"Nương, phụ thân, nhị ca không nhớ gì cả!" Đinh Khinh Yên vụt đứng dậy, chạy ùa ra sân.
Tiểu muội, muội vừa nói gì cơ? Ta muốn nghe lại đoạn "an ủi" của muội... Đinh Tùng Ngôn không kìm được mà oán thầm trong lòng.
"Huynh ấy chỉ nhớ tên của hai người thôi!" Đinh Khinh Yên chuyển hướng câu chuyện.
Vẻ mặt Lưu Ngọc Tảo cứng đờ, bước vài bước đến cạnh Đinh Tùng Ngôn, xác nhận vết bớt nốt ruồi đen sau tai phải của hắn.
Xong xuôi, nàng mới đưa tay sờ lên đầu Đinh Tùng Ngôn:
"Có đau không?"
"Không đau." Đinh Tùng Ngôn thành thực đáp.
Từ độ tuổi ước chừng của cơ thể này và việc còn có một người đại ca, hắn phán đoán Lưu Ngọc Tảo hẳn đã ngoài bốn mươi. Có lẽ do vẻ đẹp trời sinh, vẻ ngoài của nàng trông trẻ hơn tuổi thật chừng bốn, năm tuổi.
Lưu Ngọc Tảo khẽ cau mày:
"Vậy sao lại quên hết mọi chuyện?"
"Mắc chứng ly hồn sao?" Đinh Thắng Ý cũng bước đến kiểm tra tình trạng của Đinh Tùng Ngôn.
Đinh Tùng Ngôn trầm ngâm một lát:
"Phụ thân, nương, trước đó con, đã xảy ra chuyện gì?"
Đinh Thắng Ý đi quanh Đinh Tùng Ngôn một vòng, vừa quan sát vừa nói:
"Hơn nửa năm trước, chúng ta đến phủ Định Giang nương nhờ Noãn Sanh biểu tỷ nhà dì con. Tỷ ấy dùng nhân tình của Chân phủ giúp ta kiếm được một chân thư biện ở nha môn huyện, lại giúp con nói khéo với hội thủ thư hội (2) bản địa, cho phép con ra ngoài miếu Đương Khang bày sạp thuyết thư.
"Hôm nay giờ Thân chính (bốn giờ chiều), lẽ ra con phải về nhà. Chúng ta đợi mãi không thấy con đâu, tìm đến tận miếu Đương Khang mới biết con đã tự mình rời đi từ sớm, chẳng rõ tung tích."
Đợi Đinh Thắng Ý nói xong, Lưu Ngọc Tảo mới quay sang hỏi Đinh Khinh Yên:
"Con tìm thấy Nhị Lang ở đâu?"
"Trong ngôi miếu hoang trên đường tới bãi tha ma ạ..." Đinh Khinh Yên kể rành rọt lại tình huống lúc đó.
Tự mình rời đi... Không giống như tự sát, nếu thật sự muốn tự sát, ra bờ sông gần hơn gieo mình xuống dòng nước chẳng phải nhanh gọn, tiện lợi hơn sao... Lúc tỉnh lại mình cũng chẳng thấy dây thừng treo trên xà nhà, bên cạnh cũng chẳng có lọ thuốc nào... Chạy ra khỏi thành đến ngôi miếu hoang đó rốt cuộc là để làm gì? Khoan đã, mình từ chỗ thuyết thư đi thẳng tới đó sao? Vậy tại sao trên người lại không có lấy một đồng bạc trắng, cũng chẳng có tiền đồng hay bất cứ loại tiền nào khác? Chẳng lẽ ròng rã cả ngày trời không kiếm được một cắc nào? Trên đường đã đi những đâu, hay là sau khi chết đã bị ai đó nẫng tay trên rồi? Đinh Tùng Ngôn càng suy ngẫm càng cảm thấy chuyện này có chút ly kỳ.
Hắn cân nhắc một lúc rồi lên tiếng:
"Phụ thân, nương, liệu có phải, có người muốn hãm hại con không?"
Hắn nghi ngờ Đinh Tùng Ngôn đã vướng vào chuyện gì đó, việc đến ngôi miếu hoang ngoài thành cũng là một phần của chuyện này. Sau đó bị người ta hạ sát rồi cuỗm sạch tiền bạc trên người.
"Chúng ta chân ướt chân ráo đến phủ Định Giang, làm sao đắc tội với ai được..." Đinh Thắng Ý mang dáng vẻ văn sĩ trung niên cau mày suy tư.
Sắc mặt Lưu Ngọc Tảo vốn luôn nhàn tản, điềm đạm bỗng biến sắc:
"Nhị Lang, chúng ta đến Chân phủ tìm Noãn Sanh biểu tỷ của con.
"Nếu quả thật có kẻ muốn hại con, thấy con thoát được một kiếp, e là bọn chúng sẽ không cam tâm bỏ qua đâu!"
Đúng vậy, chuyện này có lẽ vẫn còn tiềm ẩn rủi ro rất lớn... Liên quan đến tính mạng, Đinh Tùng Ngôn không dám chểnh mảng, lập tức nhận lời.
"Đợi một lát." Đinh Thắng Ý sải bước nhanh vào nhà chính, chuyển hướng sang sương phòng phía đông.
Chẳng bao lâu sau, ông ta cầm một chiếc túi gấm đựng tiền cũ kỹ bước ra. Vừa đưa cho Lưu Ngọc Tảo, ông ta vừa chỉ vào đầu mình, vẻ mặt nghiêm túc nói:
"Trong Chân phủ ngoài cung phụng cao thủ ra thì còn có thần y. Nếu chứng ly hồn của Nhị Lang có thể chữa trị, bà đừng tiếc tiền bạc."
"Phụ thân, chỗ con vẫn còn tích cóp được một ít!" Đinh Khinh Yên xoay người định chạy về phòng.
"Con đừng vội, xem thần y nói thế nào đã." Lưu Ngọc Tảo cản con gái lại.
Loảng xoảng, cánh cửa viện bị người ta đẩy mạnh ra, một giọng nói ồ ề vang lên như sấm rền:
"Nương, Nhị Lang không sao chứ?"
Người xông vào khoảng sân nhỏ là một tráng hán cao hơn chín xích (khoảng 2m1). Gã mặc áo ngắn bằng vải thô màu xám, mái tóc cũng được quấn bằng một mảnh vải lam sẫm giống Đinh Tùng Ngôn. Đôi mắt gã to như chuông đồng, râu ria xồm xoàm, cái miệng hô ra, trông vừa xấu xí lại vừa hung dữ.
Nương? Vị mãnh tướng huynh này chính là đại ca của mình sao? Ánh mắt Đinh Tùng Ngôn cứ đảo qua đảo lại giữa Đinh Đại Ngưu, Lưu Ngọc Tảo, Đinh Thắng Ý và Đinh Khinh Yên đến mấy lần.
Hắn cảm thấy bản thân coi như là sự pha trộn giữa những điểm tốt và xấu của phụ thân và nương sinh ra. Muội muội Đinh Khinh Yên thì chỉ nhặt nhạnh toàn những nét đẹp để kế thừa, lại còn được ông trời ưu ái cho đột biến tốt. Song dù nói thế nào đi chăng nữa thì giữa hai người và cha mẹ vẫn có thể tìm thấy chút nét tương đồng. Còn tên Đinh Đại Ngưu này, nhìn kiểu gì cũng thấy chẳng có tí dính dáng nào tới cái nhà này, hệt như một con trâu đen lạc vào bầy cừu, liếc mắt một cái là nhận ra kẻ lập dị.
Lại thêm cái tên chẳng ăn nhập vào đâu, không lẽ nhặt được bên bờ sông thật sao?
Lưu Ngọc Tảo liếc nhìn Đinh Đại Ngưu một cái, lạnh lùng nói:
"Ngươi về muộn như vậy, Nhị Lang có bề mệnh hệ gì thì ngươi cũng chẳng giúp được."
Đinh Đại Ngưu bỗng chốc đứng thẳng người, buông thõng hai tay, rụt rè nói:
"Con sải bước lớn, tìm xa hơn mọi người..."
Lưu Ngọc Tảo thu hồi ánh mắt, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như cũ nói:
"Cầm lấy thứ gì phòng thân đi, hộ tống ta và Nhị Lang đến Chân phủ."
"Dạ vâng nương!" Đinh Đại Ngưu bỗng nhiên vui mừng hớn hở, nhanh chóng mò mẫm từ trong đống củi ra một cây gậy sắt to bằng cánh tay.
Bề mặt cây gậy sắt ấy khá thô ráp, chỗ lồi chỗ lõm, phảng phất như được đúc từ phế liệu, thoạt nhìn cực kỳ nặng nề. Ấy vậy mà khi Đinh Đại Ngưu cầm trên tay lại nhẹ tựa lông hồng, cứ như thể đang cầm đồ chơi của trẻ con vậy.
Trời sinh thần lực sao? Đinh Tùng Ngôn cảm thấy an tâm hơn hẳn, theo chân Lưu Ngọc Tảo bước ra khỏi cửa viện.
(1) Tuyệt địa thiên thông (Cắt đứt trời và đất): Truyền thuyết thời thượng cổ, Chuyên Húc Đế sau khi lên ngôi đã ra lệnh cắt đứt đường nối giữa trời và đất để thần tiên và con người không thể qua lại như trước.
(2) Thư hội: Thời nhà Tống trở đi, người biểu diễn hoặc sáng tác các tiết mục như hát kịch, kể chuyện, đánh đàn thường lập thành hội, gọi chung là Thư hội.