùng tầng, họ nhận ra Cận Thủy Lan, cười chào hỏi: "Cận tiểu thư, nuôi chó rồi sao?"

Cận Thủy Lan xoa đầu Mao Mao, nói: "Chó của bạn tôi."

Chủ nhà thấy Mao Mao ngoan như vậy, không kìm được hỏi: "Tôi có thể sờ nó một chút không?"

Cận Thủy Lan ngồi xổm xuống nhìn vào mắt Mao Mao, nói: "Có thể."

Người đó vuốt ve Mao Mao, bộ lông mềm mại, dáng vẻ ngoan ngoãn, nó ngồi bệt dưới đất há miệng thở hồng hộc, không hề dọa người mà còn có chút cảm giác hiền lành, người đó không tiếc lời khen: "Con chó này thật sự vừa đẹp vừa thông minh, bạn cô chăm sóc chó khéo thật."

Cũng không phải đang khen mình, nhưng Cận Thủy Lan lại mỉm cười: "Cô ấy quả thực rất biết cách chăm sóc."

Thang máy xuống đến tầng một, Cận Thủy Lan dắt Mao Mao đi ra, đi dạo hai vòng dọc theo đường đá gần khu chung cư.

Điện thoại cô đang phát livestream của Lục Chẩm Thu, không biết ai đã chọn chơi game, Lục Chẩm Thu đang chơi cùng Tiểu Ngư, cô chơi hỗ trợ, Tiểu Ngư là xạ thủ, phối hợp vô cùng ăn ý.

Cận Thủy Lan biết Lục Chẩm Thu chơi xạ thủ rất ổn, cơ bản có thể gánh toàn đội, không ngờ cô chơi hỗ trợ cũng rất mạnh, lấy tầm nhìn, soi bụi, đều rất thành thạo.

Cô xem đến nhập tâm, nhất thời đứng yên không đi, Mao Mao quanh quẩn bên chân cô, sau đó ngồi bệt xuống đất, ngước đầu nhìn cô.

Khi Cận Thủy Lan nghiêng đầu bắt gặp đôi mắt ngời sáng của Mao Mao, cô liền dắt nó đi tới bên cạnh một chiếc ghế gỗ, để Mao Mao trèo lên ghế, nằm bò trên đùi mình, còn cô thì chăm chú nhìn màn hình điện thoại.

Mao Mao nghe thấy tiếng của Lục Chẩm Thu thì sủa gâu gâu hai tiếng, dường như muốn thu hút sự chú ý của Lục Chẩm Thu trong điện thoại, Cận Thủy Lan bị nó làm cho buồn cười, xoa xoa đôi tai lớn của nó.

Mao Mao ngoan ngoãn nằm trên đùi cô, cùng cô xem Lục Chẩm Thu livestream.

Hỗ trợ mạnh đi cùng xạ thủ mạnh, cơ bản không có gì hồi hộp, khi ở đường trên vẫn còn đang giao tranh qua lại thì đường dưới đã phá liền hai trụ.

Tiểu Ngư cười hì hì nói: "Thu Thu, cậu sang livestream game đi, làm hỗ trợ gắn bó của mình."

Lục Chẩm Thu dứt khoát từ chối: "Không muốn đâu."

So với chơi game, cô vẫn thích hát hơn.

Bình luận trôi rất nhanh, mọi người đều nói Lục Chẩm Thu hát hay như vậy, đừng nên sang mảng trò chơi làm gì.

Cận Thủy Lan liếc nhìn số lượng người theo dõi trong phòng livestream, con số vừa mới vượt mốc bảy mươi ngàn, trong đó hơn một nửa là nhờ đợt PK vừa nãy thu hút về.

Nếu Lục Chẩm Thu sẵn lòng tiếp tục PK thì đã sớm có thể phá mốc mười vạn người xem rồi, nhưng ngày tháng còn dài, cô chẳng việc gì phải nôn nóng.

Ngay khi Lục Chẩm Thu thắng được một ván game, Cận Thủy Lan tiện tay vung thêm sáu cái chiến hạm tình yêu.

Hiệu ứng đặc biệt màu tím lan tỏa, làm nổi bật vẻ ngơ ngác trên gương mặt Lục Chẩm Thu.

"Cảm ơn [Mộng Trung Tình Nhất Chẩm Thu] đã tặng chiến hạm tình yêu, cảm ơn bà chủ..."

Lục Chẩm Thu cười gượng đọc tên.

Nhóm chat nhỏ vang lên thông báo liên hồi, Hoa Lạc gắn thẻ cô: [Chính là bà chủ này sao? @Chẩm Thu.]

Tiểu Ngư: [Đúng vậy, sao thế, cậu muốn lên sóng à @Hoa Lạc.]

Hoa Lạc: [Nếu cô ấy để mắt đến mình, mình cũng chẳng ngại đâu, nếu mình là Thu Thu mình theo luôn rồi!]

Tiểu Ngư: [Nếu là cậu, chắc đã sớm tắm rửa sạch sẽ chờ người ta tới "thịt" rồi!]

Hoa Lạc: [Cũng không phải là không được, nhưng chẳng phải bảo bà chủ này là công chúa gối sao? Chẳng lẽ cô ấy không biết Thu Thu cũng là công chúa gối?]

Chẩm Thu: [Cậu mới là công chúa gối ấy.]

Hoa Lạc: [Ái chà! Sao vậy? Muốn làm kèo trên cho bà chủ hả?]

Càng nói càng đi quá xa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương