Khuynh Thành Tuyệt Sủng: Thái Tử Điện Hạ Rất Quyến Rũ

Chương 37: Các ngươi quá yếu rồi

Trước Sau

break

Hai người nghe Ngu Thanh Thiển nói thì đồng loạt sững sờ. Đánh thắng nàng ư? Đùa gì vậy, chẳng có chút thách thức nào.

“Tiểu mỹ nhân, bọn ta đâu nỡ động đến một sợi tóc của ngươi.” Cung Hạo mở miệng nói với vẻ lêu lổng.

Cả hai người họ đều không cho rằng Ngu Thanh Thiển có nhiều lực chiến đấu. Rõ ràng là nàng đang lừa gạt họ.

“Đừng nói ngươi muốn xem chúng ta đánh nhau nhé.” Kỳ Duệ đảo mắt cười nói: “Kẻ nào thắng, ngươi sẽ cho người đó theo đuổi?”

“Ta nói lần cuối cùng, hai ngươi đánh với ta một trận. Nếu có thể thắng ta, ta sẽ cho người đó theo đuổi.” Ngu Thanh Thiển cử động cổ tay, chuyển giọng nhướng mày: “Nếu không thể thắng ta, sau này các ngươi làm tiểu đệ của ta đi.”

Nàng thấy hai người này nhàn rỗi đến mức ngứa da rồi, nàng phải đến giúp họ giãn gân cốt thôi.

Hai người này kiên trì theo đuổi nàng với những chiêu trò khác nhau, Ngu Thanh Thiển lại nảy sinh ý muốn thu họ làm tiểu đệ.

Ở tận thế, nàng đã xây dựng căn cứ lớn nhất Hoa Quốc và trở thành thủ lĩnh có tiếng nói nhất, đương nhiên dưới trướng có rất nhiều người tài.

Đến thế giới này, hơn mười năm đầu nàng dưỡng thân thể và bầu bạn với phụ thân mỹ nhân là chủ yếu. Bây giờ đến Học viện Hoàng gia, sau khi bị Tần Phượng Nghi và những người khác bài xích, nàng nhận ra quyền thế là một thứ rất quan trọng bất kể ở nơi nào.

Sau này chắc chắn nàng phải đối đầu với nữ nhân kia, đòi lại những món nợ cũ cho mình và phụ thân mỹ nhân. Xét theo thủ đoạn rời đi của nữ nhân kia và lão già đó, địa vị và tu vi của họ tuyệt đối không thấp.

Ánh mắt nàng sâu thẳm, không thấy đáy. Trong lòng nàng quyết định bắt đầu từ bây giờ sẽ xây dựng mạng lưới quan hệ và thế lực của riêng mình.

Sự khát khao chiến đấu đang rục rịch trong lòng nàng được kích hoạt. Nàng thật sự muốn xem sau này khi nàng hủy đi thứ mà nữ nhân kia coi trọng nhất, dáng vẻ của nàng ta sẽ như thế nào.

Coi như hai vị hoàng tử tự tìm đến này là khởi đầu cho việc nàng thu nhận tiểu đệ đi.

“Thanh Thiển, ngươi chắc chắn không phải đang đùa chứ?” Kỳ Duệ thấy Ngu Thanh Thiển thản nhiên, đứng đắn không khỏi hỏi lại.

Ngu Thanh Thiển khẽ cau mày, lười nói thêm với họ. Một cái chớp mắt, nàng đã dịch chuyển đến trước mặt hai người.

Chưởng phong ngay lập tức rít lên bay ra, đánh về phía mặt Kỳ Duệ. Hắn kinh hãi thất sắc, lập tức ra tay phòng bị mới kịp tránh khỏi đòn tấn công của Ngu Thanh Thiển.

Đây cũng là do Ngu Thanh Thiển cố ý chậm một nhịp. Sau đó, nàng sử dụng võ thuật Hoa Hạ, tay chân cùng lúc tấn công liên tục một cách sắc bén.

Chưa đầy mười hiệp, Kỳ Duệ đã bị Ngu Thanh Thiển quăng một cú quá vai xa hàng trăm mét. Tiếp đó, nàng không chút do dự tấn công Cung Hạo.

Cung Hạo vừa hoảng hốt trước thân thủ của Ngu Thanh Thiển vừa phòng bị. Trước khi công thế của Ngu Thanh Thiển đến, hắn đã chủ động nghênh đón.

Chưởng phong giao nhau, chân đá đổi vị. Công thế của Ngu Thanh Thiển cực kỳ sắc bén.

Một sợi mạn đằng màu đen thô ráp chui ra từ dưới chân nàng, muốn trói buộc nàng. Đối diện, vô số mạn đằng màu đen cũng bay ra từ sau lưng Cung Hạo, đập tới bôm bốp về phía nàng.

Ngu Thanh Thiển khẽ nhón chân, di chuyển một bước tránh khỏi mạn đằng dưới chân. Chưởng phong nhanh, chuẩn, hiểm đánh xuống, toàn bộ cành đen đều bị đánh rụng xuống đất.

Chưa đầy một tuần trà, dù đã phòng bị, còn sử dụng linh thực hệ Chiến đấu, nhưng Cung Hạo vẫn bại trận trong vòng chưa đầy mười hiệp và bị Ngu Thanh Thiển đá bay ra ngoài.

Ngu Thanh Thiển đánh xong phủi tay áo, lơ đãng quét mắt nhìn hai người đang vô cùng chật vật: “Các ngươi quá yếu.”

Nàng chỉ tùy ý ra tay đã đánh bại hai người, thật sự quá yếu. Nếu làm tiểu đệ của nàng thì phải huấn luyện tử tế mới được.

Cung Hạo và Kỳ Duệ nhìn nhau, họ thấy sự kinh ngạc không thể tin được và sự sợ hãi tột độ trong mắt đối phương.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương